Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 57484 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 83
-1

❊ ❊ ❊

: Kim chi ngọc diệp

Quả nhiên, Lí Mẫn Đức xuất hiện trong tầm mắt nàng.

“Công chúa kim chi ngọc diệp, Mẫn Đức không dám phụng giá, mời Công chúa mau chóng hồi cung.” Khuôn mặt Lí Mẫn Đức không có biểu cảm gì.

“Lí Mẫn Đức! Ngươi thật to gan, ta coi người là bằng hữu mới tới gọi ngươi đi du ngoạn với ta, ngươi lại trốn tránh như bệnh dịch! Không phải vô duyên vô cớ làm ta bị người khác chê cười sao?! Không biết bao nhiêu vương tôn công tử quỳ xuống mong mỏi ta liếc mắt nhìn một cái ta còn không chịu để ý, ngươi thì ngược lại, bảo ngươi đi dạo chơi với ta là làm khổ ngươi sao? Sao cứ phải ra sức khước từ, nếu ngươi còn như vậy, đừng trách ta không khách khí!” Cửu Công chúa sốt ruột mặt đỏ bừng, giậm chân nói.

Lí Mẫn Đức thản nhiên nhìn nàng ta: “Không biết Công chúa có thánh chỉ của bệ hạ không.”

Cửu Công chúa sửng sốt: “Thánh chỉ gì?”

Lí Mẫn Đức bờ môi lạnh lùng: “Thánh chỉ bảo Mẫn Đức làm bạn xuất hành với Công chúa, nếu không có, xin thứ cho Mẫn Đức vô lễ.”

Cửu Công chúa giật mình không nói được lời nào, những người khác đều ngây ra, có ai dám nói chuyện như vậy với Công chúa, thiếu niên này đúng là to gan lớn mật!

Lúc này Đại phu nhân vội vội vàng vàng đi ra, vừa thấy tình cảnh trong viện vội vàng hành lễ: “Không biết Công chúa giá lâm, mong người thứ tội.”

Cửu Công chúa mất kiên nhẫn phất tay: “Bảo Lí Mẫn Đức đi ra ngoài dạo chơi với ta là được, ta đi ngay lập tức đây!”

Đại phu nhân liếc mắt nhìn Lí Mẫn Đức, cười như có như không nói: “Chuyện này… mong Công chúa thứ tội, thần không thể làm chủ.”

Cửu Công chúa càng thêm tức giận: “Vậy tìm người có thể làm chủ đến đây!”

Đại phu nhân cười như có như không liếc nhìn Lí Vị Ương: “Công chúa, thật ra chỉ cần Huyện chủ nói một câu, Tam thiếu gia nhất định sẽ đi cùng người.”

Cửu Công chúa nhìn về phía Lí Vị Ương, Lí Vị Ương nói: “Công chúa, đây là ý nguyện cá nhân của Mẫn Đức, Công chúa đã không có thánh chỉ thì đệ ấy cũng không cần phải đi, Công chúa vẫn nên trở về sớm thì hơn.”

Cửu Công chúa cảm thấy tươi cười nhàn nhạt ở bờ môi Lí Vị Ương đặc biệt chói mắt, càng cảm thấy người nhà này đang đùa giỡn nàng, nàng không hiểu được đạo lý dưa hái xanh không ngọt, trong ý nghĩ của nàng, nếu nàng thích ai, người đó phải ngoan ngoãn bất cứ lúc nào cũng chờ nàng triệu hồi! Lần trước nàng còn gọi Lí Vị Ương là tỷ tỷ, nhưng hiện giờ nhìn thấy Lí Vị Ương ngăn cản nàng, nàng tức giận thật sự, quyết định giáo huấn vị tỷ tỷ không biết trời cao đất rộng này một lần!

“Huyện chủ, vừa rồi ta gặp Thất ca, Thất ca bảo ta mang lễ vật tặng cho Huyện chủ.” Đôi mắt Công chúa chuyển động, xẹt qua một tia bướng bỉnh.

Lí Vị Ương liếc nhìn nàng ta, biết nàng ta đang nghĩ gì, lại cố ý tỏ ra hiếu kỳ nói: “Ồ, không biết Thất điện hạ tặng gì cho ta?”

Cửu Công chúa cười hì hì vẫy tay với Lí Vị Ương, Lí Vị Ương đứng tại chỗ không động đậy, Cửu Công chúa không còn cách nào khác, tự mình chạy tới, đưa hồ lô vàng giấu bên hông cho Lí Vị Ương: “Cho Huyện chủ! Thứ này rất quý giá!”

Lí Vị Ương nhận lấy hồ lô vàng, coi như nhận.

Cửu Công chúa có chút sốt ruột, “Sao không xem thử bên trong?! Rất trân quý đấy!”

Đúng là một đứa trẻ, có tâm tư gì đều viết ở trên mặt, Lí Vị Ương nhìn thấy người khác lộ ra biểu cảm ngạc nhiên, nàng lại cười nói: “Được, để ta nhìn xem.”

Lí Mẫn Đức lắc đầu với Lí Vị Ương, Lí Vị Ương lại chớp mắt, tay quơ quơ hồ lô vàng kia, sau đó không thèm để ý mở hồ lô, đổ thứ bên trong ra.

Cửu Công chúa mang vẻ mặt đắc ý.

Nhưng đến lúc Lí Vị Ương cầm lấy đuôi thứ đó giơ lên không trung, nàng cười không nổi nữa.

Lí Vị Ương nói: “A, trong này có một con rắn đáng yêu, sao không động đậy thế này?”

Sắc mặt Cửu Công chúa biến thành khiếp sợ, một lần nàng vô tình nhìn thấy con rắn nhỏ trong Ngự hoa viên, lập tức lệnh cho thái giám dùng côn đánh chết con rắn, sau này gặp phi tần nào nàng không thích thì lấy con rắn chết này ra hù dọa, kỹ xảo tuy rằng vụng về, nhưng chưa một lần thất bại!

Lí Vị Ương mặt không đổi sắc, “Hoá ra Công chúa thích rắn, Bạch Chỉ, phân phó phòng bép đưa một con rắn sống đến đây.”

Bạch Chỉ cười, nói: “Dạ.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cửu Công chúa sợ tới mức trắng bệch: “Ngươi… ngươi định làm gì?”

“Không phải Công chúa thích rắn sao? Ta đương nhiên phải tặng chút quà đáp lễ cho Công chúa.” Lí Vị Ương cười.

Cửu Công chúa sợ quá mức, bất giác lui về phía sau.

Đại phu nhân nghiêm khắc trách cứ: “Lí Vị Ương, ngươi điên rồi sao!”

Lí Vị Ương quay đầu liếc mắt nhìn Đại phu nhân, nói: “Mẫu thân, nơi này gió lớn, người vẫn nên trở về nghỉ ngơi đi, đừng để bệnh cũ tái phát.”

Đại phu nhân nhịn xuống sự tức giận, cười lạnh nói: “Vị Ương, ngươi tùy hứng làm bậy, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, Công chúa điện hạ là người tôn quý —— “

Còn chưa nói xong, Bạch Chỉ đã cầm một bình trúc quay về, Lí Vị Ương mở nắp, một con rắn hoa ban lớn “xè” một tiếng thoát ra, lẽ lưỡi nhìn mọi người.

Lí Vị Ương mỉm cười, đưa tay cầm lấy bảy tấc của con rắn, rắn này đương nhiên sẽ không để nàng tùy ý cầm nắm, nhe răng trợn mắt, đuôi rắn vung loạn, Lí Vị Ương mặt không đổi sắc, nhấc rắn lên, để miệng nó hướng về phía Cửu Công chúa: “Công chúa xem, có phải rất đáng yêu không?!”

“A! A! A!” Cửu Công chúa sợ tới mức hét ầm lên, liều mạng chạy ra bên ngoài. Vừa hay đụng phải một người ở cửa, lúc nàng nhìn rõ người đến là ai, òa một tiếng khóc lớn: “Thất ca, Thất ca! Nàng ấy thật đáng sợ, nàng ấy thật đáng sợ!”

Lí Vị Ương cười, trong tâm lý đơn thuần của Cửu Công chúa, từ nay về sau sẽ có ấn tượng Lí Vị Ương là một nữ nhân đáng sợ.

Thất hoàng tử Thác Bạt Ngọc trên đầu cài trâm song long, mặt như ngọc, toàn thân trang phục gấm thêu chỉ vàng, thắt lưng khảm minh châu bảo ngọc, phong thái thanh thoát mạnh mẽ, hiển nhiên đã tìm Công chúa rất lâu, tay vòng qua ôm lấy nàng, nói: “Đã nói muội đừng có chạy loạn, kết quả chỉ chớp mắt đã không thấy tăm hơi! Nếu không phải thị vệ của ta hồi báo, muội còn định huyên náo đến mức nào nữa?!”

Cửu Công chúa nước mũi nước mắt tèm lem, tủi thân, ngón tay chỉ vào Lí Vị Ương: “Nàng ấy… nàng ấy… rắn…”

Đại phu nhân vừa nhìn thấy Thác Bạt Ngọc đến, mừng rỡ vô cùng, sau đó mới ý thức được Lí Trường Nhạc không có ở đây, tức giận lại dâng lên, đầu óc bắt đầu choáng váng. Không nhìn rõ được cảnh tượng trước mắt, nói: “Hai vị điện hạ thứ tội, thần đang mang bệnh trong người, không thể tiếp đón.”

Thác Bạt Ngọc mỉm cười nói: “Tự tiện xông vào là chúng ta không đúng, phu nhân đừng để ý, mời đi nghỉ ngơi đi.”

Đại phu nhân gật đầu, sau đó được người hầu đỡ, ốm yếu đi vào.

Thác Bạt Ngọc nhìn về phía Lí Vị Ương, đối phương lại lắc lắc con rắn trong tay về phía hắn, cười rất lương thiện: “Điện hạ tới vừa hay, ta chuẩn bị mời Công chúa ăn canh rắn!”

Cửu Công chúa sợ tới mức nói không ra lời, nắm lấy vạt áo Thác Bạt Ngọc thật chặt, như thể Lí Vị Ương là ác quỷ vậy.

“Công chúa, thật ra hương vị rắn rất ngon, ăn sống càng ngon hơn.” Lí Vị Ương mỉm cười, sau đó, tay đưa sang, Triệu Nguyệt bên cạnh vội vàng đặt một con dao vào đấy, Lí Vị Ương hơi nhíu mày, dao đâm vào rắn, tiếng sắc bén vang lên, đầu rắn rơi xuống, không thấy một tia máu nào, lưỡi dao mỏng xâm nhập vào thân rắn, chỉ nghe thấy tiếng roẹt roẹt, cũng không có giọt máu nào chảy ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản