Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 14280 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 81

❊ ❊ ❊

Đêm đã khuya, trong điện Tuyên Thất vẫn sáng đèn.

Triệu Sơ dựa vào long ỷ, đưa tay day ấn đường: “Hà Hồng Vân nói thế nào?”

“Thần đã đọc tội trạng mà Đại Lý Tự vạch ra cho Hà Hồng Vân nghe rồi.” Thượng thư bộ Hình đáp, “Hà Hồng Vân không chối cãi, nhưng hắn vẫn không chấp nhận, đòi gặp Tiểu Chiêu vương. Thần cho người tới điện Chiêu Doãn hỏi ý rồi ạ, Chiêu vương điện hạ nói… không gặp. Thần cũng hết cách, đành ra lệnh ngục tốt dụng hình.”

Triệu Sơ thở dài: “Hắn là trọng phạm, chịu hình cũng đáng.” Chàng dừng lại, đoạn đứng dậy đi ra khỏi điện, “Chuyện đã tới nước này rồi, không cần cho Hà thị đãi ngộ gì nữa, cần làm thế nào thì cứ làm thế ấy.”

Sáng sớm trên đường dự đại điển Đông Tế, những câu truy hỏi của sĩ tử văng vẳng bên tai, Triệu Sơ quay về cung, lập tức thúc giục lục bộ tam ti gấp rút phá án, hiện các nha môn bận đầu tắt tối mặt, đã gần giờ Tý nhưng chưa mấy ai về.

Thấy Triệu Sơ đi ra khỏi điện, Chương Hạc Thư cùng vài quan viên lập tức đi theo, hạ giọng nói: “Quan gia, Hà đại nhân vẫn đang quỳ ngoài tuyết.”

Hà Thập Thanh đã quỳ ở đài Phất Y một ngày tròn. Chòm râu của ông bị tuyết phủ trắng, người như già đi chỉ sau một đêm, thấy Triệu Sơ đi xuống, ông ta cất cao giọng: “Quan gia, Quan gia! Xin nghe lão thần nói đôi lời! Lão thần biết khuyển tử phạm tội tày trời, không mong Quan gia tha thứ cho nó, nhưng cầu xin Quan gia nể tình những năm qua lão thần hết lòng phụ chính, cho dù lột da rút gân, cũng xin cho nó được giữ lại mạng sống!”

“Quan gia! Bệ hạ!” Thấy Triệu Sơ lại gần, Hà Thập Thanh lê đầu gối trong tuyết, khom lưng ôm gấu áo chàng, “Không thì, xin ngài nể mặt Thái hậu, Thái hậu và Quan gia là mẹ con, Quan gia biết mà, Niệm Tích là đứa cháu Thái hậu yêu thương nhất!”

Đôi mắt đục ngầu của Hà Thập Thanh giàn giụa nước mắt, “Niệm Tích nó bị tham lam che mắt, một bước sai dẫn đến vạn bước sai, nhưng mục đích của nó, tuyệt đối không phải khiến Tiển Khâm Đài sập, Quan gia bắt nó đi diễu phố hay dụng hình, lão thần cũng xin nhận, nhưng Hà gia đã trải qua bao triều đại, cũng từng lập công vì triều đình, sinh ra bao nhiêu văn thần lương tướng, chiến công nhiều như thế, lẽ nào trong mắt Quan gia lại chẳng đáng đồng nào?”

Triệu Sơ im lặng đứng trong tuyết, nghe tới đây, chàng cúi đầu nhìn Hà Thập Thanh.

Vị Trung Thư Lệnh đứng sừng sững trên triều bao nhiêu năm, nhưng giờ đây khi cởi quan bào, gỡ phát quan, thì cũng chỉ là một ông lão bình thường mà thôi.

“Thiên tử phạm pháp, tội như thứ dân.” Triệu Sơ nói, “Hai tay Hà Niệm Tích đã dính máu quá nhiều, phải lấy mạng đền mạng. Hà đại nhân mới luận công tích với trẫm, vậy phải biết, từ xưa đến nay công lao tội trạng không bù trừ nhau.”

Rồi chàng ra lệnh: “Người đâu, đài Phất Y không phải nơi để minh oan tội ác tày trời, mau mời Hà đại nhân xuống.”

Tiểu hoàng môn vâng lệnh tiến lên, đỡ Hà Thập Thanh dậy, đưa ông ra khỏi cửa cung.

Chương Hạc Thư nhìn bóng lưng ông ta trong màn tuyết, gọi nội thị đến châm đèn, đi tới cửa nách trong cung.

Màn đêm tĩnh lặng, gia nhân lái xe của Chương phủ đang chờ ngoài cửa, trong khoang xe thắp nến, Chương Hạc Thư nghỉ ngơi một lúc, sau đó châm đèn, mở sách đọc.

Đây là thói quen của ông, tuy Chương thị là danh môn vọng tộc nhưng Chương Hạc Thư đường hoàng thi đậu thăng quan, năm xưa miệt mài học hành, giờ đây đã là trọng thần nhưng vẫn không bỏ bê. Chương phủ cách xa hoàng thành, đi mất non nửa canh giờ, trong thời gian đó ông vẫn chú tâm đọc sách, tới lúc xe ngựa dừng bánh, gia nhân ngoài xe thấp giọng gọi: “Lão gia.” Chương Hạc Thư mới đóng sách lại.

Trời hôm khuya khoắt, ngoài phủ yên ắng, Chương Hạc Thư đi vòng qua bình phong đá, thấy chính đường vẫn sáng đèn.

“Lan Nhược về rồi à?” Chương Hạc Thư hỏi.

“Sao có thể ạ? Đại Lý Tự bận rộn công vụ, sáng sớm nay Đại thiếu gia còn cho người về báo là mấy ngày tới sẽ ở lại nha môn.” Lão bộc đáp, “Là Trương Nhị công tử ạ.”

“Vong Trần?” Chương Hạc Thư dừng bước, bình tĩnh cho lão bộc lui xuống.

Một mình ông bước vào đại sảnh, hơi lạnh trên người vẫn chưa tản, “Vong Trần, sao cậu lại đến đây?”

Trương Viễn Tụ đứng dậy chắp tay, “Hồi tối nghe nói tiên sinh có chuyện tìm tôi, đương rảnh nên ghé phủ, đêm lặng lắng nghe tuyết rơi, châm trà ngắm trăng tán gẫu, còn gì tuyệt vời bằng.”

Năm xưa trước khi Trương Viễn Tụ vào chốn quan trường, y từng được Chương Hạc Thư chỉ điểm văn chương, vì vậy y vẫn luôn gọi ông là tiên sinh.

Trong chính đường đốt lò sưởi, Chương hạc Thư cởi áo khoác ra, dù ông đã ngoài bốn mươi, tóc mai ngả trắng, nhưng thoạt nhìn lại chỉ như một thư sinh gầy gò, “Là có tin tốt muốn nói với cậu, về Tiển Khâm Đài, Quan gia đã ấn định được ngày tái khởi công rồi.”

Bàn tay gạt nắp trà của Trương Viễn Tụ khựng lại, “Thật sao?”

Chương Hạc Thư gật đầu: “Hiện đang là mùa đông nên chưa phải lúc, đợi đến tháng ba mùa xuân năm sau, Quan gia sẽ điều thợ mộc đến núi Bách Dương.”

Trương Viễn Tụ nhìn nước trà, một lúc lâu sau mới khoan thai nói: “Nếu được xây lại thì tốt quá.”

“Đúng vậy, nếu mà xây lại, coi như cậu không phí công.” Chương Hạc Thư nói, “Trăm cay ngàn đắng cứu Tiết Trường Hưng, còn lay chuyển được quan phủ Ninh Châu năm xưa lên kinh giải oan, yêu cầu điều tra bản án ôn dịch, Hà gia bị định tội nhanh như thế cũng nhờ các sĩ tử thương nhân đô thành và Ninh Châu dâng thư.”

Trương Viễn Tụ đứng dậy, lại chắp tay vái Chương hạc Thư, “Vong Trần thực sự không dám nghĩ triều đình có thể nhanh chóng quyết định tái xây dựng Tiển Khâm Đài, lần này còn phải đa tạ tiên sinh đã trù mưu.”

“Vong Trần khách khí làm gì?” Chương Hạc Thư nói, “Đây là chuyện hợp tình hợp lý, Tiển Khâm Đài vốn xây vì sĩ tử, tội ác tráo gỗ của Hà thị đã bị vạch trần, chắc chắn sĩ tử sẽ không cam lòng, để trấn an bọn họ, đương nhiên triều đình sẽ đồng ý xây lại đài.”

Rồi ông bật cười, “Năm xưa phụ thân cậu dẫn sĩ tử nhảy sông Thương Lãng, bây giờ xây đài, đời sau cũng sẽ nhớ tới hồn thiêng của bọn họ, cậu cũng được yên tâm rồi.”

Nhưng nghe lời ấy, Trương Viễn Tụ không khỏi im lặng.

Một lúc lâu sau, y mới ngước nhìn Chương Hạc Thư: “Có chuyện này, Vong Trần cứ không biết phải xử lý thế nào, chẳng hay tiên sinh có thể giải đáp được không.”

Y có làn da trắng trẻo, gương mặt điềm đạm, nhưng bất chợt nhìn chằm chằm vào người khác như thế chẳng khác gì hàn quang ẩn hiện trong ánh xuân hờ hững, làm lòng người nôn nao bất an.

Chương Hạc Thư lại chẳng để ý: “Cậu hỏi đi.”

“Mấy hôm trước, ở ngoại ô phía tây có vài thương nhân chết rất kỳ quặc, tiên sinh có biết… rốt cuộc ai đã làm chuyện này không?”

“Không biết.” Chương Hạc Thư dửng dưng nói, “Không phải triều đình đang điều tra à? Sao, cậu cảm thấy vụ án này lạ hả?”

Trương Viễn Tụ đáp: “Quá trùng hợp. Nếu nhà họ Chúc không chết, những hộ buôn bị Hà Hồng Vân uy hiếp chưa chắc đã đánh trống Đăng Văn, Đăng Văn không vang, tội của Hà gia chưa chắc đã bị bại lộ, cống sinh sĩ tử trong triều cũng sẽ không làm lớn chuyện, như thế triều đình sẽ không nhanh chóng quyết định xây lại Tiển Khâm Đài để trấn an bọn họ. Tôi lo chuyện này là do mình nên mới hỏi thế.”

Không đợi Chương Hạc Thư trả lời, y nói luôn, “Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của Vong Trần mà thôi, tiên sinh nghe vui rồi thôi, chớ xem là thật. Giờ đã muộn rồi, Vong Trần không tiện làm phiền thêm, xin phép được cáo từ.”

“Vong Trần gượm đã.”

Thấy Trương Viễn Tụ đã bước đến cửa, Chương Hạc Thư gọi lại.

“Dạo gần đây, Vong Trần có thấy nữ Ôn thị kia đâu không?”

Trương Viễn Tụ khẽ cau mày, xoay người lại: “Không gặp, sao tiên sinh lại hỏi thế?”

“Không có gì, chẳng qua nghĩ cậu đã ra tay cứu Tiết Trường Hưng, thì việc bảo vệ nữ Ôn thị cũng không khó. Lão phái phó coi cậu như con ruột, ngay cả xe ngựa của phủ thái phó cũng cho cậu dùng, xe ngựa ấy, có kẻ nào dám đi lục soát? Cậu nói phải không?”

Trương Viễn Tụ đáp: “Tiên sinh nghĩ nhiều rồi, nữ Ôn thị là khâm phạm bị triều đình ráo riết truy nã, cho Vong Trần một trăm lá gan cũng không dám bảo vệ cô ta.”

Nói đoạn, y lại chắp tay vái lần nữa rồi đẩy mở cửa, bước thẳng ra ngoài.

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: gorjessspazer.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »