Đúng Lúc Gặp Mưa Không Ngớt

Đúng Lúc Gặp Mưa Không Ngớt

Lượt đọc: 18388 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269
Tiến »
Chương 1
mở đầu: một đời này hoang đường chệch choạc, nay đã đi đến cuối cùng

❊ ❊ ❊

Tuyết năm Vĩnh Tế nguyên niên mãi đến tháng Chạp mới chậm rãi rơi.

Tô Tấn bị người của Hình bộ giải vào cung, ánh tuyết trắng lóa suýt chút nữa làm nàng mù mắt.

Đã trăm ngày nàng không thấy ánh mặt trời, ngục tối âm u không một tia sáng, nồng nặc mùi tử khí mục rữa. Ngày nào cũng có người bị giải đi. Những người nàng từng quen biết, những người thân cận đều lần lượt bị xử tử.

Một triều đại sụp đổ, sử sách sang trang mới.

Y phục trên người nàng có chút rộng thùng thình, gió lạnh lẽo từ ống tay áo lùa vào, buốt giá thấu xương, đến mức tê dại cả người.

Tô Tấn ngước mắt nhìn sâu vào lầu các cung cấm, nơi Chu Nam Tiện bị giam cầm. Cung Minh Hoa xưa kia lộng lẫy huy hoàng, nay đã tiêu điều xơ xác, tựa như một vị đế vương đang độ xuân sắc bỗng chốc trở nên già nua tàn tạ.

Cung Minh Hoa bốc cháy – xem ra lời đồn ba ngày trước là thật.

Thái giám đẩy cửa Tử Cực điện, giọng the thé kéo dài: "Tội thần Tô Tấn đến!"

Người trên điện đột ngột quay người lại, một thân huyền y mũ miện, tôn lên vẻ sắc bén giữa đôi mày, khí thế giết chóc lạnh lẽo.

Đây mới là Liễu Triều Minh thật sự. Tô Tấn thấy buồn cười, tự giễu mình lần đầu gặp hắn còn nghĩ thế gian có người quân tử như ngọc, xưa nay hiếm thấy.

Giờ đây nên gọi hắn thế nào? Thủ phụ đại nhân? Nhiếp chính vương? Không, hắn ta đã lập một kẻ ngốc làm hoàng đế, giờ đây, hắn mới là chân mệnh thiên tử của thiên hạ này.

Long diên hương trong điện thấm hơi tuyết, ngưng tụ thành sương mù, khiến Liễu Triều Minh không nhìn rõ người đang quỳ dưới điện.

"Tiến lại đây." Im lặng một lát, hắn ra lệnh.

Tô Tấn không nhúc nhích. Hai tên thị vệ tiến lên, lôi nàng đi mấy bước, trên nền điện vạch ra hai vệt máu kinh tâm.

Đến gần hơn, Tô Tấn ngẩng đầu, khàn giọng hỏi: "Lửa ở Cung Minh Hoa, là ngươi đốt?"

Hắn không đáp lời, Tô Tấn lại nói: "Ngươi muốn thiêu chết hắn."

Liễu Triều Minh lúc này mới nhìn thấy nụ cười bi thương trên khóe môi nàng. Từ bao giờ, vị Tô Thượng thư tài danh lừng lẫy thiên hạ, xưa nay vốn dĩ lạnh nhạt vô tình, lại vì một người mà đau khổ đến tuyệt vọng như vậy?

Lòng Liễu Triều Minh khẽ rung động, nhưng không thể nào diễn tả được cảm xúc. Rất lâu sau, hắn mới nói: "Tô Tấn, ngươi làm rối loạn triều cương, cấu kết với tàn dư của tiền triều, không chỉ vậy, thân là nữ tử mà dám giả thành nam tử để làm quan, đây là khi quân phạm thượng, tội ác tày trời, lập tức lưu đày đến Ninh Châu, vĩnh viễn không được trở về."

Tô Tấn khẽ cười: "Tại sao không ban chết cho ta?"

Cuộc đời này của nàng đã đi đến hồi kết một cách hoang đường, chi bằng theo những người đã khuất mà đi.

Xe giải tù nhân đợi ở ngoài Ngọ Môn, nàng đeo xiềng xích, mỗi bước đi, tiếng leng keng vang vọng cả đất trời.

Liễu Triều Minh nhìn bóng lưng đơn bạc của Tô Tấn, bỗng nhớ đến lần đầu gặp nàng, lúc đó là cuối xuân năm Cảnh Nguyên thứ hai mươi ba, mưa gió liên miên, nàng cách tấm màn mưa mà cúi người hành lễ với hắn, dù một thân áo vải thô sơ, nhưng đôi mắt sáng ngời của nàng lại như ánh dương mùa xuân tươi đẹp.

Khi ấy Liễu Triều Minh đã cảm thấy nàng và hắn giống nhau, đều là người thông minh quyết đoán, đều có thể nhìn thấu mọi chuyện.

Hắn chỉ hận không thể b.óp chết nàng ngay từ khi nàng mới bước chân vào con đường làm quan, chỉ vì chút tò mò, chút rung động mà để nàng trưởng thành thành cây đại thụ, để nàng đi ngược lại con đường của hắn.

Giờ đây nàng đoạn tuyệt ý niệm sống, chính là không bao giờ có thể tha thứ cho hắn nữa rồi.

"Tô Tấn." Liễu Triều Minh nói, "Lửa ở Cung Minh Hoa, là tiên đế tự mình phóng hỏa."

Bóng lưng Tô Tấn khựng lại.

Liễu Triều Minh thản nhiên nói: "Hắn vẫn ngu ngốc như vậy, hai năm trước, hắn liều mạng đoạt lấy ngôi hoàng đế này, tưởng rằng có thể cứu ngươi một mạng, mà giờ đây hắn tự tay thiêu mình, dâng cả giang sơn này, cũng lại tưởng rằng có thể đổi lấy mạng sống cho ngươi."

Tô Tấn không quay đầu lại, rất lâu sau, nàng khàn giọng hỏi: "Vì sao, lại nói cho ta biết?"

"Ngươi chẳng phải đã hỏi, vì sao không ban cho ngươi cái chết sao?" Liễu Triều Minh đáp, "Theo như ý nguyện của Chu Nam Tiện."

Xe áp giải tù nhân nghiền qua con đường phủ đầy tuyết, rất nhanh đã biến mất không thấy bóng dáng.

Đất trời lại đổ tuyết, những hạt tuyết rơi đầy vai Liễu Triều Minh, tan vào chiếc áo choàng, nhưng hắn vẫn đứng lặng trong tuyết, dường như không cảm thấy lạnh giá.

Một vị thái giám già nua che dù cho Liễu Triều Minh, thở dài một tiếng: "Đại nhân hà tất phải như vậy?"

Lão đã quen với cảnh sống chết thường tình, tình người nơi cung cấm, hiểu rõ những người trong vòng xoáy này, không được mảy may mềm lòng, bởi vì lùi một bước là vạn kiếp bất phục.

"Thượng thư đại nhân vốn đã dứt bỏ ý niệm sống, đại nhân nói với nàng như vậy, e rằng sẽ khiến nàng từ cõi chết trở về. Thế lực của Tô đại nhân ở triều đình và trong lòng dân chúng vô cùng sâu rộng, người ta gọi là trăm chân rết dù chết vẫn còn ngo ngoe, đương kim thánh thượng lại giả ngốc, nếu có một ngày, nàng ta có thể trở về kinh, giữa đại nhân và nàng ta, e rằng sẽ là thảm cảnh một mất một còn, vĩnh viễn không đội trời chung..."

Bọn họ quen biết nhau 5 năm, ngay cả hoàng đế trên điện cũng đã thay đổi ba đời như đèn kéo quân, sống chết có là sá gì.

"Nếu nàng còn có thể trở về." Liễu Triều Minh khẽ cười, "Ta sẽ chờ."

--------------------------------

Lưu ý :

Đây chưa phải là kết truyện...

--------------------------------

*Giải thích:

- Lục bộ gồm:

Lại bộ

: Phụ trách nhân sự quan lại dân sự như tuyển chọn, bổ nhiệm, thăng chức, điều chuyển, đánh giá, khen thưởng và kỷ luật.

Hộ bộ

: Quản lý tài chính quốc gia: thống kê dân số, ruộng đất, thu thuế, quản kho bạc, lương cho quan lại, chi tiêu công, vận chuyển lương thực.

Lễ bộ

: Lo các nghi lễ triều đình, tế tự, giáo dục, thi cử và tiếp đón sứ thần.

Binh bộ

: Quản lý quân sự: tuyển quân, điều động, bổ nhiệm võ quan, trang bị vũ khí, huấn luyện, phòng thủ biên giới và trạm dịch.

Hình bộ:

Phụ trách luật pháp và tư pháp: xét xử các vụ án lớn, thi hành hình phạt, quản lý nhà tù.

Công bộ

: Quản lý các công trình công cộng, xây dựng, thủy lợi, cầu đường.

(Thượng thư là người đứng đầu các bộ - Tương đương bộ trưởng hiện nay. VD: Công bộ Thượng thư là người đứng đầu Công bộ)

- Các cơ quan và chức vụ khác:

Đô Sát Viện (Ngự Sử Đài)

: Là một cơ quan giám sát độc lập, đóng vai trò là "tai mắt" của hoàng đế. Nhiệm vụ chính của Đô Sát Viện là: Giám sát, can gián, tố cáo, điều tra, thanh tra.

Cẩm Y Vệ

: Một đơn vị do hoàng đế trực tiếp chỉ huy, nhiệm vụ chính là mật vụ hoàng gia, bắt người, giám sát.

Kim Ngô Vệ:

đơn vị bảo vệ, tuần tra an ninh kinh thành.

Vũ Lâm Vệ

: Cấm quân bảo vệ hoàng đế, đội cận vệ, vệ sĩ hoàng gia

Ưng Dương Vệ

: Lực lượng chiến đấu đặc nhiệm, tham gia vào những nhiệm vụ quan trọng.

Chiêm Sự Phủ:

cơ quan phụ trách mọi công việc và sự vụ liên quan đến Thái tử.

Ứng Thiên Phủ

: tương đương trụ sở ủy ban nhân dân tỉnh hoặc thành phố trực thuộc trung ương, đứng đầu là Tri phủ.

Tông Nhân Phủ

: một cơ quan chuyên quản lý các việc trong tông thất (hoàng thân quốc thích)

Trấn phủ ty

là một cơ quan trực thuộc Cẩm Y Vệ dưới thời nhà Minh ở Trung Quốc, có thể hiểu nôm na là cơ quan điều tra – thẩm vấn – tra khảo chuyên trách. Đây là bộ phận nắm quyền thực thi pháp luật và xét hỏi trong nội bộ Cẩm Y Vệ.

Hàn lâm viện:

Cơ quan chuyên về văn thư, học thuật (tương đương Bộ Giáo dục)

Thủ phụ:

chức quan đứng đầu Nội các. Là người đứng đầu hàng quan văn trong triều, chỉ dưới Hoàng đế, cùng các

Thứ phụ

giúp vua điều hành toàn bộ công việc của triều đình. (Phẩm vị: Chính nhất phẩm; chỉ đứng dưới vua)

Nội các:

cơ quan phụ tá tối cao của Hoàng đế, chịu trách nhiệm xử lý chính vụ.

- Vương tử:

Thái tử - Chu Mẫn Đạt

Tam vương - Chu Kê Hữu

Tứ vương - Chu Dục Thâm

Thất vương - Chu Trạch Vi

Cửu vương - Chu Dụ Đường

Thập vương - Chu Dịch Hành

Thập nhị vương tử - Chu Kỳ Nhạc

Thập tam vương tử - Chu Nam Tiện

Thập tứ vương tử - Chu Mịch Tiêu

Thập thất vương tử - Chu Mân Nhĩ

Ngôn Tình, Cổ Đại
Nguồn: 1vs1la3
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269
Tiến »