Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 14283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Thanh Duy ngớ người trong một chớp mắt, đến khi định thần thì lập tức la lên: “Không có, ngài nhầm rồi.”

Ghen ư? Nàng ghen cái gì cơ? Còn lâu nàng mới ghen, bọn họ cũng không phải vợ chồng thật, nàng chẳng có bất cứ lý do gì để ghen cả.

Thanh Duy mới ngẫm lại nguyên nhân sự việc, rất nghiêm túc giải thích: “Ta có chuyện vô cùng quan trọng muốn tìm ngài, ở nhà đợi ngài cả nửa ngày rồi mới đến Đông Lai Thuận, ai dè ngài lại gọi kỹ nữ tiếp rượu, vì vậy ta mới tức giận.”

“Thật không?” Giang Từ Chu hỏi.

Thanh Duy không hiểu tại sao mình lại hốt hoảng khi nghe y hỏi thế, cũng giống như cái ngày bị y lấy mất bình sứ nhỏ, thấy được gương mặt thật của nàng, “Thật, là chuyện của thúc phụ ta, ta nghe Chi Vân nói. Ngài cũng biết ta vốn nóng tính mà, cứ gặp chuyện lớn là không đợi nổi.”

Giang Từ Chu vẫn cứ im lặng, rồi giơ tay nắm lấy tay nàng.

Thanh Duy vô thức rụt về, cảnh giác nhìn y: “Ngài tính làm gì?”

“Dẫn nàng về phòng.” Giang Từ Chu mỉm cười, dịu dàng nói: “Chẳng phải nàng có chuyện muốn bàn bạc với ta à?”

Thanh Duy: “… À.”

***

“… Chuyện là như vậy đấy, hồi trước thúc phụ ta chỉ là thợ bốc vác ở bến thuyền Lăng Xuyên, lại còn không biết chữ, như vậy quen biết quan lớn kiểu gì? Nhưng bây giờ ông ấy lại khai ra Ngụy đại nhân, chẳng phải rất lạ sao? Năm đó ở Lăng Xuyên, ngoài ngụy Thăng ra còn có Ngụy đại nhân nào nữa?”

Thanh Duy đi theo Giang Từ Chu vào phòng, rửa ráy xong, nàng ngồi khoanh chân trên giường, thuật lại chuyện Thôi Hoằng nghĩa bị áp giải lên kinh với Giang Từ Chu.

Giang Từ Chu cũng đã rửa mặt xong, y thắp một ngọn nến, vén rèm lên giường, thấy Thanh Duy chỉ mặc mỗi trung y đơn giản thì khoác thêm áo cho nàng, “Ta đã phái người thăm dò về vụ án của Thôi Hoằng Nghĩa rồi, chính nhóm người của ông ấy đã vận chuyển lô gỗ phế phẩm của Từ Đồ đến Tiển Khâm Đài. Về sau đài sập, vật liệu bị bại lộ, triều đình cũng đã thẩm tra ông ấy. Có hai nguyên nhân thẩm tra, thứ nhất vì số gỗ đó được ông ấy vận chuyển, triều đình tìm ông ấy hỏi chi tiết; thứ hai vì ông ấy là anh em với thợ mộc Thôi Nguyên Nghĩa, triều đình nghi ngờ ba người Thôi Hoằng Nghĩa, Thôi Nguyên Nghĩa và Từ Đồ cấu kết với nhau tráo đổi vật liệu. Nhưng sau đó đã nhanh chóng tìm thấy tội chứng của Ngụy Thăng và Hà Trung Lương, bọn họ bị tiên đế chém đầu, triều đình cũng thả Thôi Hoằng Nghĩa. Còn vì sao bây giờ Thôi Hoằng Nghĩa lại bị hoạch tội…”

Giang Từ Chu ngả đầu xuống gối, trầm ngâm nói, “Lần này Chương Hạc Thư đề xuất tái xây dựng Tiển Khâm Đài, triều đình sợ giẫm vào vết xe đổ nên mới lôi vụ án ngày trước ra tái thẩm lần nữa. Trong vụ án tráo gỗ, Thôi Nguyên Nghĩa đã qua đời, Ngụy Thăng, Hà Trung Lương và Từ Đồ cũng đã đền tội, không còn ai có thể chứng minh Thôi Hoằng Nghĩa vô can. Ta cũng như nàng, tin rằng ông ấy trong sạch, nhưng có một việc có lẽ nàng chưa biết.”

“Việc gì?”

Giang Từ Chu nói: “Thôi Hoằng Nghĩa quen biết Ngụy Thăng cũng không phải chuyện lạ. Năm ấy khi số gỗ được chở đến Lăng Xuyên, chính Ngụy Thăng đã thuê Thôi Hoằng Nghĩa bốc vác dỡ hàng.”

Thấy Thanh Duy vẫn hoang mang, Giang Từ Chu giải thích: “Tuy lô gỗ ấy thuộc về Từ Đồ nhưng lúc đó triều đình đã đặt hàng với Từ Đồ, việc vận chuyển như thế nào đương nhiên do triều đình quyết định. Ngụy Thăng là phủ doãn Lăng Xuyên, ông ta phải có trách nhiệm giám sát chuyện này. Nên dù Thôi Hoằng Nghĩa chưa gặp ông ta thì cũng phải gặp thuộc hạ của ông ta, chắc chắn Ngụy Thăng đã ra lệnh cho thuộc hạ thuê Thôi Hoằng Nghĩa vận chuyển gỗ.”

Thôi Hoằng Nghĩa bốc dỡ hàng ở bến thuyền nhiều năm, con đường nào dễ đi, vận chuyển ra sao, ông có thừa kinh nghiệm, Ngụy Thăng chi tiền thuê ông cũng dễ hiểu.

Nhưng nói đến đây, Giang Từ Chu không khỏi băn khoăn, “Theo lý mà nói, nếu khâm sai đã tới Nhạc Châu thẩm vấn Thôi Hoằng Nghĩa, hẳn phải biết chuyện Ngụy Thăng thuê Thôi Hoằng Nghĩa chuyển gỗ, thế mà bây giờ lại đột nhiên áp tải Thôi Hoằng Nghĩa lên kinh, có lẽ sự việc không đơn giản.”

“Còn lý do gì nữa sao?” Thanh Duy sốt ruột hỏi.

Giang Từ Chu lắc đầu: “Ta cũng không biết, vụ án Tiển Khâm Đài được Đại Lý Tự và Ngự Sử Đài tái thẩm, khâm sai phá án sẽ không tiết lộ với người ngoài, để sáng mai ta nhờ Tôn Ngải nghe ngóng thử.”

Thanh Duy gật đầu nói, “Đa tạ.”

Giang Từ Chu nhìn nàng.

Nàng ngoan ngoãn ngồi trên giường, không còn giương nanh múa vuốt như vừa nãy nữa, hẳn là vì có tâm sự nên nàng rất yên lặng, gương mặt đã tẩy đi vết bớt càng trở nên trong trẻo tại sắc tối nơi đây.

Giang Từ Chu nhẹ nhàng hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”

Thanh Duy ngước mắt lên, một lúc sau mới hỏi: “Vì sao… hồi ấy ngài lại muốn cưới Chi Vân?”

Chắc chắn y đã điều tra từ lâu rồi nên mới nắm rõ vụ án của Thôi Hoằng Nghĩa đến vậy, mà ngay từ khi Chương Hạc Thư đề nghị trùng kiến Tiển Khâm Đài, y biết chắc Thôi gia sẽ gặp nạn. Đó cũng là lúc y viết thư ngỏ lời với Thôi gia còn gì?

Thanh Duy hỏi tiếp: “Việc ta cưới ngài và Chi Vân cưới ngài có gì khác biệt không?”

Ngghe câu hỏi đó, Giang Từ Chu sửng sốt, đoạn nghiêng người nhích lại gần Thanh Duy, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Nàng muốn biết à?”

“Thế ngài có nói không?”

Thanh Duy nhớ lại ngày thành thân, y cầm gậy như ý, ngập ngừng do dự lúc vén khăn trùm của cô dâu.

Và y cũng giữ kín về thân phận mình.

Giang Từ Chu nói: “Nếu nàng thật sự muốn biết thì ta sẽ nói.”

Rồi y im lặng, như thể chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, một lúc lâu sau mới nói: “Ta…”

Nhưng Thanh Duy đã giơ tay bịt miệng y.

Trong màn đêm tĩnh lặng, nàng dựa sát vào y, nhờ ánh đèn lay lắt trong phòng mà nàng có thể thấy được đôi mắt nhạt màu của y.

Thực ra nàng có rất nhiều suy đoán về thân phận của y, và đã lờ mờ đoán được y là ai.

Nhưng vào khoảnh khắc này, bỗng Thanh Duy không muốn biết đáp án chút nào.

Dù không muốn phải thừa nhận một điều, từ sau khi Tiển Khâm Đài sập, nàng đã từng sống nay đây mai đó tại nhiều hộ, mà thời gian ở Giang gia tuy ngắn nhưng lại là những tháng ngày nàng vui vẻ nhất, nếu có ngày y quay về làm vị vương gia ngồi tít trên cao kia, thì cũng đến lúc nàng phải rời đi.

Một mình tự do vẫn ổn thôi, nhưng trong thâm tâm nàng vẫn hy vọng quãng thời gian này có thể kéo dài thêm lâu.

“Đừng nói nữa, ta không nghe.”

Giang Từ Chu nhìn nàng: “Không nghe thật à?”

Thanh Duy rút tay về, lắc đầu nói: “Không nghe.”

Giang Từ Chu nhìn nàng đăm đăm, một lúc sau, y khẽ hỏi: “Lại ghen? Lần này là với em gái của nàng?”

Thanh Duy: “…”

Giang Từ Chu: “Nương tử à, sao nàng lại hay ghen thế?”

Y nói với giọng trêu đùa, Thanh Duy biết y đang bỡn cợt mình.

Nàng mở miệng toan biện giải, song cuối cùng lại thôi, giải thích làm gì, giải thích nhiều y cũng không nghe, ra tay luôn đi.

Ôn Tiểu Dã chính là như vậy đấy, nếu không nói lý được thì dựa vào nắm đấm!

Gần như ngay trong chớp mắt, Giang Từ Chu chỉ thấy Thanh Duy đánh thẳng về phía mình, y giơ tay đỡ nhưng đã quá muộn, chỉ mới chụp được cổ tay nàng mà đã bị đẩy ngã xuống giường. Thanh Duy túm vạt áo Giang Từ Chu, giang chân ngồi trên người y, nhìn xuống từ trên cao, giọng lanh lảnh: “Ta cảnh báo ngài một lần cuối cùng, về sau không được nói ta ghen nữa.”

Giang Từ Chu không khỏi bật cười, tiếng cười lại cực kỳ nhẹ nhàng: “Do ta thấy nàng không vui nên mới trêu nàng bớt buồn thôi mà.”

Y nói tiếp: “Được rồi, lần sau không nói nữa.”

“Đã nhớ chưa?” Thanh Duy cúi người, bàn tay vẫn siết vạt áo của Giang Từ Chu, giọng đay nghiến hệt như nữ thổ phỉ.

“… Nhớ rồi.”

Hai chữ cuối ấy nghe có vẻ khàn, Thanh Duy nhìn y chằm chằm, cảm thấy giọng y rất khác thường.

Cả hai cứ thế nhìn nhau một hồi, chợt Giang Từ Chu lên tiếng: “Nương tử, nàng… không định xuống à?”

Lúc này Thanh Duy mới sực tỉnh, phát hiện mình đang ngồi ngang trên bụng y, mà vừa rồi nàng vội vã tấn công, sợ nàng ngã nên y còn vòng tay giữ lưng nàng.

Thanh Duy ngây ra, rồi ngay tức khắc xoay mình nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu: “Đi ngủ!”

***

Ngày hôm sau Giang Từ Chu dậy từ khi trời chưa hửng sáng, một mình đến Đại Lý Tự hỏi về vụ án của Thôi Hoằng Nghĩa. Y không để Thanh Duy phải chờ lâu, trở về nhà trước giữa trưa, còn dẫn theo Kỳ Minh.

Kỳ Minh đứng trong thư phòng, bẩm báo với Thanh Duy: “Thiếu phu nhân còn nhớ hồi ấy Thôi Hoằng Nghĩa đã kinh doanh ở Nhạc Châu như thế nào không?”

Thanh Duy nói: “Không ấn tượng lắm, ta chỉ nhớ hồi ấy thúc phụ mở một tiệm bán trà Cừ.”

“Đúng thế.” Kỳ Minh nói, “Trà Cừ là loại trà chỉ sinh trưởng ở Cật Bắc, người vùng Trung Châu thích thú, sẵn sàng chi một số tiền lớn để mua bằng được. Nên chỉ cần có mối thì kinh doanh trà Cừ để làm giàu rất dễ. Nhưng mối là mối nào? Nói trắng ra chính là cửa ngõ và thương lộ nhập hàng. Năm xưa Từ Đồ làm kinh doanh lớn, khắp Đại Chu đều có người quen của lão ta, lúc ấy Thôi Hoằng Nghĩa chỉ là một thợ phụ, nếu ông ấy có thể làm giàu, có thể buôn trà Cừ ở Nhạc Châu, chứng tỏ hồi ấy đã dùng đến mối của Từ Đồ.”

Thanh Duy ngạc nhiên: “Nhưng thúc phụ nhà ta đâu quen biết Từ Đồ.”

“Đúng, Thôi Hoằng Nghĩa cũng nói như vậy.” Kỳ Minh đáp, “Hôm nay thuộc hạ theo Ngu hầu đến Đại Lý Tự thẩm vấn, Đại Lý Tự nói Thôi Hoằng Nghĩa đã khai rằng người giới thiệu thương lộ cho mình chính là thuộc hạ của Ngụy Thăng.”

Thanh Duy nghe xong, từ ngạc nhiên chuyển sang minh bạch.

Cái hồi mà số gỗ của Từ Đồ được đưa tới lăng Xuyên, chính Ngụy Thăng thuê Thôi Hoằng Nghĩa bốc vác vận chuyển. Nhờ thế Thôi Hoằng Nghĩa mới quen thuộc hạ của Ngụy Thăng, và sau đó chính thuộc hạ này đã mách nước buôn bán trà Cừ cho Thôi Hoằng Nghĩa, vì vậy Thôi Hoằng Nghĩa mới chuyển nhà đến Nhạc Châu, bắt đầu kinh thương.

“Vì Thôi Hoằng Nghĩa đã khai như vây nên triều đình mới nghi ngờ ông ấy đã cấu kết với Ngụy Thăng, Từ Đồ, thậm chí là cả Thôi Nguyên Nghĩa, cùng tráo gỗ Tiển Khâm Đài, bởi chẳng phải sau đó ông ấy đã nhận được “thù lao” rất cao ư? Khâm sai không thể điều tra tiếp vụ án này ở Nhạc Châu, cho nên mới áp giải Thôi Hoằng Nghĩa lên kinh.”

Nghe Kỳ Minh nói xong, Thanh Duy hỏi: “Thúc phụ ta lên kinh vào ngày nào?”

“Khoảng chừng một hai ngày nữa.” Kỳ Minh nói, “Bao giờ ông ấy đến, nếu thiếu phu nhân muốn gặp ông ấy, Tôn đại nhân ở Đại Lý Tự sẽ…”

Nhưng Kỳ Minh chưa nói hết câu thì bên ngoài đã có tiếng xôn xao, Khúc Mậu đi thẳng từ Tây viện tới, la hét om sòm: “Hỏng rồi, hỏng rồi hỏng rồi!” Hắn đẩy cửa thư phòng ra, “Tử Lăng ơi là Tử Lăng, mặt trời đã cao quá ngọn tre mà sao đệ không gọi ta dậy?”

Giang Từ Chu ngẩn người, nói: “Có ngày nào huynh không ngủ tới lúc mặt trời lên cao đâu?”

“Nhưng hôm nay không còn giống trước nữa!” Khúc Mậu sốt ruột đi vòng vòng, “Đệ quên hả, ta đã nhậm chức rồi mà, bây giờ là tân nhiệm Hiệu úy của Tuần Kiểm Ti!”

Giang Từ Chu nói: “Hôm nay huynh có công chuyện à?”

“Đúng!” Khúc Mậu đáp, vỗ trán nói, “Tại ta uống say mà quên nói chuyện này với đệ!” Hắn đi tới trước bàn, chống tay lên bàn nói: “Đợt trước lão Chương đề xuất tái xây dựng Tiển Khâm Đài, không phải triều đình đang truy bắt phạm nhân trên khắp cả nước sao? Trong số đó có vài người bị áp giải lên kinh, hôm qua Xu Mật Viện giao việc này cho ta, bảo ta sáng sớm nay đến thao trường điểm binh, chuẩn bị để hai ngày tới sẽ dẫn người rời thành tiếp nhận nhóm phạm nhân này!”

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: gorjessspazer.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »