Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 14281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 88

❊ ❊ ❊

Vừa thấy Thanh Duy nhìn sang, “con ma” kia gần như biến mất ngay lập tức.

Thanh Duy sửng sốt.

Dù vừa rồi chỉ là một chớp mắt rất ngắn ngủi, nhưng nàng chắc chắn đã nhìn thấy bóng dáng con ma ấy.

Không phải ma, mà là người!

Một khắc sau, Thanh Duy tức tốc đuổi theo hướng bóng ma lẩn trốn.

Mưa đã ngừng rơi, trăng sáng vằng vặc, ma leo tường nhảy ra, chạy trốn với tốc độ cực nhanh, gần như ngang ngửa với Thanh Duy có công phu cao cường. Lúc đầu Thanh Duy còn theo sát nút, nhưng vì không quen đường xá Thượng Khê nên dần dà bị tụt lại một quãng.

Thượng Khê nói lớn cũng lớn mà nói nhỏ cũng nhỏ, vì bốn bề toàn núi là núi, cả thành trấn cộng lại chỉ nhỏ được chừng này. Không biết con ma kia dè chừng cái gì mà cũng không dám vào núi, thấy không cắt đuôi được Thanh Duy, nó cắn răng, cuối cùng chạy thục mạng trên đường tắt dẫn ra khỏi thành. Có vẻ nó không biết ở đầu đường có chốt cặn, đợi tới khi thấy đằng trước có ánh sáng lờ mờ, hắn mới dừng chân chậm lại.

Thời cơ đến rồi, Thanh Duy đang định tiến lên bắt ma thì ai ngờ đúng lúc này, sau lưng vang lên tiếng vó ngựa, nàng lập tức ẩn mình trong bóng tối, ngoái đầu nhìn ra sau, một cỗ xe ngựa đang chạy về phía này.

Cùng lúc ấy, con ma phóng mình sang bên kia đường, chạy lên đường núi.

Nhưng nó vẫn chậm một bước, ánh sáng từ xe ngựa đã bắt được bóng nó vụt qua.

“Kẻ nào!” Người trước xe quát lớn.

Lặng thinh không tiếng động, Thanh Duy không dám nhúc nhích, và có vẻ con ma kia cũng không dám động đậy.

Mượn đèn lồng trước xe, Thanh Duy thấy rõ người quát mặc áo giáp – là quân lính của triều đình.

Người lính dừng xe, xách lồng đèn chiếu về phía bên này, nhưng mà chẳng thấy ai. Hắn xuống xe, toan lại gần tìm kiếm thì bỗng có người vén rèm xe lên, mất kiên nhẫn nói: “Làm gì đấy, sao còn chưa đi?”

Thanh Duy ngẩn người, giọng nói này… sao nghe quen thế.

Nàng nhìn về phía xe ngựa, dưới ánh sáng đèn lồng, người vén rèm có khuôn mặt tròn và mắt cũng tròn nốt, dáng dấp của một công tử nhà giàu, còn ai ngoài Khúc Mậu.

Trước đó khi đi qua trạm kiểm soát, nàng có nghe Tả Kiêu vệ kia dặn là đi gọi Khúc Hiệu úy đến thay ca trực, không ngờ Khúc Hiệu úy này lại là Khúc Mậu thật.

Người lính đáp: “Hồi bẩm Hiệu úy đại nhân, lúc nãy thuộc hạ thấy một cái bóng lướt qua núi, rất có thể nó là ác ma quan phủ muốn bắt, nên định đi kiểm tra.”

“Ác… ác ma?” Khúc Mậu nghe vậy, run giọng nói, “Nhưng, nhưng không phải lúc nãy các ngươi bảo, con ma kia chỉ xuất hiện ở núi Trúc Cố sao?”

Núi Trúc Cố nằm ở phía tây, cách nơi này hai hai đến ba mươi dặm, sao con ma này lúc thì ở trên núi, lúc lại ở ngoài núi như vậy, lẽ nào Thượng Khê có đến hai con ma?

“Chính vì không chắc nên thuộc hạ mới muốn đi kiểm tra.”

Binh lính đang nói chuyện Khúc Mậu là người của Tạ Kiểu vệ, ngoài hắn ra, đi theo sau xe ngựa toàn là hộ vệ của Khúc Mậu.

Rừng sâu núi thẳm có ma quỷ quấy nhiễu thị trấn, Khúc Mậu không muốn thiếu bất cứ một ai bảo vệ, nhưng hắn biết phải làm gì đây, hắn với gã Hiệu úy họ Ngũ của tên Tả Kiêu vệ kia bị điều đến đây để bắt ma, bắt sớm ngày nào thì hắn mới có thể thoát thân sớm ngày ấy.

Mà tại sao cái công việc xui xẻo này lại rơi xuống đầu hắn? Cha hắn cũng không buồn nói giúp câu nào.

Khúc Mậu nuốt nước bọt: “Vậy… vậy ngươi đi xem đi.”

“Nè…” Nhưng người lính vừa đi được vài bước thì đã bị Khúc Mậu gọi lại, “Chốt trạm kia, có phải nằm ngay trước mặt không?”

“Vâng, đi theo con đường này đến nơi có ánh sáng đằng trước, Ngũ Hiệu úy vừa mới rời đi, có lẽ Huyện lệnh đại nhân đã đến trạm thay ca.”

Khúc Mậu “ồ” một tiếng, gọi một hộ vệ đến, “Ngươi hãy đến chốt trạm tìm Huyện lão gia, bảo ông ấy phái thêm binh lính đến đón ta.”

Người lính dần dần tới gần, dừng lại ở chỗ chiếc bóng biến mất.

Nếu nhìn ban ngày sẽ thấy ở hai bên hắn ta đều có người.

Thanh Duy nấp sau đống cỏ khô bên trái, con ma kia cuộn mình giữa cỏ cây trên con đường núi bên phải.

Nhưng vị trí của con ma không hề ổn ổn, chỉ cần khẽ nhúc nhích là cành cây dưới chân sẽ phát ra tiếng động, nên nó không dám di chuyển dù chỉ là nửa bước.

Người lính vẫn nhớ nơi chiếc bóng biến mất, hắn lập tức tìm kiếm từ cỏ cây bên đường.

Khoảnh khắc sau, một bóng xám bất thình lình xông đến, nó giang rộng hai tay, dùng móng vuốt tấn công vào cổ người lính, người lính giật thót tim, lập tức rút lui, nhưng hành động của con ma quá mạnh, trong chốc lát đã khiến người lính ngã phịch xuống đất.

Hộ vệ của Khúc Mậu nhanh chóng chạy tới tương trợ, nhưng sau khi tấn công người lính, con ma lập tức bỏ chạy vào rừng.

Không lâu sau, Huyện lệnh hay tin bên này xảy ra tình hình khác thường, lập tức dẫn quan sai chạy đến.

Thoạt nhìn Huyện lệnh chưa quá tuổi tứ tuần, người khá gầy, để râu cá trê, đi theo bên cạnh là một sư gia nom khá hiền.

Sư gia kiểm tra vết thương của người lính, không nặng lắm, ông ta nhanh chóng cho quan sai đi cùng đuổi theo con ma đang trốn trong núi, còn Huyện lệnh vén bào đi tới trước xe ngựa, chắp tay nói: “Chắc là Ngũ gia giật mình lắm.”

Đúng là Khúc Mậu rất kinh hãi.

Hắn co quắp trước xe ngựa, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, mở miệng mấy lần nhưng không nói ra được một câu hoàn chỉnh: “Tìm, tìm người… bảo vệ ta. Chỗ, chỗ này của các ngươi, toàn là ma. Ta… không canh giữ, trạm kiểm soát nữa… về nhà trọ.”

“Chuyện này…” Huyện lệnh do dự.

Trạm kiểm soát ngoài núi chỗ này do Ngũ Hiệu úy của Tả Kiêu vệ đích thân thiết lập, vì mấy ngày trước có người đi theo đường tắt đến Thượng Khê, sau đó vào thành rồi biến mất không tăm hơi. Có vẻ Ngũ Hiệu úy không tin người trong huyện, hắn hạ lệnh rất rõ, nói trạm kiểm soát này chỉ được hắn và Khúc Hiệu úy luân phiên canh giữ.

Nhưng ai mà chẳng biết, tuy quan chức của Khúc Mậu không cao nhưng cha hắn là Hầu gia tam phẩm trên triều, Huyện lệnh nào dám đắc tội, bèn nói: “Khúc Hiệu úy đã bị kinh động, đúng là nên về nghỉ ngơi, chi bằng để tại hạ canh giữ trạm kiểm soát này thay Hiệu úy.”

Nói đoạn, ông ta cho người đưa Khúc Mậu về nhà trọ.

***

Khi Thanh Duy quay về trang viên thì trời đã hửng sáng.

Lúc này cơn buồn ngủ của Dư Hạm cũng đã qua, nghe có người gõ cửa, nàng ta bảo a hoàn người hầu ra đón, lại thấy một mình Thanh Duy đi tới nhà chính.

Dư Hạm ngạc nhiên, cầm khăn tay chỉ vào nàng: “Cô… cô không bị ma hại chết à?”

Thanh Duy không đáp, đi vào nhà rồi ngồi xuống ghế dưới, “Có nước không?”

Dư Hạm gật đầu, vội bảo Tú nhi rót nước cho Thanh Duy.

Thanh Duy uống liền hai cốc, nói: “Ta đuổi con ma kia đi rồi.”

Nàng vừa dứt lời, mọi người trong phòng trố mắt nhìn nhau.

Tối qua bọn họ nghe thấy động tĩnh khác thường trong viện hoang, tuy biết Thanh Duy gặp “ma” nhưng không ai dám đi hỗ trợ. Sáng nay mới lấy hết can đảm đi ra viện hoang xem, chỉ thấy đèn của Thanh Duy rơi dưới đất, người biến mất không tung tích, còn tưởng nàng bị ma bắt mất rồi. Ai dè, không phải ma bắt nàng mà là nàng đã đuổi ma đi.

Người thường thấy ma thì chạy, có ai dám đuổi theo?

Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, cô gái này to gan quá!

Dư Hạm cúi người nhìn Thanh Duy, hỏi: “Cô thấy con ma kia thật hả?”

Thanh Duy gật đầu, cầm tách trà trong tay, “Áo xám, tóc dài, nhìn không rõ mặt, nhưng chắc là nam, có điều không cao lắm, cỡ bằng ta thôi.”

Dư Hạm sửng sốt, đoạn vỗ tay cái đốp: “Đúng rồi đúng rồi, là nó đấy, mấy ngày nay ta gặp ở trang viên chính là con ma già này!”

Nghe thấy hai chữ “ma già”, Thanh Duy chợt nhớ lại tối qua Khúc Mậu nói có bóng ma khác xuất hiện trên núi, bèn hỏi: “Có phải Thượng Khê các cô không chỉ có một con ma không?”

Ngoài “ma già” ra, còn có “ma mới”.

“Đúng thế.” Dư Hạm nói, “Ban đầu chỉ có một con thôi, chính là con tối qua cô thấy. Nhưng không hiểu sao mà dạo này lại xuất hiện những ba con ma, một con mặc áo xám tối qua; một con gần đây hay xuất hiện trong núi, mặc áo đỏ; khoảng chừng mấy ngày trước, trong thành còn xuất hiện một ‘công tử ma’ nữa. Lời đồn ác lắm, giờ chẳng ai dám thò mặt ra ngoài ban đêm cả.” Dư Hạm nói, đoạn hối hận, “Không ra khỏi cửa mà ma vẫn tìm tới nơi! Cô nói xem vì sao tối qua tìm tới cửa là con ma áo xám chứ, nếu là ‘công tử ma’ đến, ta sẵn sàng chết trong tay hắn!”

***

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: gorjessspazer.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »