Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 56533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 27
thù hận đã sâu

❊ ❊ ❊

Viện của Tam phu nhân tên là Nhã Trúc viện, Lí Vị Ương vừa tới cửa, đã có một bóng người chạy nhanh tới, bàn tay hơi lạnh giữ chặt tay nàng, như sợ hãi, lộ ra sự khẩn thiết vô cùng, “Tam tỷ tỷ!”

Lí Vị Ương cúi đầu, một đôi mắt xinh đẹp đến kỳ quái, gần như có thể nhìn thấy bóng dáng của mình.

Nàng hơi sửng sốt, lập tức cười: “Mẫn Đức.”

Lí Mẫn Đức vốn lo lắng Lí Vị Ương sẽ đẩy tay hắn ra, nhưng nàng chỉ yên lặng để cho hắn nắm, làm trong lòng hắn dâng lên sự ngọt ngào, trên khuôn mặt như bạch ngọc lộ ra nụ cười mỉm, nghiêm túc nhìn nàng, “Tam tỷ tỷ, tỷ tới thăm ta sao?” Trong giọng nói, còn mơ hồ có cảm xúc vui mừng.

Thấy hắn đáng yêu như vậy, Lí Vị Ương không nhịn được, ngón tay hơi mát véo véo mặt hắn, cười nói: “Đúng vậy, tỷ đến thăm Mẫn Đức.”

Lí Mẫn Đức lập tức vui vẻ lên, nắm lấy tay nàng, tiếp tục đi về phía trước, “Tam tỷ tỷ, ta nói muốn đi tìm tỷ, mẫu thân lại nói như thế sẽ mang phiền toái đến cho tỷ…”

Chuyện mình cứu Lí Mẫn Đức, quả thật không thích hợp cho nhiều người biết.

Lí Vị Ương cười để mặc hắn nắm tay, bước vào viện của Tam phu nhân.

Tam phu nhân cười tiếp đón Lí Vị Ương, ngồi xuống, nha đầu bên cạnh rót trà, Lí Vị Ương cầm tách trà có nắp khắc hoa nhiều màu kia lên, mở ra, hương thơm thấm nhuần từ từ bay ra, nàng cúi đầu nhấp một ngụm, cười nói: “Ta đến cám ơn Tam phu nhân.”

Đối với Tam phu nhân, Lí Vị Ương cứu Lí Mẫn Đức, bản thân mình đương nhiên phải hồi báo lại. Trong mắt bà chậm rãi nhiễm ý cười, giọng nói thản nhiên: “Chỉ là thuận tiện nhấc tay, coi như để Tam tiểu thư hả giận mà thôi.”

Bà không kể công, nói chuyện rất bình thường.

Lí Vị Ương biết, muốn động tay động chân trong viện của lão phu nhân là rất khó, nếu không có Tam phu nhân âm thầm tương trợ, một mình nàng sẽ không thể hoàn thành được.

Tam phu nhân nhìn Lí Vị Ương, khẽ nói: “Hiện giờ trừ bỏ Hoạ Mi bên cạnh, thì hành động sẽ tiện hơn.” Nói xong, bà nhẹ nhàng cười, nhấp một ngụm trà, đặt ly trà sang một bên: “Nhưng mà – lần này thua thiệt, Đại phu nhân chắc chắn không từ bỏ ý đồ.”

Lí Vị Ương không đáp, chỉ cười mỉm, hiển nhiên không để điều này trong lòng.

Trong lòng Tam phu nhân có sự nghi hoặc, tiểu cô nương mới chỉ mười ba tuổi, sao lại có dũng khí lớn như vậy, muốn đối nghịch với Đại phu nhân? Bà nhắc nhở: “Vị Ương, ta cùng bà ta luôn đối phó lẫn nhau, cho nên thêm một lần hay bớt một lần cũng chẳng sao. Mà con phải nghĩ cho rõ ràng, bà ta dù sao cũng là mẹ cả của con, hôn sự tương lai của con…”

Kiếp trước bản thân lúc nào cũng nghe theo Đại phu nhân, cuối cùng còn không phải biến thành một quân cờ, kết cục chết thảm, một khi đã như vậy, ngại gì buông tay đấu một trận! Lí Vị Ương sẽ không nói những lời này với Tam phu nhân, các nàng có thể làm minh hữu với nhau, nhưng, cũng chỉ vậy thôi.

Từ trong phòng đi ra, Lí Vị Ương lại thấy Lí Mẫn Đức, đang đứng trong sân viện chờ nàng, nàng mỉm cười, đi lại gần nói: “Mẫn Đức, tỷ phải về rồi.”

Đi nhanh như vậy sao? Theo bản năng Lí Mẫn Đức ngừng lại hô hấp, ngay lúc hắn cảm thấy mình sắp hít thở không thông, thì nghe thấy nàng nói chuyện, “Đệ phải nghe lời mẹ, không có việc gì thì đừng chạy loạn!”

Nói xong, Lí Vị Ương lướt qua hắn rời đi, Lí Mẫn Đức lại bước nhanh lên, đôi mắt như có ánh sáng, đốt cháy cả người đối diện, “Tam tỷ tỷ…” Hắn gọi, nhanh chóng giữ chặt tay nàng.

“Cái này…” Bàn tay hắn luôn để ra sau lưng hiện giờ đang giơ lên, Lí Vị Ương có chút mờ mịt.

“Ngọc hộ tâm!” Lí Mẫn Đức mở miệng, môi mỏng vừa mở ra đã khép lại, căng thẳng nhìn nàng, Lí Vị Ương trong lòng khẽ động, tầm mắt dừng trên thứ gì đó trong tay hắn.

Đó là ngọc bội hình trăng khuyết, Lí Vị Ương nhìn kỹ, càng kinh ngạc, khối ngọc bội này, màu lục thuần tuý tinh khiết, chất ngọc càng thanh nhã ôn nhuận. Nắm trong lòng bàn tay, nhẹ vuốt, như thể chạm vào làn da mượt mà bóng loáng của mỹ nhân, làm cho người ta có ảo giác, ngọc này như đang hô hấp, như một vật thể sống. Hiện giờ nàng kết luận, khối ngọc bội này, nhất định là vật vô giá.

Tầm mắt lại dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như đậu hủ của Lí Mẫn Đức, Lí Vị Ương không hiểu hỏi, “Lần trước không phải thấy đệ đeo ở trên người sao, sao lại tháo nó xuống?”

Lí Mẫn Đức nhìn nàng, bất an nói, “Đây là ngọc từ nhỏ ta đã đeo trên người.” Hắn nuốt nước miếng, đến tai cũng đỏ bừng lên, “Lần này, mạng của ta là do Tam tỷ tỷ cứu, ta nghĩ muốn tặng nó cho tỷ…”

“Tặng cho ta? Đây là đồ vật trân quý của đệ. Thật sự bỏ được sao?” Nàng cười nhìn hắn, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này cực kỳ đáng yêu, không nhịn được đưa tay xoa đầu hắn, cảm xúc chạm đến tóc hắn, mềm mại đến bất ngờ.

Lần đầu tiên Lí Mẫn Đức nhìn thấy Lí Vị Ương, đã cảm thấy ánh mắt của nàng không giống những người khác, như nước giếng dưới ánh trăng âm u diễm lệ, cực kỳ thanh lạnh mà thâm trầm, hắn không biết phải làm gì mới cho nàng biết được là hắn thật lòng muốn tặng ngọc bội, sốt ruột: “Ta, ta…”

Nhìn thấy thiếu niên quẫn bách đỏ mặt, cố sức muốn giải thích gì đó, Lí Vị Ương mỉm cười, trả ngọc bội lại cho hắn: “Sau này đừng đem ngọc bội tuỳ tiện tặng cho người khác…”

Nàng còn chưa dứt lời, tay đã bị Lí Mẫn Đức nắm thật chặt, giọng nói của thiếu niên nho nhỏ dịu dàng, ánh mắt thành khẩn còn mang theo sự kiên trì, “Nó có thể giúp người đeo bình an! Thật đấy! Mẫu thân nói nó đã cứu ta rất nhiều lần!”

Sự khẩn thiết của thiếu niên cùng tiếng tim đập dường như có thể xuyên thấu qua ngọc bội này truyền đến, Lí Vị Ương kinh ngạc trước sự kiên trì của hắn, nói: “Tỷ tỷ cũng có một khối ngọc bội, đệ xem.” Nói xong, nàng lấy ngọc bội Thất di nương tặng cho hắn xem, “Có nó bảo vệ tỷ là được rồi, khối ngọc bội này, đệ phải giữ gìn thật cẩn thận.”

Chung quy nàng cảm thấy, khối ngọc trăng non trên người Lí Mẫn Đức, có ý nghĩa bất thường gì đó, sao có thể nhận được?

“Về sau thường xuyên tìm Tam tỷ đi chơi.” Lí Vị Ương sờ đầu hắn.

Trong đôi mắt xinh đẹp của thiếu niên có sự buồn bã, tiếp theo lại sáng ngời, nở nụ cười…

Trong phòng, nha đầu Đàn Hương bưng trà bước vào, lại nhìn thấy Đại tiểu thư Lí Trường Nhạc đang ngồi trước gương chạm trổ mẫu đơn và khổng tước, quần áo hoa phục cẩm tú như nước, sắc mặt âm trầm nhìn gương chằm chằm, tim của Đàn Hương đập nhanh hơn, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, lão phu nhân phái người đến lấy bốn khối gấm vóc kia.”

“Đưa hết đi, đều đưa hết đi! Quạ đen vĩnh viễn là quạ đen, đổi một lớp lông thì làm được gì!” Trong phòng không có người thứ ba, Lí Trường Nhạc oán hận nói.

“Còn cả, ma ma đốc thúc tiểu thư chép kinh đã đến…” Đàn Hương nói nửa câu, thấy sắc mặt Lí Trường Nhạc không tốt, đành nuốt về họng.

Đột nhiên Lí Trường Nhạc đập vỡ ly trà, Đàn Hương phát hoảng, nhìn thấy ngón tay trắng nõn của đối phương đưa lên bàn trang điểm, cầm lấy túi thêu đựng kim, từ bên trong rút ra một cái châm, kéo ngón tay Đàn Hương dùng sức đâm vài cái, nhìn từng giọt máu đỏ tươi chậm rãi thấm ra ngoài, Lí Trường Nhạc lấy máu kia bôi lên tay mình, sau đó nhìn chằm chằm Đàn Hương: “Biết nói sao đây?”

Mười ngón tay nối đến trái tim, Đàn Hương đau đến không đững vững nổi, sắc mặt trắng bệch nói: “Dạ, Đại tiểu thư không cẩn thận làm ngón tay bị thương, sợ máu làm bẩn kinh văn, mời ma ma ngày khác lại đến!”

Lí Trường Nhạc lạnh lùng nói: “Đi đi.”

Đàn Hương rời đi, Lí Trường Nhạc nhìn chằm chằm mình trong gương, đột nhiên nói: “Lí Vị Ương, ngươi được! Ngươi rất được!”

Đàn Hương đi đến cửa, nghe thấy tiếng cười lạnh của tiểu thư, toàn thân phát run.

—— Lời ngoài truyện ——

Mọi người hỏi ta, truyện này có phải sẽ bắt nạt ức hiếp nam chính, thật ra bản tính của Tiểu Tần cực kỳ lương thiện, đối với từng nhân vật chính đều coi như chính mình sinh ra, không có sở trường SM, nhìn đôi mắt to thành thật của ta mà xem (⊙o⊙)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản