Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 56489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 54
trong hiểm cảnh cầu phú quý

❊ ❊ ❊

Buổi chiều hôm đó, Lí Vị Ương cùng lão phu nhân tiến cung.

Tuyết rơi mấy ngày liền không ngừng, cực kỳ lạnh lẽo, cho dù trong Từ Ninh cung đặt bảy tám lò sưởi cũng không hữu dụng, từng trận rét lạnh thật sâu vẫn tiến vào.

Lão phu nhân mặc áo ngoài màu đỏ ráng chiều dệt kim, trước ngực thêu một con sư tử nhỏ, cổ áo được khâu đường viền hoa thanh mảnh bằng chỉ vàng và bạc, cùng với khăn choàng làm cả người bà như đang rạng rỡ toả ra hào quang.

Lí Vị Ương cúi đầu, nhìn chằm chằm không chớp mắt một khối bạch ngọc hình chữ nhật dài ba thước trên mặt đất, quỳ lạy cùng lão phu nhân theo đúng nghi thức.

Lúc này, cả sảnh đường đều yên tĩnh, thậm chí tiếng viền váy ma sát xột xoạt xuống đất cũng nghe thấy rõ ràng.

“Người nào là Lí Vị Ương?” Thái hậu dung nhan đoan chính, khuôn mặt hiền hoà chậm rãi nói.

Lí Vị Ương hít thật sâu, tiến lên phía trước một bước, thi hành đại lễ, nói: “Thái hậu phượng thể an khang, phúc trạch vạn năm.”

Ánh mắt của Thái hậu dừng trên người nàng, mỉm cười nói: “Ngẩng đầu lên để ta nhìn xem.”

Lí Vị Ương ngẩng đầu lên, ánh mắt kính cẩn, cử chỉ phù hợp nghi lễ.

Thái hậu nhìn nàng, mỉm cười gật đầu, nói: “Đúng là một đứa nhỏ xinh xắn.” Sau đó bà nói, “Biện pháp đối sách ghi trong tấu sớ, là ngươi nghĩ ra sao?”

Lí Vị Ương bình tĩnh nói: “Dạ.”

“Ồ…” Thái hậu trầm ngâm lại lưu tâm đánh giá nàng, “Tuổi còn nhỏ, đã có được kiến thức như vậy, đúng là hiếm thấy.”

Ánh mắt của bà rõ ràng rất ôn hoà, mà trong lòng lão phu nhân cảm thấy ánh mắt kia như vô định, trong lòng dâng lên sự bất an, nhưng Lí Vị Ương đứng bên cạnh, lại không bị ảnh hưởng chút nào. Nhất thời, trong lòng lão phu nhân thấy kinh ngạc. Bà sao có thể ngờ rằng, kiếp trước, những trường hợp như vậy đã quá quen thuộc với Lí Vị Ương rồi.

Hai người đứng dậy được Thái hậu cho ngồi, Thái hậu phân phó miễn các nghi thức xã giao, sau đó nói chuyện với lão phu nhân, không nhắc lại chuyện tấu sớ kia nữa.

Lí Vị Ương cực kỳ bình thản nhìn ly trà trắng làm từ gốm Thanh Hoa trong tay, yên lặng ngồi bên dưới, nàng biết, Thái hậu không muốn để nàng quá kiêu ngạo, cố ý dồn áp tính khí của nàng.

Rất nhanh sau đó, bên ngoài có tiếng thái giám báo: “Hoàng thượng giá lâm.”

Mọi người vội vàng đứng dậy đón chào, Hoàng đế toàn thân màu vàng hoa văn rồng đi đến, không hành lễ với Thái hậu, mà gọi một tiếng: “Mẫu hậu.” Quay đầu lại vung tay áo với những người đang quỳ trên đất, tuỳ ý nói: “Đều đứng lên đi.”

Thân hình Hoàng đế rất cao lớn, lúc tuổi trẻ chắc chắn cũng là một vị mỹ nam tử, có điều cuộc sống đế vương lâu năm đã làm trên người ông có thêm một loại khí chất làm người khác không tự chủ được sinh ra sợ hãi. Ông ngồi xuống, ánh mắt tự nhiên nhìn chằm chằm thiếu nữ phía dưới kia.

Lúc ánh mắt của Lí Vị Ương và Hoàng đế chạm nhau thì không hề rụt rè chút nào, ngược lại còn đảo mắt một cách bướng bỉnh, sau đó thoải mái nở nụ cười. Đôi mắt nàng như bóng đen xen giữa ánh sáng loá mắt, vừa di chuyển, đã làm Hoàng đế cảm thấy trước mắt như sáng rọi, đánh giá nàng tỉ mỉ hơn.

Mười ba mười bốn tuổi, dáng người tuy cao gầy, nhưng hiển nhiên là chưa trưởng thành, chỉ là một đứa trẻ.

“Ngươi nói năm biện pháp cứu tế có vấn đề?” Hoàng đế nhìn Lí Vị Ương nói.

Lí Vị Ương cúi đầu không hoảng hốt không vội vàng: “Dạ.”

“Nói thử xem.”

“Hai ngày nay phụ thân trở về than thở, nói đã cô phụ Hoàng ân, không thể phân ưu thay bệ hạ, thần nữ thấy phụ thân ưu sầu, không đành lòng, cho nên hỏi kỹ càng tình hình thực tế của nạn dân, sau này còn tiến hành phân tích sách lược của Đại tỷ, phát hiện năm biện pháp cứu tế đúng là có rất nhiều chỗ sơ hở, nếu bệ hạ muốn nghe, thần nữ sẽ nói rõ ràng với bệ hạ.”

Hoàng đế không ngờ một tiểu nha đầu người nhỏ sức yếu lại có thể nói rõ ràng đâu vào đấy, thêm hai phần hứng thú: “Ngươi nói đi.”

“Năm biện pháp cứu tế Đại tỷ nghĩ ra, vốn có thể thuyên giảm đi tình hình thiên tai, nhưng phụ thân lại nói với thần nữ, chỗ nạn dân sinh ra bạo động, còn tự nói không nhận được bất kỳ cứu tế gì, nhưng lương thực cứu tế của bệ hạ rõ ràng đã đến khu thiên tai. Ngẫm lại cẩn thận, sai sót này có lẽ đã xảy ra trong khâu đoạn nào đó. Biện pháp thứ nhất là đăng ký nạn dân, cam đoan chứng thực cứu tế có thể đến được từng người, nhưng mà trong quá trình cứu trợ thiên tai, bệ hạ cùng Ngự sử giám thị không thể trực tiếp phát lương thực cứu tế đến tay nạn dân, mà theo tầng tầng lớp lớp phân xuống, cuối cùng quyền lợi phân phát thuộc về quan lại nhỏ, chính vì trong tay bọn họ, bọn họ mới có thể mưu lợi từ tình hình thiên tai, giấu giếm không báo lại, hoặc báo sai so với sự thật, nói dối nạn dân.”

Lí Vị Ương nhẹ nhàng nâng mắt lên, phát hiện Hoàng đế đã ngồi thẳng lưng, lộ ra bộ dáng như đang đăm chiêu.

Nàng nói tiếp: “Biện pháp thứ hai là chế độ khuyến khích phân chia, để nhà giàu cứu tế nạn dân không hoàn lại, hoặc giảm giá bán lương thực cho nạn dân. Về lỗ hổng ở biện pháp này, cần bệ hạ đặc xá cho lỗi lầm của thần nữ, thì thần nữ mới dám nói.”

Hoàng đế nhíu mày: “Trẫm không trách ngươi, nói đi.”

Thái hậu ngạc nhiên nhìn tiểu cô nương này, công chúa quận chúa bên người bà rất nhiều, mà chưa thấy ai tuổi còn nhỏ đã biết tính toán như vậy.

Lí Vị Ương cười rất dịu dàng: “Dạ, lỗ hổng ở biện pháp thứ hai, bệ hạ thực hiện chế độ khuyến khích phân chia, rất nhiều quan viên địa phương đã vụng trộm tàng trữ lương thực chẩn tai bệ hạ ban làm của riêng, sau đó bắt buộc phú hộ địa phương bỏ tiền bỏ lương thực ra, cứ như vậy, phú hộ địa phương tất nhiên có sự bất mãn trong lòng, châm ngòi nạn dân náo loạn là chuyện không thể tránh khỏi!”

Vừa rồi chỉ nói là quan lại nhỏ, mà hiện tại đã liên luỵ đến cả quan viên triều đình.

Hoàng đế nheo mắt: “Ngươi đang nói quan viên của trẫm ở giữa kiếm lời làm của riêng?”

Lí Vị Ương cúi đầu, nghiêm cẩn nói: “Không phải tám chín phần mười, nhưng mà ba bốn phần mười thì có, lương thực trong kho hàng càng phong phú, thì con chuột càng béo mọng, bệ hạ là minh quân, tất nhiên trong lòng đã hiểu rõ.”

Lão phu nhân có chút sốt ruột lo lắng, nhưng nhìn Hoàng đế, bộ dáng cũng không giống như đang tức giận, tạm thời an tâm nghe nàng nói tiếp.

“Biện pháp thứ ba là thiết lập xưởng cháo. Thiết lập nơi nấu cháo ở tất cả các nha môn, lấy cháo cứu tế nạn dân. Bệ hạ khẩn cấp phái đại thần vận chuyển lương thực đến khu thiên tai, quan viên địa phương cũng thiết lập xưởng cháo để chẩn tai. Nhưng có điều trong tình trạng lương thực cứu tế đầy đủ dồi dào, vẫn có rất nhiều nạn dân đói chết. Sự huyền bí trong đó, vẫn là ở trên người quan lại địa phương.”

Mở miệng là quan viên tham ô, mày của Hoàng đế nhíu lại càng chặt, tức giận: “Nói năng bậy bạ!”

Lí Vị Ương quỳ rạp xuống đất, nhưng trên mặt nàng không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh.

Nàng đang đánh cược một lần, chỉ cần cược thắng, nàng sẽ đạt được lợi ích lớn nhất.

Thua, cùng lắm là chết. Dù sao cái mạng này cũng là nhặt trở về, thì còn gì đáng sợ chứ? Hơn nữa, nàng rất hiểu tính cách của vị Hoàng đế bệ hạ này, tuy tính khí ông nóng nảy dễ cáu giận, nhưng mà vẫn là một Hoàng đế anh minh, nếu không phải như thế, Đại Lịch sẽ không dồi dào cường thịnh như hiện giờ.

Nàng cúi đầu, không nói gì cả, chỉ quỳ thẳng lưng, biểu cảm kiên định.

Trong thời gian ngắn đại sảnh thật tĩnh lặng, cuối cùng, nghe thấy Hoàng đế lạnh lùng nói: “Nếu ngươi không nói rõ nguyên do, trẫm sẽ lấy tội danh vu cáo trung lương ban cho ngươi tội chết.”

Giờ khắc này, phía sau lưng lão phu nhân đã ướt đẫm…

❊ ❊ ❊

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản