Thứ Nữ Hữu Độc

Lượt đọc: 56548 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »
Chương 17
giết người diệt khẩu

❊ ❊ ❊

Hiển nhiên Thất di nương bị bệnh không nhẹ, chỉ nói mấy câu mà ho khan không ngừng, Lí Vị Ương nhanh chóng bước qua, nắm chặt lấy tay bà, “Mẹ.”

Đây là lần đầu tiên, tính cả kiếp trước và kiếp này, nàng gọi một tiếng mẹ, trong lòng Lí Vị Ương dâng lên sự hoang mang sợ hãi, mình cứ ung dung nhàn nhã như vậy, nếu Đại phu nhân đẩy thời gian động thủ lên trước một giờ, mình có thể sẽ không còn được gặp lại mẹ ruột!

Tiểu nha đầu tên Thuý Nhi kia tuy rằng thật sự sợ hãi, nhưng cũng không ngốc, biết tình thế nghiêm trọng, nhanh chóng đi tìm bao tải, sau đó cùng Bạch Chỉ bỏ Triệu ma ma vào trong, rồi chuyển đá trong viện vào trong bao tải, nhưng Triệu ma ma quá nặng, hai người các nàng đều không nâng nổi, Lí Vị Ương thấy thế, đi qua, giúp các nàng nâng bao tải kia, mệt đến mức không còn sức để thở, mới vứt được bao tải qua cửa sổ, nghe thấy ùm một tiếng bọt nước bắn tung toé, ba người liếc nhau, đều thở phào nhẹ nhõm.

“Lau dọn vết máu trong phòng cho sạch sẽ, cả chén thuốc kia nữa, đều đem đi chôn. Động tác nhanh nhẹn một chút, đừng để bị người khác phát hiện.” Lí Vị Ương trầm ổn phân phó.

Thất di nương ngồi bên xem, hơi sợ run, bà không ngờ rằng, ở thời khắc mấu chốt Vị Ương lại cứu bà một mạng, hơn nữa, nàng còn quyết đoán như vậy!

Thu dọn mọi thứ xong xuôi, Thất di nương nắm chặt tay Lí Vị Ương: “Đứa nhỏ, nhanh quay về đi, đừng ở đây nữa, sẽ liên luỵ đến con!”

Lí Vị Ương nhìn khuôn mặt Đàm thị, chậm rãi lắc đầu mà kiên định: “Không, Vị Ương không đi, Vị Ương muốn ở cùng mẹ.”

“Triệu ma ma là người của Đại phu nhân –” Đàm thị lại ho khan, Vị Ương tiến lên phía trước vỗ lưng cho bà, giọng nói nàng dịu dàng, “Mẹ, mẹ đừng lo Đại phu nhân gây phiền toái cho con, con sẽ có biện pháp!”

Đàm thị lắc đầu: “Không, Đại phu nhân không phải là người dễ đối phó.”

Lí Vị Ương gật đầu, xoa mặt Đàm thị, phát hiện trán bà nóng rực, sau đó hỏi Thuý Nhi: “Bệnh mẹ ta thế nào?”

Thuý Nhi nước mắt lưng tròng, Đàm thị nhìn chằm chằm nàng, ý bảo đừng nói lung tung, Thuý Nhi thật sự không nhịn được nữa nói: “Tam tiểu thư, Thất di nương sống rất khổ, lúc đầu chỉ bị phong hàn, nhưng không có người đi mời đại phu, còn cắt xén cơm canh, bệnh của di nương mới càng ngày càng nặng!”

Lí Vị Ương lấy từ trong người ra năm khối bạc trắng, nhét xuống dưới gối Đàm thị: “Mẹ, mẹ cầm lấy. Để Thuý Nhi đi đổi thành bạc vụn, tìm cách ra ngoài mua thuốc.”

Đàm thị không hề nghĩ ngợi đã cự tuyệt: “Không được, đáng nhẽ mẹ phải trợ cấp cho con mới đúng, sao có thể lấy tiền của con.” Nói xong, bà tháo vòng ngọc trên tay xuống đưa cho Lí Vị Ương.

Ngay cả người có ý chí sắt đá, cũng nhận ra được ai mới là người đối xử tốt với mình. Trong mắt Đàm thị, hoàn toàn là sự quan tâm, phát ra từ trái tim, mắt Lí Vị Ương nóng lên, lắc đầu: “Mẹ, lão phu nhân rất thích con, bạc này đều là người cho, mẹ yên tâm, con sống rất tốt.”

Đàm thị gật đầu, nhịn xuống xúc động muốn ôm nữ nhi khóc, nước mắt lưng tròng nói: “Vị Ương, đều do mẹ vô dụng.”

“Mẹ, người biến mẹ thành bộ dạng ngày hôm nay… một ngày nào đó, con sẽ để bà ta nếm thử mùi vị như vậy!” Giọng nói Lí Vị Ương mang theo sự lạnh băng, hoàn toàn không giống một người ở độ tuổi này.

Thất di nương lại kích động, bịt kín miệng nàng. Thuý Nhi là tâm phúc duy nhất của bà, Bạch Chỉ hiển nhiên có thể tin tưởng, nhưng mà ——

“Những lời này, đừng nói lung tung! Con có thể bình an trưởng thành, thành thân sinh con, vậy là tốt nhất, chuyện trả thù, đừng suy nghĩ nhiều nữa! An an ổn ổn sống qua ngày, là quan trọng hơn tất cả mọi chuyện!”

Đây là những lời chỉ có mẹ ruột mới nói ra, trong lòng Lí Vị Ương nóng bỏng lên, nhưng không cất tiếng trả lời.

Đàm thị định nói tiếp, lại đột nhiên nghe thấy tiếng động kỳ quái gì đó.

Bùm một tiếng, sắc mặt bà kinh hoảng biến thành trắng bệch, gần như không tin được vào tai mình, nắm thật chặt tay Lí Vị Ương: “Vị Ương, con nghe thấy không!”

“Triệu ma ma sống lại sao?!” Thuý Nhi kinh hoàng nói.

Lí Vị Ương từ trên giường đứng dậy, “Con đi xem.” Sau đó nàng đi thật nhanh đến bên cửa sổ, nhìn về phía bên kia hồ sen, thấy sau núi giả mơ hồ có bóng người, sau đó lại có mấy hòn đá liên tiếp bay xuống nước, phát ra tiếng bùm bùm. Quay đầu lại, nàng mỉm cười nói với Đàm thị, “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, là tảng đá sau núi giả lâu không được tu sửa nên rớt xuống hồ.”

Vừa rồi chỉ liếc mắt một cái, Lí Vị Ương đã có thể khẳng định, sau núi giả có người, nhưng rốt cuộc là ai? Vừa rồi vứt Triệu ma ma ra ngoài cửa sổ, không biết có bị nhìn thấy không. Nghĩ đến đây, nàng đứng lên, nắm tay Thất di nương: “Sắp đến giờ rồi, con gái cần phải đi ngay, con sẽ lại đến thăm mẹ.”

Đàm thị biết Lí Vị Ương không thể ở lâu, tuy trong lòng không muốn buông tay, đành dặn dò nàng: “Nhất định phải cẩn thận.”

Lí Vị Ương biết, Đại phu nhân chắc chắn sẽ dẫn Lí Thừa tướng đến, cho nên – nàng phải bày trận địa chờ sẵn quân địch, nhưng mà nàng không nói gì với Đàm thị.

Ra khỏi cửa Nam viện, Lí Vị Ương bảo Thuý Nhi chỉ đường, rồi dẫn Bạch Chỉ, đi xuyên qua hồ sen, tới gần hàng núi giả được xây bằng đá Thái Hồ. Từ chỗ này nhìn về cửa sổ duy nhất của Nam viện ở xa xa, thì chỉ nhìn thấy bên đó là một bãi cỏ lau, rậm rạp cao hơn nửa người, không nhìn thấy rõ tình hình phía đối diện, biết chuyện Triệu ma ma bị vứt xuống hồ không bị lộ, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Vừa định quay đi, thì nghe thấy rên như đang bị kiềm chế.

Hai người nhìn về phía bên kia, nhìn thấy một tiểu hài tử tám chín tuổi bị hai ma ma nhìn không rõ mặt bắt lấy, một người trong đó hung tợn bóp cổ nó. Đứa nhỏ liều mạng giãy dụa, da thịt nhẵn mịn rất nhanh đã biến thành trắng bệch, tóc mái đen tuyền rối loạn, tay chân không ngừng khua lung tung.

Lí Vị Ương ngẩn người, sau đó Bạch Chỉ nói nhỏ bên tai nàng: “Tiểu thư, đó là Tam thiếu gia!”

Lí Vị Ương nhất thời kinh hãi, Lí Mẫn Đức, là con nuôi của Tam thẩm Chu thị! Bảy năm trước, Tam lão gia Lí Tiêu Hà nhiễm bệnh bỏ mình, Tam phòng không có người kế thừa, nên đã truyền tin ra ngoài nói muốn tìm con nuôi, lúc đó Đại phu đã nghĩ tìm một đứa nhỏ thuộc Lí thị để khống chế Tam thẩm, tương lai kế thừa đồ cưới khổng lồ của Chu thị cùng tài sản Tam phòng, Nhị phu nhân cũng tính toán như vậy, hai người đã đấu tranh lẫn nhau một thời gian. Ai ngờ tính tình Chu thị tuy rằng dịu dàng, lại chẳng phải là đồ nhát gan, dưới sự giúp đỡ của lão phu nhân, thương nghị với mọi người đưa Chu Mẫn Đức trong nhà bà con thân tộc ở xa đến, lúc đó đồng thời đắc tội Đại phu nhân cùng Nhị phu nhân, nói cách khác, Lí Mẫn Đức trước mắt này, là một cái đinh trong mắt Đại phu nhân.

Trong mắt Bạch Chỉ có một tia hoảng sợ, Lí Vị Ương do dự, làm thế nào mới cứu được hắn? Bên ngoài có hai ma ma, Lí Vị Ương cũng không ngu xuẩn đến mức cảm thấy mình có thể đối phó được.

Một lát sau, đứa nhỏ kia không động đậy nữa, cổ nghiêng sang một bên, như một con hạc đã chết cứng. Một ma ma cười lạnh: “Vứt xuống hồ sen đi, nói nó trượt chân chết đuối dưới sông.”

Lí Vị Ương nhìn thấy tất cả, lúc này mới tỉnh ngộ, hoá ra kiếp trước đứa nhỏ này chết đi như thế, khó trách lúc nàng trở lại Lí phủ, Tam thẩm xa rời mọi người, không lui tới với người ngoài, có lẽ là bị đả kích bởi chuyện này.

Đứa nhỏ kia không còn động đậy bị quăng vào trong nước, áo choàng gấm màu đỏ nổi trên mặt nước, một lát sau chìm dần xuống hồ.

Hai ma ma kia nhìn hắn chìm xuống, một ma ma trong đó còn cẩn thận nhìn khắp xung quanh, chắc chắn không có người, mới rời đi cùng người còn lại.

Chờ hai ma ma đi xa, Bạch Chỉ hoảng sợ túm lấy tay nàng: “Tiểu thư, làm sao bây giờ?”

Thất di nương, Lí Mẫn Đức, hai người liên tiếp bị mưu hại, tất cả hình như có liên hệ gì đó với mình! Lí Vị Ương đột nhiên đứng lên, không nói thêm gì cởi giầy, nhảy xuống hồ nước lạnh như băng…

Bạch Chỉ giật mình, không kịp ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn những sợi tóc màu đen lưu lại từng vòng tròn trên mặt nước, ngay sau đó biến mất không còn dấu vết…

—— Lời ngoài truyện ——

== nguyệt hắc phong cao (trăng mờ gió lớn), thích hợp nhất để giết người!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 84 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 275 Chương 276 Chương 276 Chương 276 Chương 277 Chương 277 Chương 278 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 293 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tần giản