Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 14143 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 53

❊ ❊ ❊

Thanh Duy vừa dứt lời, Trú Vân và Lưu Phương đưa mắt nhìn nhau, bấy giờ mới nhớ khi vừa lên kinh, thiếu phu nhân từng ở tạm tại Cao gia.

Mà Cao Tử Du này, hình như có dây dưa gì đó với biểu muội của thiếu phu nhân.

“Xa thị đã lớn tuổi nên chuyện hôn nhân cũng khó khăn, vì thế… bà mối mới làm mai nàng ấy với Cao Nhị thiếu gia.”

Trú Vân và Lưu Phương đều là cung nữ, từ trước đến nay cực kỳ thủ lễ, không thích tán dóc nói chuyện, chỉ bởi vì Cao Tử Du có liên quan đến thiếu phu nhân nên mới nói thêm một câu.

Tuy Lưu Phương nói khá đơn giản, nhưng ẩn ý không ít.

Xa thị là thiên kim Thượng thư, kết hôn với Cao Tử Du coi như cưới thấp. Nhưng trong nhà Cao Tử Du còn có một thông phòng đang mang thai, chưa xuất giá mà đã có con kế, có quý nữ cao môn nào chịu được?

Tuy Xa thị lớn tuổi song không đến mức phải cúi người cầu toàn như thế, nàng ta chịu cưới Cao Tử Du tất có nguyên nhân khác.

Thanh Duy không quan tâm Xa thị cho lắm, nàng chỉ nghĩ đến Thôi Chi Vân.

Sau khi tới Giang phủ, nàng chỉ mới gặp Thôi Chi Vân hai lần, lần sau lại gầy hơn lần trước, cũng ngày một trầm tính, không còn là cô em gái ngây thơ yếu đuối theo nàng lên kinh nữa.

Trú Vân trông Thanh Duy có vẻ buồn, muốn giúp nàng giải sầu nên mở một hộp quà ra, cười bảo: “Nô tì thấy thiếu phu nhân không đeo dây chuyền, đúng lúc Khúc tiểu ngũ gia có tăng một món đấy, là ngọc dương chi, thiếu phu nhân xem có ưng không, để nô tì xỏ dây cho người.”

Thanh Duy hiểu ý tốt của nàng ấy, đi tới nhìn, nói: “Mặt ngọc dây chuyền ấy à, ta cũng có mà, cái này còn không đẹp bằng của ta.”

“Thiếu phu nhân cũng có?”

Thanh Duy đáp phải, lấy ra một món đồ trong túi thắt bên hông, thảy lên cao rồi chụp lấy, “Là miếng này, công tử nhà ngươi cho ta đấy, ta thích lắm.”

Đúng là nàng thích thật.

Khi Giang Từ Chu đưa nó cho nàng, y nói mặt ngọc này đã từng được đặt cúng ở chùa Đại Từ Ân, có thể bảo vệ bình an.

Sau đó nàng bị nhốt trong thủy lao, còn bị thanh gỗ trên tháp đập trúng đầu, nhưng cuối cùng vẫn gặp dữ hóa lành.

Hôm trước khi đã tỉnh, nàng định trả lại miếng ngọc cho y nhưng y không nhận. Không nhận thì nàng giữ vậy, mang theo bên mình, bệnh cũng nhanh lành!

Nhưng… khi thấy rõ miếng ngọc trong tay Thanh Duy, mọi người trong phòng – ngoài Giang Từ Chu ra đều sửng sốt không thôi.

Năm điện hạ bị thương nặng, trưởng công chúa cầu được một miếng bảo ngọc hiếm có từ một vị cao tăng Tây Vực, đặt dưới đèn trường minh ở chùa Đại Từ Ân ba trăm ngày đêm, mãi tới lúc điện hạ thoát ra khỏi cơn ác mộng tối tăm nghẹt thở.

Hôm ấy Giang Từ Chu xỏ nó vào quạt làm dây đeo, chỉ vì lo nếu làm ngọc bội thắt lưng sẽ bị người ta để ý.

“Sao thế?” Thanh Duy thấy mỗi người một vẻ mặt thì nhìn xuống miếng ngọc trong tay, sửng sốt nói, “Miếng ngọc này quan trọng đến vậy thật à?”

Nàng nghĩ ngợi, đoạn trả lại cho Giang Từ Chu, “Vậy ta không cần nữa, trả cho ngài.”

Mọi người trong phòng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chỉ có Triêu Thiên đáp ngay: “Được.” Hắn lập tức đi tới, sợ Thanh Duy bất cẩn ném miếng ngọc nên còn chìa hai tay ra nhận, nhưng đúng lúc này, Giang Từ Chu nói: “Không quan trọng, nàng cứ cất đi.”

Y đứng dậy khỏi bàn, đẩy cửa sổ ta nhìn sắc trời, “Không còn sớm nữa, nàng đi thay đồ đi, chúng ta phải vào cung rồi. Triêu Thiên, ngươi ở lại.”

Lưu Phương và Trú Vân cùng Thanh Duy quay về phòng, Đức Vinh ngoan ngoãn rời khỏi thư phòng, còn tiện tay khép cửa lại, không hề nhìn Triêu Thiên lấy một lần.

Triêu Thiên ôm đao đứng, hỏi: “Có chuyện gì vậy công tử?”

Giang Từ Chu cầm cây quạt trúc tương phi trong tay, nhìn hắn một lượt từ đầu tới chân, cuối cùng dừng lại ở thanh đao bên hông hắn, hỏi: “Đao mới dùng tốt không?”

***

Hội thơ Hàn Lâm được tổ chức trong Khúc Trì Uyển. Hoàng hôn vừa buông, Giang Từ Chu đã dẫn Thanh Duy đến, trước cửa cung đã có tiểu hoàng môn đứng chờ đón, bọn họ tới sớm, trong ngự uyển ngoài chỉ lác đác vài ba tử sĩ, ngoài ra còn có cả Khúc Tiểu Ngũ gia.

Hầu hết những sĩ tử này đều là thủ khoa các kỳ thi hương, lên kinh để chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân năm sau, Giang Từ Chu chẳng quen một ai, nhưng Khúc Mậu vừa thấy Giang Từ Chu thì lập tức đi tới chào đón, nói: “Tử Lăng, cuối cùng đệ cũng đến, ta sắp ngộp tới nơi rồi!”

Hắn ta vẫn mặc chiếc áo màu lam nọ, mới mấy ngày không gặp mà đã phát phì ra rồi.

Giang Từ Chu thấy hắn, ra vẻ ngạc nhiên: “Sao huynh lại đến hội thơ thế này?”

Khúc Mậu là kẻ dốt đặc cán mai, chỉ chơi hợp với đám bạn nhậu, với hắn mà nói ngâm thơ luận văn chẳng khác gì đàn gẩy tai trâu. Nhưng hắn cũng rất tự biết mình, có lần trong nhà muốn chạy cho hắn một chức vụ nhỏ, song hắn từ chối, nói đến chữ Đại (大) mình còn chẳng viết nên hồn, không thể xòe tay nhận bổng lộc của triều đình được, làm một công tử tiêu dao, xài tiền trong nhà là đủ rồi.

“Đệ tưởng ta muốn đến lắm hả?” Khúc Mậu bực dọc, “Cái thằng Trâu Bình kia, lần trước mai phục ám sát đệ ở Chiết Chi Cư, chẳng phải chính ta đứng ra bênh vực, nói giúp đệ à? Mà đệ cũng biết cha ta rồi đấy, ông ấy tính nhát sợ gặp rắc rối, nên ta mới về nhà là bị ông ấy mắng một trận, phạt ta quỳ từ đường ba ngày, còn giam lỏng ta trong nhà một tháng, nếu không có hội thơ này thì khéo bây giờ ta chưa được ra đâu!”

Hắn nói xong, còn cẩn thận nhìn kỹ Giang Từ Chu một lượt từ đầu tới chân, thân thiết hỏi: “Đệ sao rồi?”

Giang Từ Chu không hiểu câu hỏi của hắn cho lắm, “Ta thì có thể bị gì?”

Khúc Mậu càng tức điên, hắn nói: “Ta nói đệ biết, đệ chịu nhịn gã Chương Lan Nhược đấy chứ Khúc Mậu ta còn lâu mới sợ hắn! Chẳng phải chỉ là quốc cữu thôi ư, sao có thể vô lý được như vậy? Đệ nói thật với ta đi, hôm ấy ở Chiết Chi Cư, sau khi ta đi về, có phải hắn kêu đệ ở lại giám sát phá dỡ tửu xá không? Hắn biết đệ từng bị thương dưới Tiển Khâm Đài mà còn làm thế, rõ ràng không có ý tốt! Ta nghe nói đệ bị hắn hại đổ bệnh mấy hôm, ta tức chết mất, suýt đã đi tìm hắn đánh tay đôi rồi! Nhưng ta bị nhốt trong nhà không ra được, nửa đêm trèo tường lại bị ngã, đệ hỏi ta vì sao hôm nay tới hội thơ hả, ta đến để tìm Chương Lan Nhược trút giận cho đệ đây!”

Thanh Duy đứng bên nghe Khúc Mậu nói chuyện, thấy hắn ta thật là người nghĩa khí, nhưng cũng buồn cười quá đi thôi.

Giang Từ Chu nghe hắn nói xong, không trả lời vội mà ngước mắt lên, thấy các nữ quyến đến sau đã được cung tì dẫn tới phía tây Khúc Trì Uyển, bèn nhẹ nhàng nói với Thanh Duy: “Ắt là đến chỗ Hoàng hậu đấy, nàng đi trước đi.”

Thanh Duy gật đầu: “Ừm.”

Khúc Mậu vẫn đang đắm chìm trong sự hào hiệp của mình, tới bấy giờ mới để ý Thanh Duy đi cạnh Giang Từ Chu, thấy Thanh Duy được cung tì dẫn đi, hắn hoang mang hỏi: “Chẳng phải hai người cãi nhau đòi hòa ly à, sao giờ ân ái thế? Cơ mà ta nghe nói đợt trước nàng ấy bị bệnh, đệ ở bên chăm sóc ngày đêm, thậm chí còn không tới nha môn, thật hay giả vậy…”

***

Còn chưa tới sảnh tiệc phía tây, Thanh duy bỗng nghe thấy có người gọi mình từ phía sau: “Thanh Duy biểu muội xin dừng bước.”

Thanh Duy xoay lại, thấy một người đi ra từ sau ngọn núi giả, chính là Cao Tử Du.

Cung tì bên cạnh rất thông minh, vội nhún người chắp tay rồi lùi ra xa hơn mười bước.

Thanh Duy cũng không bất ngờ ghi gặp Cao Tử Du ở đây, Đức Vinh đã cho nàng xem danh sách dự tiệc, nàng biết kiểu gì hắn cũng đến, nhưng nàng không ngờ hắn lại đứng đây chờ nàng.

“Đã lâu không gặp biểu muội, dạo này có khỏe không?”

“Vẫn ổn.” Thanh Duy đáp.

Tính ra hai người chẳng quen thân nhau, làm gì có chuyện vô duyên vô cớ đứng đây chờ, chắc chắn Cao Tử Du có việc muốn bàn bạc.

Thanh Duy nói: “Có gì cứ nói thẳng đi.”

Cao Tử Du do dự, nhưng Thanh Duy đã nói thẳng như thê thì hắn cũng không cần che giấu, “Là thế này, gần đây gia phụ đã tìm cho ta một mối hôn, đằng gái là…”

“Là thiên kim nhà Thượng thư bộ Binh, ta biết rồi.”

“Đúng vậy, chính là nhà Thượng thư bộ Binh.” Cao Tử Du nói, “Thực chất ta không vừa ý lắm, trong lòng ta chỉ có một mình Chi Vân mà thôi, nhưng lệnh cha mẹ lời mai mối, sính lễ đã hạ rồi, ta thực sự không từ chối được. Hiện Chi Vân đã biết chuyện này, muội ấy cứ sầu não không vui, nhốt mình trong phòng mấy ngày nay, cũng không chịu gặp ta. Chi Vân hay nghe lời biểu muội nhất, nếu biểu muội có thời gian rảnh, liệu có thể giúp ta khuyên nhủ Chi Vân được không?”

Thanh Duy hỏi: “Anh bảo ta khuyên cái gì?”

Cao Tử Do bảo: “Sáng nay ta nghe mẫu thân bảo Chi Vân không muốn ở lại kinh thành nữa đòi về Nhạc Châu. Nhưng Nhạc Châu là nơi nào? Từ khi dượng Thôi bị hoạch tội, không có lấy một họ hàng thân thích chịu chìa tay giúp đỡ, tình người bạc bẽo đến vậy, một cô gái yếu đuối như Chi Vân phải tự xử thế nào, ta lo lắm, còn không bằng ở lại Cao gia.”

“Ở lại Cao gia, anh có thể chăm sóc được muội ấy à?” Thanh Duy hỏi, đây là chuyện của người khác, nàng không tính can thiệp quá nhiều, nhưng lúc này lại không nhịn nổi nữa, “Khi Chi Vân lên kinh, anh nói trong lòng anh chỉ có một mình muội ấy, nhưng anh vẫn để Tích Sương mang thai; vì anh mà Chi Vân từ chối hôn ước, anh nói trong lòng anh chỉ có một mình muội ấy, nhưng vẫn để muội ấy không danh không phận ở lại Cao gia; bây giờ thông phòng của anh đã có thai, chính thê danh môn cũng sắp được gả tới, mà anh vẫn nói trong lòng anh chỉ có một mình muội ấy. Anh bảo ta khuyên muội ấy, khuyên cái gì hả? Khuyên rằng trong lòng anh chỉ có một mình muội ấy ư? Anh nói người Nhạc Châu bạc tình, nhưng bọn họ ấy, thân ra thân sơ ra sơ, chí ít còn biết cân đo để chu toàn, chứ nào bạc bẽo bằng anh?”

“Thanh Duy biểu muội à, muội thực sự hiểu lầm ta rồi.” Cao Tử Du nghe Thanh Duy nói thế, cuống quýt bảo, “Thực ra trong lòng Xa thị này cũng chẳng có ta đâu, người trong lòng nàng ta là…”

Nhưng Thanh Duy không thèm nghe hắn giải thích, nhìn sang cung tì đang đứng chờ cách đó không xa, nói: “Dẫn đường!”

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: gorjessspazer.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »