Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 57345 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 24
tơ lụa đều huỷ

❊ ❊ ❊

Phu nhân tiểu thư các phòng đều cảm thấy mỹ mãn cầm gấm vóc đẹp đẽ rời đi, Lí Vị Ương được giữ lại, giờ Ngọ mỗi buổi chiều, nàng sẽ pha một ấm trà cho lão phu nhân.

Lão phu nhân cảm thấy rất hứng thú với cuộc sống trước kia của nàng, luôn lơ đãng hỏi tới, trước kia đã sống như thế nào.

Lí Vị Ương giọng điệu thật nhẹ nhàng kể lại những chuyện thú vị hằng ngày ở Lí gia, lão phu nhân lại lắc đầu, nói: “Tam nha đầu, con còn không nói thật.”

Lí Vị Ương ánh mắt trong trẻo nhìn lão phu nhân, một lát sau mới nói: “Lão phu nhân thật sự muốn nghe lời nói thật sao?”

Lão phu nhân gật đầu, nói: “Ta muốn nghe lời nói thật.”

Lí Vị Ương hít sâu một hơi, những chuyện này, nếu như đối phương muốn tra, thì chắc chắn sẽ tra ra, không cần phải giấu diếm: “Con ở lại Lí gia đến bảy tuổi, phủ Thừa tướng vẫn chậm chạp không sai người đón con trở về, bọn họ liền đưa con về Chu gia ở nông thôn. Chủ mẫu Chu gia là Lưu thị rất khắc nghiệt, thường xuyên không cho con ăn cơm, lúc mới đầu tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, con vụng trộm chạy tới nhà bếp ăn, kết quả bị Lưu thị bắt được đánh đòn.” Lí Vị Ương kéo tay áo lên, lộ ra những vết thương nơi khuỷu tay, “Chỗ này, sau lưng, trên đùi, đều có.”

Lão phu nhân giật mình nhìn nàng, hoàn toàn không thể tưởng tượng được: “Con có nói cho bà ta biết phụ thân của con là Thừa tướng không?”

Lí Vị Ương cười cười, nàng biết lão phu nhân không tin, nhưng mà đều là sự thật: “Con vừa khóc vừa nói với Lưu thị, cha con là đại quan ở Kinh đô, nhưng bà ta lại trưng ra vẻ mặt như phỉ nhổ. Ở lại Chu gia sáu năm, mùa hè bị muỗi cắn không thể ngủ nổi, mùa đông trong phòng như hầm băng; Bị tiểu nữ nhi Chu gia coi là ngựa cưỡi, hai tay đầu gối đều bị ma sát đến chảy máu; vì khâu vá cùng làm việc nặng, ngón tay đều là lỗ kim, trên chân đều là da nứt nẻ.” Giọng nói Lí Vị Ương không cao, biểu cảm không chút đau khổ, nàng không nhắc tới mấy lần suýt bị đánh chết, nhưng sự thản nhiên trong giọng nói, rõ ràng có sự đau xót, đau khổ, bất lực toát ra, lão phu nhân cùng La ma ma ngồi bên cạnh nghe xong hoàn toàn ngây người.

Theo bản năng lão phu nhân nhìn bàn tay nhỏ bé của Vị Ương, thuận tay kéo qua cẩn thận chạm vào, lúc này mới phát hiện trên tay trắng nõn, thật sự có vết thương, chỉ có điều không rõ ràng cho nên trước đó bà không chú ý đến.

La ma ma lắc đầu, các tiểu thư trong phủ Thừa tướng, người nào không cẩm y ngọc thực, được che chở đủ điều, nhưng còn Tam tiểu thư phải sống qua ngày như vậy, trên người nàng dù sao cũng có huyết thống của Thừa tướng, mà lại bị nông phụ hạ đẳng nhất ngược đãi.

Lão phu nhân nhìn Vị ương, cảm thấy đau lòng, bà không thể tưởng tượng được, một tiểu nữ hài mới bảy tuổi, đã sống qua ngày như thế nào, từng ngày từng ngày trưởng thành ra sao. Bà nhìn Lí Vị Ương, chậm rãi nói: “Đứa nhỏ, con chịu khổ rồi, ban đầu ta không biết, bọn họ đã khắc nghiệt với con như vậy —— “

Lí Vị Ương cười, đồng tử đen láy gần như có thể phản chiếu khuôn mặt lão phu nhân: “Không, những thứ đó không thấy khổ. Điều chân chính làm Vị Ương khổ sở trong lòng, là lúc ngày lễ tết, nhìn thấy Lí lão gia đưa người thân của ông đi ra ngoài, con cũng muốn kéo tay phụ thân làm nũng, muốn cùng phụ thân đi xem hoa đăng, ăn tết nguyên tiêu, nhưng người khác lại mắng con, nói con là đứa nhỏ hoang dã không cha không mẹ.”

Lí Vị Ương không khóc, bởi vì có những thứ, không phải ngươi cứ khóc náo là sẽ có được, đạo lý này, từ lúc còn nhỏ nàng đã hiểu ra.

Lão phu nhân nhẹ nhàng cầm lấy tay Lí Vị Ương, chậm rãi nói: “Đứa nhỏ, con về nhà rồi, sau này không bao giờ có người bắt nạt con nữa.”

Lời nói của lão phu nhân, sự động lòng trong ánh mắt là thật, Lí Vị Ương lặng lẽ nắm chặt tay bà, đúng vậy, hiện giờ nàng đã trở lại, từ nay về sau, rốt cuộc không ai có thể bắt nạt nàng nữa! Nếu làm người tốt sẽ bị bắt nạt, vậy thì cả đời này nàng sẽ làm người ác!

Lão phu nhân cười, trong mắt hiện ra sự quan tâm thật lòng: “Hài tử ngốc, ta ở đây một mình thật tịch mịch, con thường đến chơi với ta đi.”

Lí Vị Ương biết, lão phu nhân nói những lời này, chính là đảm bảo lớn nhất cho cuộc sống tương lai của nàng!

Trở lại viện của mình, Tử Yên vội vàng chạy ra đón. Lí Vị Ương nhìn thoáng qua, Hoạ Mi đang ở phòng ngoài, cầm chổi lông gà phủi bụi trên bình phong bằng gỗ lim khắc hoa, bước chân của nàng không ngừng lại, đi vào phòng trong.

Trong tay Bạch Chỉ cùng Mặc Trúc là hai khối gấm, đều cực kỳ đẹp đẽ, làm người khác nhìn vào chỉ cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Lí Vị Ương để cho hai nha đầu đặt gấm lên bàn, sau đó để Mặc Trúc đi ra ngoài, chỉ còn lại Bạch Chỉ trong phòng, sau đó, nàng đưa ta sờ lên gấm tinh tế xinh đẹp kia, bên môi nói ra hai chữ: “Xé đi!”

Bạch Chỉ chưa phản ứng kịp, đứng ngây người tại chỗ.

Lí Vị Ương nhìn nàng, thản nhiên nói: “Còn ngây người ở đó làm gì, xé chúng đi.”

Bạch Chỉ tuy rằng giật mình, nhưng vẫn nghe lời, cầm lấy một khối gấm, rút trâm cài đính hoa trên đầu, hai tay xé xuống, gấm vóc xinh đẹp kia đã bị xé thành hai nửa.

Ánh mặt trời từ phía Đông thấp thoáng chiếu vào qua khung cửa sổ tạo thành từng mảng sáng tối, chiếu rọi lên gấm vóc xinh đẹp trên mặt bàn, nghe tiếng tơ lụa bị xé, bên môi Lí Vị Ương lại lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Bạch Chỉ trung thành chấp hành mệnh lệnh của Lí Vị Ương, rất nhanh, gấm vóc đã bị xé đến hoàn toàn thay đổi, chỗ còn lại được xếp thành một đống.

Nhưng huỷ xong rồi, Bạch Chỉ lại sợ hãi: “Tiểu thư, thứ này là Đại thiếu gia gửi về, lúc mừng năm mới sẽ đem ra mặc, vạn nhất…”

Đôi mắt Lí Vị Ương chớp chớp, nói: “Bạch Chỉ, ngươi tìm một cái hòm, đem những gấm vóc này khoá lại.”

Bạch Chỉ lập tức cúi người rồi rời đi: “Dạ, nô tỳ đã hiểu.”

Nhưng mà, trong lòng Bạch Chỉ vẫn thấy nghi hoặc, khoá những gấm vóc bị xé huỷ này, có lợi ích gì?

Lúc này, Hoạ Mi lấy cớ ra ngoài rửa mặt thay xiêm y, lặng lẽ đến Phúc An viện, nàng tâm tình không yên, bởi vì chuyện lần trước đã bị đổ bể.

Đại phu nhân không hề có ý trách cứ nàng, mà chỉ cười nói: “Hoạ Mi, ta đã phân phó, ngươi phải chăm sóc cẩn thận Tam tiểu thư.”

Hoạ Mi thoáng thả lỏng, cũng may Đại phu nhân không tức giận, Lâm ma ma đi đến gần, nhẹ nhàng giữ lấy tay nàng, dịu dàng nói: “Ý của phu nhân, ngươi đã hiểu chưa?”

Trong lòng Hoạ Mi nhảy dựng, vội vàng gật đầu.

Lâm ma ma dừng bước, chậm rãi nói: “Phu nhân có thể tha thứ cho ngươi một lần, nhưng tuyệt đối không có lần thứ hai!”

Hoạ Mi cảm thấy một bàn tay của Lâm ma ma thò vào bên hông mình, giống như một con rắn nước khẽ lướt trên làn da nhẵn nhụi của nàng, Hoạ Mi hô nhỏ một tiếng, vội vàng muốn tránh ra, nhưng Lâm ma ma véo xuống lưng nàng, dùng sức thật mạnh, móng tay dài gần như chọc vào da thịt, hung dữ véo, Hoạ Mi bị đau hét lên một tiếng, cả người run rẩy: “Dạ! Dạ! Nô tỳ nhất định sẽ trông coi Tam tiểu thư thật kỹ!”

Bàn tay Đại phu nhân chuyển động trên khối gấm Hồng San Hô, khuôn mặt hiền từ, nở nụ cười.

—— Lời ngoài truyện ——

Bàn tay ta gõ trên bàn phím, khuôn mặt hiền lành, nở nụ cười…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản