Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 14255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

Tào Côn Đức thong thả cười nói: “Đúng vậy, kể ra thì bản công văn đó còn do chính ta trình lên Tiểu Chiêu vương, tận mắt nhìn ngài ấy khoanh đỏ vào tên con, có điều, xét cho cùng ngài ấy vẫn là người định tội Ôn Thiên, nên ta mới không cho con biết.”

Lão ngắm nghía vẻ mặt Thanh Duy trong ánh đèn, bỗng chuyển sang chuyện khác: “À phải rồi, Hà gia đã bị định tội, chắc chắn Thôi Hoằng Nghĩa cũng sẽ được giải oan, đứa em gái kia của con, về sau định thế nào đây?”

Thanh Duy đáp: “Đó là chuyện của Chi Vân, con không hỏi muội ấy.”

“Theo ta thấy, đứa con gái yếu ớt như nó rồi vẫn phải thành thân, đúng là nó đẹp thật, nhưng trên đời này, con gái đẹp đâu chỉ có mình nó, và có được bao nhiêu lang quân như ý để nó chọn? Chi bằng theo Cao Tử Du đi. Dẫu gì đi nữa Xa thị và Cao gia cũng đã hủy bỏ hôn ước, gả Thôi Chi Vân đi, không chừng có thể làm chính thê.”

Thanh Duy ngạc nhiên: “Xa thị đã hủy hôn rồi?”

“Lại chả? Xa thị là thiên kim dòng chính nhà Thượng thư bộ Binh, năm năm trước, canh thiếp của nàng ta còn được đưa tới tận tay Vinh Hoa trưởng công chúa, nếu không phải Tiểu Chiêu vương gặp nạn ở Tiển Khâm Đài, không chừng hôn sự đã thành rồi. Cao gia có địa vị gì, sao có thể xứng với nàng ta? Hơn nữa Tiểu Chiêu vương đang nắm Huyền Ưng Ti trong tay, đám cáo già trong triều đang nhìn chằm chặp vào mọi hành động nước đi của ngài ấy. Xét cho cùng triều đại Gia Ninh vẫn chưa bằng được thời Chiêu Hóa, Tiểu Chiêu vương có thể tiến xa đến đâu còn chưa biết được, may mà ngài ấy còn trẻ tuổi, vẫn chưa chính thức kết hôn, có thể lựa chọn đường tắt, nếu kết hôn với vọng tộc có địa vị cao thì thế cục trong triều sẽ nhanh chóng thay đổi. Con nói xem, như thế có lý không?”

Thanh Duy im lặng rất lâu: “… Đó là chuyện của Tiểu Chiêu vương, nghĩa phụ đề cập với con làm gì?”

“Người già rồi, đôi khi nói chuyện thường hay đi xa.” Tào Côn Đức thở dài, “Nói chuyện với con mà cứ tưởng con vẫn là cô bé năm nào, nhưng rốt cuộc con đã trưởng thành, gió sương bão táp ra sao cũng tự mình xông xáo. Thôi, có gì để sau nói vậy, trời sắp sáng rồi, con đi đi, cẩn thận trời tối đường trơn…”

Không lâu sau khi Thanh Duy rời đi, Đôn Tử đẩy cửa bước vào.

Hắn đặt thau nước rửa chân xuống trước giường, gẩy đèn sáng lên, cúi người cởi hài cho Tào Côn Đức: “Cô nương là người thông minh, đã nhận ra công công định ly gián nàng và Tiểu Chiêu vương.”

Tào Côn Đức khoan thai nói: “Vì sao ta phải ly gián nó và Tiểu Chiêu vương? Ta chỉ muốn thử xem rốt cuộc Ôn Tiểu Dã và Tạ Dung Dữ sâu đậm thế nào.”

“Nhưng cô nương rất tin tưởng Tiểu Chiêu vương, e là sau này sẽ không thật lòng làm việc cho công công nữa.”

“Có bao giờ nó thật lòng làm việc cho ta đâu?” Tào Côn Đức nói, ngâm hai chân vào thau nước, lão thở dài, “Từ khi ta nhặt được nó, nó luôn có chính kiến của mình. Chịu đi theo ta, một mặt là vì niệm tình ta đã cứu nó, mặt khác là muốn dò la tin tức từ ta, nó là đứa sáng dạ, nợ nần gì cũng tính rất rõ. Nhưng bây giờ, ta không cần nó phải nghe theo ta nữa.

Người mà, có thể dùng cách này, cũng có thể dùng cách kia, chỉ cần có điểm yếu, không nhất thiết phải nắm cả trong tay. Ngươi nhìn đi, Ôn Tiểu Dã và Tạ Dung Dữ thông minh sáng suốt đến đâu, nhưng chúng quá để ý Tiển Khâm Đài, quá chú ý đến chân tướng mà xem nhẹ ma quỷ lâu la xung quanh, lòng người nham hiểm lắm, chẳng phải tối nay cả hai đã dính bẫy rồi sao?”

Đôn Tử nói: “Ý công công là, vệ binh truy bắt nữ Ôn thị đã lên đường rồi?”

“Ôn Tiểu Dã từng xuất hiện trước mặt Tả Kiêu vệ, Tạ Dung Dữ cho rằng chỉ cần giữ nó bên cạnh thì sẽ bảo vệ được nó. Ngài ấy nghĩ không sai, nhưng bọn họ một người là vương gia, một người là trọng phạm, dần dà rồi cũng bị liên lụy. Ta ấy, đúng là lúc trước mong nữ Ôn thị có thể điều tra rõ ràng chân tướng Tiển Khâm Đài thật, hy vọng nó có thể nói với người đời là lẽ ra không nên xây dựng đài cao. Nhưng bây giờ thời thế đã thay đổi, Tiểu Chiêu vương đã lộ diện, muốn điều tra Tiển Khâm Đài, còn ai thích hợp hơn vị điện hạ này? Tối nay ta đã đưa bản vẽ chân dung của nữ Ôn thị đến bộ Hình, hòng muốn giúp Tiểu Chiêu vương một tay, dẫu sao giữ một kẻ ràng buộc bên cạnh như thế cũng bó tay bó chân, chi bằng dứt bỏ từ đây luôn.”

Đôn Tử đáp: “Trên công văn truy nã, phán quyết dành cho nữ Ôn thị chỉ có bốn chữ: giết bất luận tội*. Công công đưa chân dung của cô nương cho bộ Hình, những kẻ trên triều chắc chắn sẽ nắm cơ hội, e rằng cô nương khó thoát nạn. Tiểu Chiêu vương chưa lành bệnh cũ, nay tháo mặt nạ còn phải gắng gượng chịu đựng, nếu biết cô nương gặp chuyện, sợ là tâm bệnh sẽ tái phát.”

“Chính vì chưa lành bệnh cũ nên mới cần một liều thuốc mạnh. Tâm bệnh là ở tâm, yêu hận vui buồn đều là bài thuốc tốt.” Tào Côn Đức nói, “Cái đám trên triều đấy, toàn những kẻ lòng tham không đáy. Thấy Hà gia đã ngã, lại không muốn nhìn Tiểu Chiêu vương trỗi dậy, lợi dụng cái chết của các thương nhân ép Ôn Tiểu Dã rời cung để bắt nó, hắt nước bẩn lên người Tiểu Chiêu vương. Vọng động quá rồi. Mà ta đấy, giữ Ôn Tiểu Dã lại là để nó không đến kịp thành tây, không làm liên lụy tới Chiêu vương điện hạ, coi như thành toàn tâm nguyện của tất cả. Có phải ta chưa nhắc nhở nó đâu, muốn đẩy ngã Hà gia, tốt nhất đám thương nhân đó nên chết ở ngõ Lưu Thủy, nhưng tối nay lại chết ở ngoại thành, vậy mục tiêu của kẻ sát nhân rốt cuộc chỉ có Hà gia, hay là còn có cả nó?”

“Sống hay chết, đành xem phúc phận của nó vậy.”

Sáng sớm tinh mơ, trời vẫn còn u ám, Thanh Duy cưỡi ngựa định ra khỏi thành, bỗng cảm thấy bất ổn.

Xung quanh quá yên ắng, gần như không có âm thanh tiếng động nào ngoài tuyết rơi.

Đang đầu giờ Mão, bình thường vào lúc này, dù trời đổ tuyết thì cũng phải có các sạp quán bày biện mới phải, thế mà bây giờ nàng cưỡi ngựa đi trên đường lớn, hàng quán chung quanh đóng cửa, một chút ánh sáng buổi rạng đông cũng không có.

Thanh Duy ghìm ngựa, đưa mắt nhìn quanh. Tuấn mã sốt ruột mài vó xuống ụ tuyết, mũi thở hắt ra mấy luồng khí nóng.

Kế đó, nàng xoay đầu ngựa đi vào con hẻm bên cạnh.

Con tim nàng treo cao, ngay khoảnh khắc dừng ngựa, nàng nghe thấy tiếng đao tuốt khỏi vỏ, âm thanh rất bé, gần như hòa cùng tiếng tuyết rơi vù vù, nhưng không thể qua được tai nàng.

Có người bám theo nàng. Tại sao?

Bỗng bên tai Thanh Duy văng vẳng lời nói của Tào Côn Đức:

Đúng vậy, nếu chỉ vì đối phó Hà Hồng Vân thì chẳng cần thiết phải giết những thương nhân đó ở ngoại ô, Tào Côn Đức có thể nghĩ đến chuyện này, lẽ nào những lão hồ ly trong triều lại không?

Nếu đã nghĩ tới, nhưng bọn họ vẫn để Tuần Kiểm Ti phát hiện ra xác chết trước, vậy mục đích là gì?

Nghĩ đến điểm này, lòng Thanh Duy bỗng lạnh căm.

Cái chết của hộ buôn ấy xảy ra quá đột ngột, chứng kiến cô bé kia mất đi song thân, nàng chẳng kịp nghĩ ngợi đã lập tức xông vào Đông xá, lại quên mất bản thân đang ở trong hoàn cảnh nào.

Đúng vậy, dù nàng có lộ mặt thì cũng đã mấy năm trôi qua, triều đình muốn điều tra thân phận của nàng cũng cần mất thời gian.

Nhưng sao nàng lại quên? Ngay trong kinh thành này, vẫn luôn có một kẻ có thể dẫn nàng vào chỗ chết mọi lúc mọi nơi.

Có lẽ từ năm năm trước, khi nàng được lão ta cứu dưới Tiển Khâm Đài, năm năm qua lão hết lòng che giấu thân phận cho nàng, thậm chí cả Hà Hồng Vân cũng không thể moi móc được chút manh mối nào, điều ấy đã khiến nàng lầm tưởng lão sẽ không hại nàng.

Nên nàng đã quên mình chỉ là một quân cờ trong tay Tào Côn Đức, một quân cờ mà chỉ cần có lựa chọn tốt hơn thì sẽ bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Phản ứng đầu tiên của Thanh Duy là chạy tới ngoại thành, nhưng thúc ngựa chưa được hai bước, nàng lập tức dừng lại.

Không kịp nữa rồi, nếu Tào Côn Đức đã quyết định cầm chân nàng thì sẽ không cho nàng thời gian tìm kiếm che chở. Còn nàng và Tạ Dung Dữ chỉ mới quen nhau một thời gian ngắn, vì niệm ơn cứu mạng của Tào Côn Đức nên nàng không hề nhắc đến lão ta với Tạ Dung Dữ.

Ải tối nay, đành phải tự dựa vào chính mình rồi.

Thanh Duy bình tĩnh đánh ngựa đi sâu vào ngõ, đi tới góc điểm mù, nàng nhanh như chớp phi thân xuống ngựa, chạy vào dưới căn nhà lá sau tường.

Nàng nhón một cục đá, ném về phía cửa sổ ở đầu đường, đá đập vào chấn song vọng thành tiếng, ngay lập tức nghe thấy tiếng mũi tên xé gió, gần như cùng lúc bắn về phía chấn song

Vệ binh mai phục ngoài đường đồng loạt rút đao, Thanh Duy tức khắc bỏ chạy tới đầu kia con hẻm.

Nàng đẩy kỹ năng di chuyển của mình đến cực điểm, mong rằng bình minh tờ mờ có thể che giấu giúp mình, túi vải quấn quanh cổ tay đã được cởi ra, nhuyễn ngọc kiếm nắm chắc trong tay, đợi thế tấn công.

Nhưng ngay chớp mắt Thanh Duy chạy ra khỏi hẻm, ngọn lửa trước mặt nàng đột nhiên bùng lên, gần như thắp sáng cả khung trời.

Khinh kỵ Tả Kiêu vệ dàn trận đầu hẻm, Trung lang tướng ngồi trên tuấn mã, lạnh lùng nhìn thẳng vào nàng: “Hóa ra cô đây chính là con gái của Ôn Thiên, ngưỡng mộ đã lâu.”

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: gorjessspazer.com
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »