Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 56487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 16
nhẫn tâm tuyệt tình

❊ ❊ ❊

Lí Vị Ương quyết định xong chủ ý, trên mặt hiện lên sự do dự cùng lo lắng, cố ý lắp bắp: “Thất di nương… Thất di nương làm sao?”

Hoạ Mi thấy nàng có hứng thú, vội vàng nói: “Tam tiểu thư, bệnh của Thất di nương đến mùa đông lại càng nặng, chỉ sợ không qua được năm nay…” Nàng ta vừa nói, vừa quan sát cẩn thận Lí Vị Ương, tuyệt đối không bỏ qua biểu cảm gì trên mặt nàng.

Vẻ tươi cười của Lí Vị Ương chậm rãi biến mất, sau đó dường như cảm xúc sa sút đi: “Thất di nương là mẹ đẻ của ta, ta lại chỉ có thể nhìn bà chịu khổi, haizz.”

Hoạ Mi nhắc nhở nàng: “Tam tiểu thư, hiện giờ tiểu thư đã sống tốt hơn, có nên giúp đỡ Thất di nương không? Ít nhất chỉ đi thăm Thất di nương cũng tốt.”

Lí Vị Ương chớp chớp mắt: “Nhưng mà hiện giờ Thất di nương bệnh nặng, nghe nói phụ thân đã ra lệnh, để phòng ngừa lây bệnh, không cho bất cứ ai đến thăm.”

Hoạ Mi cười nói: “Tam tiểu thư, buổi tối vụng trốm đến thăm, không phải là được sao? Đến lúc đó nô tỳ xem chừng cho tiểu thư, nếu có người đến sẽ thông báo trước với tiểu thư, như vậy không phải là không có ai phát hiện sao?”

Trong lòng Lí Vị Ương cười lạnh, ngoài mặt vẫn do dự: “Phụ thân biết ta vi phạm mệnh lệnh, nhất định sẽ giận dữ.”

Hoạ Mi nói: “Nô tỳ không dám khuyên tiểu thư, tự bản thân tiểu thư nghĩ xem, Thất di nương là mẹ đẹ của tiểu thư đấy! Lão gia biết cho dù có tức giận, cũng không làm gì tiểu thư đâu!”

Hoạ Mi muốn bảo mình đi thăm mẹ đẻ để chọc giận phụ thân? Không, việc này không đơn giản như thế. Lí Vị Ương cười, bộ dáng như bừng tỉnh: “Hoạ Mi, ngươi thật thông minh! Ta suy nghĩ đã, quyết định giờ đi rồi sẽ nói cho ngươi!”

Nhìn Hoạ Mi rời đi, ánh mắt Lí Vị ương biến thành lạnh lùng, phía sau rèm, Bạch Chỉ lặng lẽ đi ra: “Tam tiểu thư, trăm ngàn lần đừng nghe lời nha đầu kia!”

Lí Vị Ương liếc mắt nhìn Bạch Chỉ, nhíu mày, nói: “Vì sao?”

Bạch Chỉ dừng lại một lúc, nhưng thật sự không muốn nhìn thấy chủ tử mắc mưu, nói: “Tiểu thư, tiểu thư đừng trách nô tỳ lắm miệng, ngày phòng đêm phòng, chỉ sợ trộm trong nhà khó phòng, những lời Hoạ Mi nói hôm nay làm người khác không thể không nghi ngờ.”

Tâm tư Bạch Chỉ không ngờ cũng nhanh nhẹn như thế! Lí Vị Ương mỉm cười, nói: “Lòng tham không đáy, rắn cũng muốn nuốt voi, có những người, không thể chịu nổi khi thấy ta sống an ổn qua ngày!” Nói xong, nàng quăng đôi giày thêu mới tinh kia sang một bên.

Bạch Chỉ sửng sốt, lập tức nói: “Tam tiểu thư, tiểu thư đã biết, vậy thì càng không thể đi.”

Ngón trỏ Lí Vị Ương nhẹ nhàng duối ra, gõ nhịp trên mặt bàn, vẻ tươi cười trên mặt càng sáng lạn: “Không, không đi không được!”

Buổi chiều hôm đó Lí Vị Ương nói với Hoạ Mi, giờ Tuất sẽ cùng nàng ta hai người đến vấn an Thất di nương. Ai ngờ mặt trời vừa mới xuống núi, chỉ mới giờ Dậu, Lí Vị Ương đã lặng lẽ dẫn theo Bạch Chỉ, hai người đi từ cửa sau ra khỏi viện.

“Tam tiểu thư, không phải tiểu thư đã hẹn với Hoạ Mi đi vào giờ Tuất sao, hiện giờ vẫn còn sớm —— “

Lí Vị Ương mỉm cười, ánh mắt sáng long lanh, mang theo sự gian xảo: “Nếu chờ đến lúc đó mới đi, thì vừa vặn giẫm phải bẫy!” Mẹ ruột nhất định phải đi thăm, chỉ có điều giờ đi thăm không thể quyết định tuỳ tiện, phải để Đại phu nhân trở tay không kịp, cũng để lại cho mình một khoảng thời gian hoãn lại nhất định, để người có âm mưu cho rằng kế sách đã đạt được!

Đi đường cẩn thận tránh đụng phải người khác, Lí Vị Ương cùng Bạch Chỉ đến Nam viện. Viện này rất hoang vắng, tường gạch hai bên cỏ dại đã mọc rất dài, nơi tận cùng viện chỉ có ba căn phòng, trong viện không người hầu hạ.

Vừa đi tới cửa, đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc. Lí Vị Ương đã thay quần áo nha đầu từ trước khi đi, cố ý cúi đầu, đi phía sau Bạch Chỉ. Bạch Chỉ bước vào viện, thì thấy một tiểu nha đầu chào đón, tiểu nha đầu này trên người mặc áo váy bông đã phai màu, lộ ra vài chỗ bị bẩn. Nàng ấy nhìn thấy Bạch Chỉ, hai mắt mở to kinh ngạc: “Cô là —— “

Bạch Chỉ cười mở hộp đồ trong tay ra cho nàng ấy xem: “Nô tỳ phụng lệnh Tam tiểu thư, đưa canh gà cho di nương.”

Tiểu nha đầu lập tức phát hoảng, người không phải vừa mới đến, sao giờ lại mang đồ ăn tới, nàng vội nói: “Hai vị tỷ tỷ, Triệu ma ma cũng nói theo lệnh của Tam tiểu thư tới gặp di nương, đang nói chuyện ở bên trong mà!”

Triệu ma ma? Ma ma làm việc vặt trong viện của mình? Hô hấp của Lí Vị Ương như ngừng lại, trong lòng lập tức có dự cảm kỳ dị, nàng bỏ lại hai người kém rèm lên, bước nhanh vào trong. Trong phòng chỉ có hai ba rương tủ bằng gỗ, trên bàn đặt một bình hoa cũ, cửa sổ đóng chặt, không khí bức bí. Nhưng mà tập trung nhìn kỹ, tình hình bên trong làm lòng nàng chấn động, Triệu ma ma đang bưng một chén canh bón cho phu nhân nhu nhược nằm trên giường, Lí Vị Ương không nghĩ ngợi chút nào, bước hai bước lên phía trước, mạnh tay lật đổ bát canh kia!

Triệu ma ma bị canh đổ ra đầy người, giận tím mặt, ngay lập tức mắng: “Nha đầu chết tiệt từ đâu đến!”

Lí Vị Ương cười lạnh một tiếng: “Triệu ma ma, mắt ngươi mờ rồi sao, ngay cả ta cũng không nhận ra!”

Triệu ma ma nhìn rõ người trước mắt là ai, lập tức phát hoảng, không phải Hoạ Mi nói Tam tiểu thư thật lâu sau mới đến sao?! Sao bây giờ đã ở đây rồi!

“Ai bảo ngươi đưa canh cho Thất di nương!” Giọng nói của Lí Vị Ương cực kỳ nghiêm khắc, hoàn toàn không giống một thiếu nữ yếu đuối mới mười ba tuổi, Triệu ma ma bị khí thế của nàng làm chấn động, nói chuyện lắp bắp: “Là… là…”

“Vị Ương? Con là Vị Ương sao?!” Phu nhân trên giường sửng sốt, sau đó mới phản ứng được, vội vàng nắm lấy tay Vị Ương!

Thất di nương thật sự rất thanh tú, tuổi còn trẻ, nhưng dung nhan đã tiều tuỵ, trên má một chút thịt cũng không có, vòng ngọc đáng thương trên cổ tay lắc tới lắc lui bất cứ lúc nào cũng có thể rơi ra.

Lần đầu tiên thấy mẫu thân ruột thịt, hốc mắt Lí Vị Ương không tự chủ được mà đỏ lên, nhưng mà nàng chớp chớp mắt, không trả lời Thất di nương, mà chỉ xuống đất nói: “Triệu ma ma, ai cho ngươi lá gan này, dám mưu hại Thất di nương?!”

Triệu ma ma vừa định nguỵ biện, lúc này lại nhìn thấy mấy con kiến đã chết trên đất, hiển nhiên là do ăn phải bát canh kia, bà biến sắc, không nói được lời nào, xoay người chạy ra bên ngoài.

Lí Vị Ương giọng lạnh lùng: “Hai người các ngươi, bắt lấy bà ta!”

Bạch Chỉ cùng tiểu nha đầu liếc nhau, lập tức một trái một phải bắt lấy Triệu ma ma! Triệu ma ma liều mạng giãy dụa, đột nhiên Lí Vị Ương đi nhanh đến chỗ bà ta, nâng tay mạnh mẽ cho bà ta một bạt tai, đánh rất vang.

“Cái tát này đánh ngươi dám mưu hại Thất di nương!”

Triệu ma ma tức giận đến há mồm kêu đau: “Tam tiểu thư, lão nô là phu nhân thưởng cho tiểu thư, tiểu thư không thể đánh ta…”

Không chỉ đánh ngươi, còn muốn trừ bỏ ngươi! Chỉ trong chớp mắt, tâm tư Lí Vị Ương suy nghĩ rất nhanh, nàng cầm lấy bình hoa trên bàn, từ trên cao giơ lên trên đầu Triệu ma ma, Triệu ma ma kinh hoàng nhìn nàng, tay Lí Vị Ương giơ trên cao, nhưng đối diện với ánh mắt kia, nàng dù sao cũng không thể đập xuống. Lý trí nói với nàng, hiện giờ nàng phải giải quyết dứt khoát, nhưng tận đáy lòng, tự tay chặt đứt tính mạng một con người, thật sự đáng sợ!

“Tam tiểu thư, nếu động đến ta, sẽ không gánh vác được –” Triệu ma ma thấy nàng do dự, lập tức hô lên.

Nhưng mà chính hai câu này, làm Lí Vị Ương hạ quyết tâm!

Nàng dùng hết sức lực toàn thân, bình hoa đập thật mạnh lên đầu Triệu ma ma, Triệu ma ma lập tức chảy máu khắp đầu, hai mắt trợn trắng, cả người mềm nhũn!

Tiểu nha đầu phát hoảng, lập tức buông lỏng tay, Triệu ma ma như lợn chết ngã lăn xuống đất, máu chảy ròng ròng.

“Sợ cái gì! Bà ta tới mưu hại Thất di nương, kết quả này là gieo gió gặt bão!” Sắc mặt Lí Vị Ương trắng bệch đặt bình hoa xuống, tỉnh táo lại, nhưng nhìn ba người còn lại trong phòng đều đang ngây ra.

Bạch Chỉ còn trấn định cúi người xuống, thăm dò hơi thở, sau đó run run nói: “Hình như… hình như không còn thở nữa!”

Lí Vị Ương lạnh lùng nhìn Triệu ma ma, lão nô tài này nghe theo lệnh Đại phu nhân đến giết Thất di nương, nếu mình làm theo thời gian ước định, lúc đó chỉ sợ mẹ ruột đã chết mất rồi, nếu vừa rồi nàng mềm lòng buông tha cho lão nô này, vừa quay đầu Triệu ma ma sẽ nói lại mọi chuyện với Đại phu nhân, mẹ con mình chỉ có đường chết! Nàng tuyệt đối không làm sai!

“Tiểu thư, bây giờ nên làm gì?” Trên đầu Bạch Chỉ một giọt mồ hôi rơi xuống, vừa vặn dừng trên lông mi nàng, tính cách Tam tiểu thư không phải cứng cỏi bình thường, nàng đã xác định cùng chỗ với vị tiểu thư này, tuyệt đối không được phản bội chủ tử!

Lí Vị Ương định nói, Thất di nương trên giường vừa nhìn đã hiểu ra tất cả, vội vàng nói: “Thuý Nhi, ngươi đi tìm bao tải, sau đó bỏ bà ta vào đó, buộc đá nặng ném xuống hồ sen sau cửa sổ chúng ta, động tác nhất định phải nhanh lên, nghe thấy chưa!”

—— Lời ngoài truyện ——

Đại phu nhân vì sao muốn dụ dỗ Vị Ương đến đây? Lại vì sao muốn giết chết Thất di nương trước khi nàng đến? Tiếp theo sẽ còn chuyện gì xảy ra? Vị Ương phải làm sao đây? Nhắc nhở lần nữa, nữ chính không phải là tiểu bạch hoa, khỏi cần vọng tưởng rằng sẽ xuất hiện tình huống khiến nàng mềm lòng, chùn tay, ta là người xấu, thì nàng ấy cũng là người xấu thôi →_→

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản