Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 14243 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

Tuyết vừa ngừng rơi, sương mù đã giăng khắp lối, tờ mờ sáng chậm rãi ló dạng, Tạ Dung Dữ vén màn sương lạnh lẽo, vội vã đi tới chính điện.

Thôi Chi Vân đang chờ trong điện, thấy Tạ Dung Dữ đến, nàng rụt rè gọi: “Tỉ phu.”

Lần đầu vào cung khiến nàng thấp thỏm bồn chồn, vừa dứt lời đã nhận ra mình gọi sai, đang định sửa thì Tạ Dung Dữ đã đáp một tiếng. Y ra hiệu cho nàng ngồi, nhẹ nhàng nói: “Dạo gần đây Giang phủ thế nào?”

Thôi Chi Vân nói: “Nhờ có tỉ phu, Giang gia vẫn chăm sóc muội rất tốt.”

Nàng do dự, “Tỉ phu, tối hôm qua… muội có đi gặp a tỉ.”

Tạ Dung Dữ cũng không bất ngờ.

Y và Thôi Chi Vân không quá quen thân, Thôi Chi Vân có thể vào cung gặp y đơn giản là vì Thanh Duy.

“… Nàng ấy có khỏe không?”

“A tỉ vẫn ổn ạ, tuy bị thương nhưng có vẻ đã khỏe hơn nhiều rồi, chỉ là, kinh thành đầy rẫy nguy cơ, a tỉ không thể nán lại lâu được nữa.”

Tạ Dung Dữ đáp một tiếng, thật lâu sau mới hỏi: “Nàng ấy đi rồi à?”

Thôi Chi Vân gật đầu.

Nàng giơ túi vải trong tay ra, “A tỉ có đồ muốn nhờ muội chuyển cho tỉ phu.”

Mở túi vải ra, đập vào mắt là một miếng ngọc với màu nước trong veo, Tạ Dung Dữ khựng lại, “Nàng ấy… không chuyển lời gì đến ta à?”

“A tỉ chỉ nói, bao giờ gặp tỉ phu thì thay mặt tỉ ấy tạm biệt ạ.” Thôi Chi Vân đáp, “Trong vụ án của Hà gia có một nhân chứng tên Phù Đông, a tỉ đã viết vào thư tung tích của vị Từ tiên sinh mà nàng ấy nhờ nghe ngóng rồi, a tỉ dặn muội giao phong thư, bản vẽ trong hộp gỗ và cả miếng ngọc này cho tỉ phu.”

Tạ Dung Dữ nói: “Đa tạ.”

Thâm điện lặng thinh, Thôi Chi Vân đã làm xong chuyện Thanh Duy giao phó, nàng cảm thấy bứt rứt không yên, bèn vội vàng chào từ biệt. Tạ Dung Dữ không giữ nàng lại, sai người đưa nàng về Giang phủ.

Nắng dương xuyên qua màn sương chiếu rọi vào điện, Tạ Dung Dữ ngồi yên trước bàn một lúc rất lâu, đoạn cầm miếng ngọc lên, chậm rãi nắm trong lòng bàn tay.

Kinh thành đổ tuyết lớn, truy binh gắt gao, có lẽ nàng đã đi một mình.

Lúc này rời đi là quyết định rất chính xác, Ôn Tiểu Dã bôn tẩu bao nhiêu năm, mỗi lần gặp chuyện luôn quả quyết dứt khoát.

Nên y không hỏi là nàng đã đi đâu.

Có lẽ đến bản thân nàng cũng không biết, chẳng phải những năm qua vẫn thế đấy sao.

Tạ Dung Dữ nhìn bản vẽ Tiển Khâm Đài, đoạn cất vào hộp gỗ, cầm lấy bức thư.

Bức thư Thanh Duy viết gửi Phù Đông, chỉ là những lời vu vơ như đang nói chuyện bình thường:

Tạ Dung Dữ đọc thư xong, im lặng một lúc rồi gọi Đức Vinh tới, dặn: “Đưa phong thư này tới Huyền Ưng Ti, giao cho Phù Đông.”

Đức Vinh vâng dạ, nhận lấy thư toan rời đi, nhưng đột nhiên Tạ Dung Dữ gọi giật lại: “Đợi đã.”

Trông y có vẻ đã nghĩ đến chi tiết mấu chốt nào đó, đứng dậy rời bàn, cầm lấy bức thư trong tay Đức Vinh, nhìn đi nhìn lại một đoạn trong đó:

Tố giác chân tướng xây dựng Tiển Khâm Đài, phơi bày sự thật cho toàn thiên hạ.

Chân tướng xây dựng… là cái gì?

Từ Đồ bán gỗ thứ phẩm, Hà Hồng Vân ủ mưu kiếm lời, khiến Tiển Khâm Đài sập.

Phải là chân tướng Tiển Khâm Đài sập mới đúng chứ?

Xây dựng Tiển Khâm Đài là đề nghị của Chiêu Hóa đế, triều đình ban bố mệnh lệnh rõ ràng, là quyết sách mà thần công sĩ tử thậm chí là người toàn thiên hạ ủng hộ, rốt cuộc trong này có chân tướng gì?

Chuyện xây dựng nhắc trước, vụ sập đài nằm sau, chỉ le que vài chữ, có khi Thanh Duy viết nhầm cũng nên, hoặc có thể đôi vợ chồng già hay Tiết Trường Hưng nhầm lẫn lúc thuật lại, nhưng chẳng hiểu vì sao, Tạ Dung Dữ có trực giác những con chữ nhìn như nhầm lẫn đó lại là sự việc trọng đại.

Y siết chặt bức thư, hỏi Đức Vinh: “Tới nay Hà Hồng Vân đã nhận tội chưa?”

Đức Vinh đáp: “Bẩm công tử, ngục tốt đã dụng hình rồi, nhưng hắn vẫn không chịu nhận tội, đòi gặp điện hạ bằng được, hôm qua bộ Hình còn tới điện Chiêu Doãn xin ý chỉ, nhưng điện hạ từ chối rồi còn gì.”

Tạ Dung Dữ nghĩ tới một khả năng.

Nếu… Giả dụ là nếu, Từ Thuật Bạch lên kinh cáo ngự trạng không phải nhằm vào Hà gia?

Từ Thuật Bạch là cháu của Từ Đồ, Từ Đồ là kẻ đã buôn gỗ thứ phẩm, nên đương nhiên mọi người đều nghĩ theo chiều hướng: Từ Thuật Bạch lên kinh cáo ngự trạng để tố giác tội ác treo đầu dê bán thịt chó của Hà Hồng Vân.

Nhưng Từ Thuật Bạch quyết định lên kinh từ trước khi Tiển Khâm Đài hoàn thành, nếu vào lúc đó anh ta biết lô gỗ đã được đánh tráo, như vậy vẫn kịp thời ngăn cản sĩ tử lên đài, tại sao anh ta không làm?

Hay là anh ta có chuyện quan trọng khác, cần phải gấp gáp lên kinh?

Mạch suy nghĩ ập tới, Tạ Dung Dữ bỗng nhớ lại khi Từ Thuật Bạch sắp lên kinh, anh ta đã nói với Phù Đông:

Tiển Khâm Đài xây dựng vì sĩ tử, trong lòng sĩ tử, nó tượng trưng cho sự tôn vinh, dù Từ Đồ tráo gỗ thì Từ Thuật Bạch cũng nên hận Từ Đồ, hận Hà Hồng Vân đã lợi dụng Tiển Khâm Đài để thăng quan tiến chức, chứ không phải hận chính Tiển Khâm Đài, nhưng khi anh ta nói ra câu “không cần lên Tiển Khâm Đài”, rõ ràng có sự thù ghét với nó.

Từ Thuật Bạch là một nhân sĩ, vì sao lại căm ghét Tiển Khâm Đài?

Anh ta lên kinh cáo ngự trạng, rốt cuộc kiện Hà gia hay là người khác?

Cuối cùng y nói với đôi vợ chồng họ Phùng đó rằng, tố giác chân tướng xây dựng Tiển Khâm Đài, hai chữ “xây dựng” là ám chỉ số gỗ bị tráo, hay nguyên nhân xây đài?

Tiển Khâm Đài cất phong thư, xăm xăm đi tới thiên lao: “Bảo bộ Hình đưa sổ án tái thẩm Tiển Khâm Đài cho bổn vương, bổn vương muốn gặp Hà Hồng Vân, nhanh!”

Nếu… Nếu năm ấy Từ Thuật Bạch lên kinh không phải vì cáo trạng Hà gia, như thế Hà gia giết Từ Thuật Bạch rồi có thể lấy cớ là anh ta sợ tội mất tích, cần gì ngụy tạo anh ta đã chết dưới Tiển Khâm Đài?

Hay là, năm ấy không phải Hà gia đã giết Từ Thuật Bạch?

Từ Thuật Bạch mất tích không liên quan đến Hà gia?

Khi tam ti định tội, yêu cầu phải đọc từng tội danh cho nghi phạm nghe, Hà Hồng Vân mãi không nhận tội là vì Từ Thuật Bạch? Hắn muốn gặp y, là vì đã nhận ra sự thực nào đó đã bị chôn vùi qua cái tên ấy?

“Điều tất cả binh mã của Huyền Ưng Ti đến thiên lao bộ Hình ngay!”

“Rất có thể Hà Hồng Vân đang gặp nguy hiểm!”

Trên đường đi tuyết đóng lớp dày, sương mù dần tan trong ánh nắng, Tạ Dung Dữ xuyên qua hành lang, chạy từ điện Chiêu Doãn đến bộ Hình, y đi rất nhanh, mà Huyền Ưng Ti hành động cũng rất nhanh, lúc Tạ Dung Dữ tới nơi thì Vệ Quyết Chương Lộc Chi cũng đã dẫn Hiêu bộ chạy đến.

Chỉ là… vẫn đến trễ.

Thượng thư bộ Hình tái mặt đứng trước thiên lao, thấy Tạ Dung Dữ, ông ta sợ hãi hô lên: “Điện hạ.”

Ngoài thiên lao còn có rất nhiều cấm vệ quân, nhưng tuyệt nhiên không ai lên tiếng.

Tim Tạ Dung Dữ đập nhanh, lòng lạnh đi: “.. Hắn chết rồi?”

“Chết nửa khắc trước ạ.” Thượng thư bộ Hình nuốt nước bọt, “Không biết đã có chuyện gì, Hà Hồng Vân là trọng phạm, rõ ràng nơi này… nơi này có cấm vệ quân canh chừng nghiêm ngặt, lão phu…” Ông ta cởi mũ quan xuống, run run ôm trước ngực, “Lão phu sẽ dập đầu nhận tội với Quan gia.”

Chết nửa khắc trước, là sau khi y quyết định tới thiên lao.

Vừa rồi ở trên đường chạy đến đây, Tạ Dung Dữ hận mình vì sao đêm qua lại không gặp Hà Hồng Vân.

Hắn ta biết chân tướng bị chôn vùi không đơn giản là thay đổi vài cọc gỗ.

Nhưng vào lúc này Tạ Dung Dữ chợt nhận ra, có lẽ ngay từ ban đầu, khi triều đình quyết định tái điều tra vụ án Tiển Khâm Đài, hay thậm chí là sớm hơn nữa, lúc Chiêu Hóa đế băng hà, Triệu Gia Ninh kế vị, thì đã có kẻ luôn nấp trong bóng tối.

Bọn chúng âm thầm chờ đợi cơ hội, im lặng theo dõi biến đổi, cho tới khi Hà Hồng Vân sa lưới, thì dù y có đến gặp hắn lúc nào đi chăng nữa, hắn cũng sẽ chết trong thiên lao sớm hơn nửa khắc như lần này.

“Ta… vào trong xem hắn.” Tạ Dung Dữ nói.

Trọng phạm đã không còn, thiên lao u ám được những ngọn đuốc thắp sáng như ban ngày, tư lại dẫn Tạ Dung Dữ đi tới phòng gian trong cùng, thi thể của Hà Hồng Vân nằm dưới đất.

Hắn bị một tên lính ép dùng thuốc độc, trên người có vết roi do dụng hình, ở trong tù chịu khổ mấy ngày, gương mặt tuấn tú vẫn chẳng thay đổi nhiều, thậm chí khóe miệng còn nhếch lên nụ cười giễu cợt.

Chẳng hay hắn đang cười nhạo điều gì.

Là đang cười bản thân một đời sáng suốt, nhưng cuối cùng lại rơi vào kết quả hoang đường này?

Hay đang cười nhạo thế nhân bị mù, bị khói sương che lấp chân tướng?

Tạ Dung Dữ hỏi: “Các ngươi đã lục soát phòng giam này chưa?”

“Lục soát rồi ạ.” Lang quan bộ Hình đứng bên ngoài đáp, “Lính canh rót độc cũng đã tự vẫn, không để lại bất cứ vật nào ngoài một bản tội trạng do Tiểu Hà đại nhân tự sao chép.”

“Bản tội trạng?”

“Vâng ạ, Tiểu Hà đại nhân xem danh sách tội trạng của Đại Lý Tự thì không nhận tội, nói muốn chép lại bản tội trạng, đợi cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới quyết định. Thượng thư đại nhân… niệm tình hắn là người Hà thị nên đã đồng ý, Tiểu Hà đại nhân nhét bản tội trạng đã chép trong kẽ tường sau chiếu rơm, hạ quan cũng mới tìm được lúc nãy.”

Nói xong, lang quan lập tức trình bản tội trạng lên cho Tạ Dung Dữ.

Bản tội trạng được chép rất cẩn thận, ngoại trừ vài giọt máu thì có thể nói là vô cùng ngay ngắn.

Hà Hồng Vân bị thương do dụng hình, trong bản tội trạng có máu cũng bình thường.

Sau mỗi một tội trạng là tên của người bị hại.

Và những giọt máu tưởng chừng như vô tình ấy lại nhỏ xuống đúng ba chữ “Từ Thuật Bạch”, nhuộm đỏ cái tên một cách đáng sợ.

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: gorjessspazer.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »