Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 56545 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 18
che giấu lẫn nhau

❊ ❊ ❊

Thấy cảnh tượng như vậy, Bạch Chỉ kinh hoảng đến mức muốn xỉu.

Nhưng mà, hoàn toàn ngoài dự kiến của nàng, chỉ một lát sau, Lí Vị Ương đã kéo Lí Mẫn Đức lên bờ. Tuy Lí Mẫn Đức còn nhỏ tuổi, dù sao cũng là một nam hài tử, Lí Vị Ương ôm không nổi, cánh tay không chắc một chút có thể làm rơi hắn xuống nước, Bạch Chỉ chạy nhanh đến tiếp ứng, hai người hợp lực kéo Lí Mẫn Đức lên bờ.

Lí Vị Ương cúi người sờ ngực hắn: “Còn độ nóng.” Sau đó, nàng dùng tất cả những biện pháp mà nàng từng nhìn thấy ngư dân trong thôn dùng để cứu người, đầu tiên ấn mạnh xuống ngực hắn hai lần, tiếp theo dùng đầu gối ấn lên bụng mềm mại của hắn, ép một lúc lâu, Lí Mẫn Đức chỉ bị hôn mê do không thở được, bị Lí Vị Ương vỗ vài cái, cuối cùng cũng thở được, ho khan hai tiếng, phun nước ra, tỉnh lại.

Rốt cục cũng sống lại, Lí Vị Ương thở phào nhẹ nhõm…

Lí Mẫn Đức quay đầu lại, ánh mắt tối đen mà sáng ngời, sáng như sao trên trời, lông mi dài mịn nhẹ nhàng rung động, vẫn còn dính bọt nước, như những hạt ngọc bị vỡ. Lí Vị Ương trong lòng nhảy dựng, cảm thấy gương mặt trước mắt còn sáng chói hơn cả ánh nắng.

Trời ạ, hắn thật sự đẹp đến mức kỳ quái.

Đứa nhỏ này có một đôi mắt động lòng người, không cười cũng ẩn tình, da thịt trắng nõn bị ánh mặt trời chiếu xuống nhìn như trong suốt. Nếu là một nữ hài tử, chỉ sợ không hề thua kém với Lí Trường Nhạc dung sắc tuyệt diễm, huống chi, hiện giờ hắn mới chỉ có mười tuổi,

Đôi mắt như thuỷ tinh của Lí Mẫn Đức chợt loé, vừa định mở miệng, Lí Vị Ương đã bịt miệng hắn lại: “Không được phép hét lên! Bằng không sẽ bỏ ngươi lại đây!”

Bạch Chỉ trên người thấy rét lạnh, giọng điệu này, sao mà giống chặn đường cướp bóc!

Lí Vị Ương thấy Lí Mẫn Đức như bị choáng váng nhìn mình, đưa tay sờ khuôn mặt trắng trắng, ừm, mềm mềm, giống như đậu hủ ngâm nước.

“Ta là Tam tỷ của đệ, Lí Vị Ương.” Nàng vừa nói chuyện, vừa bảo Bạch Chỉ cởi lớp xiêm y ngoài cùng trên người ra, sau đó cởi áo choàng ngắn bị ướt của Lí Mẫn Đức, không ngờ rằng, từ trên người hắn rơi ra một khối ngọc bội hình trăng non, dùng dây màu đỏ xuyên qua đeo lên cổ, Lí Vị Ương không nhìn kỹ, đeo lại lên cổ hắn, sau đó lấy áo bao hắn lại, Lí Mẫn Đức ngồi bất động, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng.

Lí Vị Ương nhìn khuôn mặt hắn, đúng là càng nhìn càng thấy đẹp, túm lấy cổ áo hắn: “Quay về nói với mẹ đệ, Đại phu nhân muốn giết đệ, Tam tỷ tỷ cứu đệ, nghe rõ chưa?”

Thế này thật giống như đang bức cung, Bạch Chỉ nghẹn họng mắt trợn tròn.

Lí Vị Ương lại nhìn chằm chằm Lí Mẫn Đức, định bỏ hắn lại rời đi, Lí Mẫn Đức vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, sợ hãi nhất là bị bỏ lại, đột nhiên giữ chặt tay áo nàng, bỗng chốc ôm lấy người nàng, “Tam tỷ tỷ!”

Cảm giác ấm áp thổi đến, giọng nói mềm yếu non nớt, lại làm Lí Vị Ương chân tay luống cuống, thật lâu sau, mới ôm lấy Lí Mẫn Đức.

Đúng là một đứa bé ngoan, trong lòng Lí Vị Ương đột nhiên nhớ đến Ngọc Lí, con trai của nàng, cũng từng dịu ngoan lanh lợi như vậy, mỗi lần nhìn thấy nàng sẽ lao tới, trong lòng đau xót, tay nhịn không được lại nhéo nhéo mặt Lí Mẫn Đức, xoa đi xoa lại, Lí Mẫn Đức tuổi không lớn, nhưng rất nhu thuận, ngồi một chỗ thành thành thật thật để tỷ tỷ kỳ quái này tuỳ ý sờ qua sờ lại, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm như đậu hủ ngâm nước.

Bạch Chỉ mày nhíu lại, nàng nghĩ, tiểu thư quên rằng đứa nhỏ này năm nay đã mười tuổi sao, chỉ nhỏ hơn tiểu thư có ba tuổi… Nghĩ đến đây, nhẹ ho khan hai tiếng, bỗng chốc Lí Vị Ương hồi phục tinh thần, buông Lí Mẫn Đức ra, dặn dò.

“Không sao rồi! Nhớ kỹ, trong một canh giờ tới đừng xuất hiện trước mắt người khác, cứ để cho bọn họ nghĩ đệ đã chết! Chuyện hôm nay ngoại trừ mẹ đệ ra, bất cứ ai – đều không được nói ra!”

Móng tay nàng ấn thật sâu vào bả vai của thiếu niên nho nhỏ, trong mắt như có lửa cháy hừng hức, toả ra ánh sáng làm người khác phải sợ hãi. Thiếu niên bị ánh sáng như vậy chiếu rọi, ngây người, nhìn nàng, như hoàn toàn ngây ngốc, không tự chủ được gật đầu.

Lí Mẫn Đức bước đi thật cẩn thận, kéo y phục dài của nha đầu, lại còn biết chọn nơi ít người qua lại mà chạy, Lí Vị Ương nhìn thấy, gật đầu, vừa rồi tại thời khắc quan trọng nhất còn biết làm bộ bị hôn mê, để hai ma ma kia cho rằng hắn đã chết, đúng là một đứa nhỏ thông minh.

Bạch Chỉ đi được mấy bước, lại cúi đầu kêu một tiếng.

Lí Vị Ương nhìn thấy, trong bụi cỏ, có một con hạc trắng đã chết. Hạc trắng ở Đại Lịch được coi là điềm lành, cực kỳ quý hiếm, Lí phủ cũng không có, đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, lại chết rồi – Trên mặt Lí Vị Ương hiện ra một tia cười lạnh, sau đó tìm một chỗ đào hố, chôn hạc trắng xuống thật sâu.

Làm xong xuôi tất cả, Bạch Chỉ bị gió thổi đến lạnh run cả người: “Tiểu thư, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Lí Vị Ương suy nghĩ một lát, nói: “Ngươi mau về lấy một bộ xiêm y thường ngày ta mặc, nhớ kỹ phải lặng lẽ, đừng kinh động bất cứ ai.”

Bạch Chỉ gật đầu, Lí Vị Ương nhìn nàng đi xong, trốn vào núi giả bên cạnh.

Lưới cá đã bố trí xong xuôi, tất nhiên phải vớt lên. Nàng biết, những người đó sẽ đến rất nhanh.

Lúc này, Đại phu nhân cùng Lí Tiêu Nhiên, còn cố ý gọi Ngũ tiểu thư Lí Thường Hỉ, đoàn người chậm rãi đi về phía Nam viện.

“Lão gia, trong phủ đột nhiên có một tiên hạc bay đến, ngay ở Bích Ba hồ phía sau Nam viện, ngài đi đến sẽ nhìn thấy ngay!” Đại phu nhân cười nói.

Lí Tiêu Nhiên gật đầu, đây chính là điềm lành.

Lí Thường Hỉ tươi cười cũng rất vui vẻ, nàng vừa nghĩ đến Lí Vị Ương sẽ bị xui xẻo, là nàng lại cảm thấy trong lòng thoải mái.

Vừa đi đến giữa đường, nhìn thấy Hoạ Mi, hoang mang rối loạn chạy từ đường bên cạnh ra, Lí Thường Hỉ quát lớn một tiếng: “Ngươi không phải là nha đầu của Tam tỷ sao? Sao lại chạy đến nơi này!”

Trên mặt Hoạ Mi hiện ra sự nôn nóng, nàng muốn nói cho Đại phu nhân biết không tìm thấy Tam tiểu thư, hình như là đi đến Nam viện trước rồi, nhưng lão gia ở đây, ấp úng nói không nên lời.

Lí Thường Hỉ mất kiên nhẫn truy hỏi: “Tam tỷ đâu? Sao ngươi không đi theo hầu hạ!”

Hoạ Mi lúc trước chạy đến chỗ Đại phu nhân báo tin, quay về đã không thấy tăm hơi Lí Vị Ương, đang sợ hãi, bật thốt ra: “Tam tiểu thư nghe nói Thất di nương bị bệnh nặng, cho nên muốn đến thăm, nô tỳ… nô tỳ…”

Lí Tiêu Nhiên mặt trầm xuống, nói với Đại phu nhân: “Đứa nhỏ này sao không hiểu quy củ như vậy, muốn đi thăm dù sao cũng phải nói với bà một tiếng!”

Trên mặt Đại phu nhân lộ ra vẻ tươi cười như Bồ Tát: “Haiz, đứa nhỏ này xa nhà nhiều năm, không hiểu quy củ cũng là điều đương nhiên.”

Lí Tiêu Nhiên hừ lạnh một tiếng, trong lòng cực kỳ không vui với Lí Vị Ương. Đã là một nha đầu sinh vào tháng hai, lại còn không biết thận trọng lời nói việc làm, đến thăm di nương không biết xin phép mẹ cả một tiếng, đúng là không hiểu chuyện!

Lúc này, mặt trăng đã xuất hiện, ẩn trong mây lặng lẽ nhìn đoàn người bên dưới.

Có chuyện vừa rồi xen giữa, nhiệt tình xem hạc trắng điềm lành của Lí Tiêu Nhiên đã nhạt đi ba phần, ông chậm rãi đi đến trước hồ Bích Ba, nhìn mặt hồ trong trẻo gợn sóng dưới ánh trăng, chỉ có cỏ lau cao quá nửa người, không nhìn thấy hạc trắng xinh đẹp gì cả, mặt lập tức trầm xuống: “Không phải bà nói có hạc trắng sao?”

Hiển nhiên Đại phu nhân cũng giật mình, bà rõ ràng đã sai người thả một con hạc trắng chết ở vị trí dễ thấy, sao đột nhiên không nhìn thấy nữa? Nhưng sắc mặt bà không hề thay đổi, cười nói: “Có lẽ là trời tối, lẫn bên trong đám cỏ lau rồi.”

Lí Tiêu Nhiên càng thấy mất hứng, mày nhíu chặt, vừa định xoay người trở về, đột nhiên thấy một ma ma sắc mặt sốt ruột từ bên kia lao tới, phía sau bà còn có ba bốn người, ai cũng cầm theo đèn lồng: “Tam thiếu gia! Tam thiếu gia! Người ở đâu!”

Sắc mặt Đại phu nhân thả lỏng, kìm nén sự vui mừng dưới đáy mắt, nói: “Ngươi không phải là nhũ mẫu của Mẫn Đức sao? Có chuyện gì, không thấy Mẫn Đức?”

Hạc trắng chết đi làm điềm báo, không thấy thì thôi, Lí Mẫn Đức mới là tình tiết trọng tâm!

—— Lời ngoài truyện ——

Tần Giản: Không để lại lời nhắn, không lưu giữ truyện, hừ, người đâu, vứt đậu hủ xuống nước!

Lí Mẫn Đức: …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản