Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 56467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 11
trừng phạt nhẹ cảnh cáo

❊ ❊ ❊

Lí Tiêu Nhiên tuổi không lớn lắm, đầu tóc đen đậm, bên ngoài búi cao đội mũ quan vàng. Bên dưới tóc đen là vầng trán rộng, xuống chút nữa là đôi lông mày rậm dài như tằm, một đôi mắt nghiêm túc, miệng ông vĩnh viễn đều hơi mím lại, cực kỳ cứng nhắc, trước giờ Lí Vị Ương rất ít khi nhìn thấy bộ dáng thoải mái cười to của ông.

Ít nhất, cho tới giờ nàng chưa từng nhìn thấy phụ thân cười với nàng.

Lí Vị Ương chậm rãi cúi đầu xuống, che giấu cảm xúc trong mắt. Đã bao nhiêu năm, nàng không nghe thấy giọng nói của Lí Tiêu Nhiên?

Lúc này, giọng nói lo âu bất an của Đại phu nhân Tưởng thị cũng vang lên: “Trường Nhạc, con làm sao thế?” Vừa nói, vừa vội vàng kéo Lí Trường Nhạc đến bên cạnh, kiểm tra từ trên xuống dưới, sợ con gái có vấn đề gì, trong mắt không hề giấu đi sự sốt ruột.

Hai vành mắt Lí Trường Nhạc đỏ lên, bộ dáng tủi thân lại vẫn cố nén, kéo quần áo Tưởng thị nói: “Mẫu thân, lạnh quá.”

Tưởng thị vội vàng cởi áo khoác trên người, khoác lên người Lí Trường Nhạc, nắm tay nàng ta nói: “Ai da, tay thật là lạnh, rốt cuộc là có chuyện gì!” Bà quay đầu lại, ánh mắt như kim châm dừng lại trên người Lí Vị Ương.

Lí Tiêu Nhiên nhíu mày, đôi mắt cùng với giọng nói của ông đều lạnh như băng, mang theo sự sắc bén như hiểu rõ mọi chuyện, cùng với sự nghiêm khắc: “Ngươi là Vị Ương? Sao vừa mới vào phủ đã gây chuyện!”

Sắc mặt mọi người đều biến đổi, tất cả nhìn Lí Vị Ương, không còn là ánh mắt nhìn Tam tiểu thư, mà nhìn như thể nàng là một con quái vật! Vừa mới vào phủ đã bị lão gia ghét bỏ, vậy còn có thể yên lành sống qua ngày sao?

Lí Thường Hỉ sắc mặt vốn đang sợ đến mức trắng bệch thấy Đại phu nhân vừa đến đã khai đao xuống chỗ Lí Vị Ương, lập tức yên tâm, Lí Thường Tiếu tính tình hiền hậu đứng bên, vừa định mở miệng, Lí Thường Hỉ vội cấu vào người nàng, ánh mắt vui mừng khi thấy có người gặp hoạ liếc về phía Lí Vị Ương bên kia, lại nhìn bộ váy áo bị bẩn của Lí Trường Nhạc, chớp mắt vài cái với Lí Thường Tiếu, làm động tác “Ngậm miệng lại” – nàng chỉ cần xem diễn trò là được, Đại phu nhân nhất định sẽ trừng trị Lí Vị Ương!

Lí Vị Ương trong lòng cười lạnh, trước kia đã như thế này, nàng ở trong mắt những người này, so với bùn nhão bị giẫm nát dưới chân cũng không bằng, đáng thương cho nàng còn lao thẳng đến chỗ những người này coi như người thân thiết nhất của mình! Đúng là rất buồn cười! Hiện giờ đối mặt với bọn họ, nàng không còn chút cảm giác thương tâm khổ sở nào cả, chỉ có ý chí chiến đấu hừng hực từ đáy lòng dâng lên, đến đây đi, hiện giờ nàng không sợ một ai hết, nhìn xem đống trứng gà tự cho mình là siêu phàm này gặp phải nàng một tảng đá cứng rắn, xem kết quả là ai tan xương nát thịt!

Lí Vị Ương nhìn Lí Tiêu Nhiên, nở một nụ cười nhàn nhạt thản nhiên, chậm rãi cúi người: “Phụ thân, ngày đầu tiên Vị Ương trở về, đã gây thêm phiền toái cho Đại tỷ, trong lòng thật sự áy náy. Hôm nay Đại tỷ lại còn cứu con –” nàng còn chưa nói xong, mà ánh mắt đã dừng trên mặt Lí Trường Nhạc, phảng phất như tràn ngập sự cảm kích, “Mọi người đều nói Đại tỷ giống như tiên nữ, ngày đầu tiên Vị Ương vào phủ đã nhận được sự quan tâm của Đại tỷ, quả thật là so với mọi người nói còn lương thiện gấp trăm lần! Nhưng mà,” lời nói của nàng chuyển đi, ánh mắt trong trẻo nhìn về phía Lí Thường Hỉ, “Ngũ muội muội, muội đúng là không cẩn thận, nếu không phải muội đụng vào ta, Đại tỷ sẽ không vì giúp ta mà bị rơi xuống nước, muội sao lại không nhìn đường kỹ chứ?”

Lí Thường Hỉ lắp bắp kinh hãi, nàng cho rằng trước mặt phụ thân và Đại phu nhân không ai dám nhiều lời, không ngờ Lí Vị Ương lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, còn dám biện bạch cho chính mình. Lập tức mặt Lí Thường Hỉ đỏ lên nói lời biện giải: “Phụ thân, mẫu thân, Thường Hỉ sao dám làm chuyện đó! Rõ ràng là Lí Vị Ương – Không, Tam tỷ tỷ tự mình ngã xuống, không biết sao còn kéo theo cả Đại tỷ xuống! Mọi người đều tận mắt nhìn thấy mà!”

Lí Vị Ương không chút e ngại khí thế bức người của Lí Thường Hỉ, đôi mắt nàng được ánh mặt trời chiếu vào như phát ra ánh sáng chói rọi, lộ ra vẻ kinh ngạc, “Ngũ muội, muội sao có thể nói như vậy chứ! Phụ thân, nếu người không tin lời Vị Ương, hỏi Đại tỷ là biết. Đại tỷ là người công bằng nhất, tuyệt đối sẽ không vì muội ấy là Ngũ muội thân thiết, còn con là người mới vào phủ mà thiên vị Ngũ muội muội, có phải không?”

Lí Trường Nhạc sửng sốt, nàng không ngờ Lí Vị Ương nói hai ba câu đã tâng bốc mình nhiều như vậy, nếu nàng nói theo lời Lí Thường Hỉ, sẽ tạo ấn tượng cố ý thiên vị Ngũ muội với mọi người, ngay cả phụ thân có tin lời mình nói, cũng sẽ có chút nghi ngờ. Suy nghĩ một lượt, trên mặt nàng có tia oán trách, nói với Lí Thường Hỉ, “Đúng vậy Ngũ muội, muội đúng là không cẩn thận, sao có thể làm Vị Ương ngã ra ngoài lan can chứ? Nếu không phải có tỷ kéo Tam muội lại, trán Vị Ương đã đập vào tảng đá rồi, Tam muội có thể bị huỷ dung đấy!”

Quả nhiên là như thế, Lí Vị Ương giấu đi một tia cười lạnh dưới đáy mắt, nàng rất hiểu Lí Trường Nhạc, bất cứ thời điểm nào cũng sẽ không quên lựa chọn bảo vệ hình tượng lương thiện rộng lượng của mình, nếu nói bản thân mình kéo nàng ta xuống, nàng ta chẳng phải sẽ thành ngu xuẩn? Nhưng nếu nói nàng ta chủ động cứu mình, vậy thì hoàn toàn khác biệt, tuy Lí Thường Hỉ lớn lên cùng với nàng ta, nhưng trong chớp mắt lại trở thành đá kê chân cho thanh danh tốt của nàng ta.

Lí Tiêu Nhiên nghe xong, điềm đạm nhìn Lí Trường Nhạc: “Có thật không?”

Lí Trường Nhạc chỉ thoáng do dự, sau đó gật đầu rất nhanh, quay đầu cười như không cười với Vị Ương: “Tam muội vừa mới vào phủ, đã xảy ra chuyện như vậy, con làm tỷ tỷ sao có thể trơ mắt nhìn Tam muội chịu oan ức chứ?”

Nàng vừa mở miệng, Lí Tiêu Nhiên lập tức tin tưởng. Đối với nữ nhi này, ông vẫn cực kỳ sủng ái.

Lí Vị Ương nhìn tươi cười vui vẻ trên mặt ông, cúi đầu, hai hàng mi rủ xuống che giấu ánh mắt, khoé môi nhếch lên như có như không thành nụ cười lạnh. Phụ thân, rất nhanh thôi, rất nhanh thôi người sẽ biết vị ái nữ như tiên nữ này sẽ mang đến cho người những phiền toái gì! Giả nhân giả nghĩa, nhất định phải trả giá lớn!

Đại phu nhân lạnh lùng liếc nhìn Lí Thường Hỉ, mang theo sự sắc lạnh sâu không thấy đáy: “Thường Hỉ, thường ngày ta đã dạy ngươi thế nào, chẳng lẽ chút ít quy củ cũng không có sao? Chẳng những thiếu chút nữa làm Tam tỷ ngươi bị thương, còn liên luỵ quần áo Đại tỷ ẩm ướt hết, từ hôm nay trở đi, quỳ trong từ đường ba ngày! Không có sự cho phép của ta không được đứng lên!”

Ý cười trên mặt Lí Trường Nhạc ấm áp như gió xuân: “Mẫu thân, muội muội chỉ bướng bỉnh do tuổi còn trẻ thôi, phạt nặng như vậy, trong lòng Tam muội sẽ thấy áy náy!” Nói xong nàng ta mới quay đầu nhìn Vị Ương, nở nụ cười. Ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt nàng ta, xinh đẹp đến mức không mang theo chút bụi trần nào, “Có phải không, Tam muội?”

Lí Vị Ương ý cười nhàn nhạt, trong mắt hình như có ánh lửa sáng ngời: “Đại tỷ nói đúng, đều do muội không tốt, nếu hôm nay muội không trở về, Ngũ muội muội sẽ không tức giận với muội, váy áo Đại tỷ cũng sẽ không bị ướt, Ngũ muội muội, muội đừng giận tỷ!” Nói xong, nàng như muốn hoà giải, chủ động kéo tay Lí Thường Hỉ.

Lí Thường Hỉ đang tức đến phát cuồng, vung tay nàng ra, Lí Vị Ương như hoảng sợ, lùi lại hai bước.

Đôi mắt xinh đẹp của Lí Trường Nhạc trầm xuống, ý tứ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Đáng ra mẫu thân sẽ thuận theo lời nàng nói, bỏ qua cho Thường Hỉ, nhưng mà hiện tại ——

Lí Thường Hỉ nhất thời tức giận trong lòng, sau đó mới kinh hoảng phát hiện, hình như mình làm sai rồi, quả nhiên, nghe thấy Lí Tiêu Nhiên nổi giận đùng đùng nói: “Nha đầu không có quy củ gì hết! Ngươi xem bộ dáng ngươi hiện tại còn ra thể thống gì nữa! Ba ngày? Đóng cửa đúng một tháng, chép lại Nữ giới một trăm lần rồi mới thả ra!” Nói xong, ông phất tay áo rời đi không hề quay đầu lại.

Đại phu nhân lắp bắp kinh hãi, vội vàng đuổi theo: “Lão gia, lão gia, ngài đừng nóng giận —— “

Hai người đều đi rồi, Lí Thường Hỉ tức giận mặt đỏ bừng, giận dữ nói: “Lí Vị Ương, ngươi là đồ tiểu nhân!”

Tiểu nhân? Nếu ngươi không cố ý giở trò xấu, sao dẫn đến chuyện này. Lí Vị Ương căn bản không hề nhúc nhích, Lí Thường Hỉ đã bị Lí Thường Tiếu kéo lại: “Đủ rồi, muội còn chưa doạ người đủ sao!”

Vị Ương mỉm cười, trong đôi mắt màu đen ẩn hiện ánh sáng âm u, làm Lí Thường Hỉ có ảo giác bị lưỡi dao sắc lạnh đâm vào người. Nhưng đó chỉ trong nháy mắt, ngay sau đó đôi mắt Lí Vị Ương chỉ còn lại sự trong trẻo, không nhìn thấy gì khác.

“Được rồi! Ngũ muội muội đừng có náo loạn nữa!” Lí Trường Nhạc nhẹ nhàng nâng gót chân đi tới, nói lời trách cứ.

Lí Thường Hỉ không cam lòng oán hận nhìn Lí Vị Ương, chung quy không dám động đậy nữa.

“Về sau tỷ muội chúng ta không được phát sinh hiềm khích nữa, nhất định phải hoà thuận ở chung mới đúng.” Gương mặt Lí Trường Nhạc trong trẻo lấp lánh như thuỷ tinh, giống như toả ra ánh sáng diễm lệ.

“Dạ, Đại tỷ.” Lí Vị Ương mỉm cười trả lời, hai chữ cuối cùng nói rất nhẹ, như đang thì thầm.

Nhìn nụ cười cực kỳ thuần khiết thản nhiên kia, trong lòng Lí Trường Nhạc không biết vì sao, có một tầng bóng đen bao phủ.

—— Lời ngoài truyện ——

… Ừm, chương này trước tiên lấy chút lợi tức từ tiện nhân

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản