Thanh Vân Đài

Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 13720 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Sấm chớp rền vang, mưa trút xối xả.

Trong màn đêm đen nhánh, một toán quân binh phi ngựa như bay trên ngọn núi tại ngoại ô kinh thành.

Bất thình lình, một tiếng động rất nhỏ từ phiến rừng bên cạnh lọt vào tai, như tiếng chim giật mình vỗ cánh.

“Phạch ——”

Quan sai dẫn đầu ghìm cương ngựa, đôi mắt sắc như ưng tức khắc quét sang, “Đi xem thế nào.”

“Tuân lệnh.”

Đội vệ binh chấn chỉnh châm đuốc, phân chia tản vào rừng.

Ấy là ngọn đuốc được bọc vải dầu, dẫu đi mưa cũng không bị dập tắt, rọi xung quanh sáng như ban ngày. Mượn ánh lửa bập bùng, loáng thoáng trông thấy hoa văn đại bàng thêu trên vạt áo của toán quân, bọn họ phi thân thoăn thoắt tựa thoi đưa, như một tấm lưới nhẹ nhàng ôm gọn vùng sơn dã, khiến chim muông rắn rết trong rừng không còn đất ẩn thân.

Thôi Chi Vân nấp trong một hang động lùn tịt, thấy cảnh đó thì cơ thể run lên, nàng cố bụm miệng thật chặt, kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào – trước lúc rời đi, Thanh Duy đã dặn nàng tuyệt không được vọng động.

Song, hễ là người hiểu biết ắt sẽ rõ, toán quân đang lùng sục trong rừng nào phải lính lệ nha phủ bình thường, mà là cận vệ của thiên tử chỉ nghe lệnh đế vương, bọn họ là Huyền Ưng ti.

Bấy giờ là đầu thu năm Gia Ninh thứ ba, từ thuở tân đế lên ngôi, những một thời gian dài ngài không sử dụng đội cận vệ có ô danh vang tiếng này, thế mà giờ đây bọn họ lại đột nhiên xuất hiện tại ngoại ô kinh thành, chẳng rõ đã xảy ra án lớn chừng nào.

Một chốc sau, ngoài hang động vọng tới tiếng bước chân khẽ khàng.

Thôi Chi Vân ngước mắt nhìn, dây leo phủ trước cửa hang được gạt lên, một cô gái khoác áo chùng tiến vào.

Nàng ta kéo thấp vành mũ, hơn nửa gương mặt bị che đi, chỉ thấy mỗi phần cằm dưới nhợt nhạt trắng bợt.

“Thanh Duy.” Thôi Chi Vân nắm tay nàng, “Vì sao, vì sao chúng ta lại kinh động đến Huyền Ưng ti.”

“Chắc là do lúc nãy dò đường, tỉ đã kinh động đến họ.”

“Vậy chúng ta… có trốn nổi nữa không?”

Thanh Duy lắc đầu: “Khó lắm, bọn họ có thính giác rất nhạy, chỉ e đã phát hiện được điểm kỳ quặc của hang động này.”

Hiện tại bọn họ ngừng lục soát là bởi lo có cá lọt lưới, muốn khóa chặt cả ngọn núi vào tấm lưới lớn của mình.

“Vậy phải làm thế nào đây?” Thôi Chi Vân tái mặt, ủ rũ ngồi phịch xuống đất, “Lẽ nào chỉ còn một con đường chết?”

Nàng trông ra ngoài hang động, hạt mưa rơi y như những sợi chỉ đứt đoạn. Màn mưa tựa tấm lưới nhện nhốt bọn họ trong hang động tối tăm, đồng thời cũng giống chiếc đồng hồ nước đơn sơ, rỉ từng giọt từng giọt đòi mạng đoạt hồn.

Thôi Chi Vân nghĩ hoài chẳng ra, cớ gì chỉ trong một đêm, từ thiên kim tiểu thư mình lại biến thành thủ phạm giết người.

Nàng ra đời ở Lăng Xuyên, cha là phú thương địa phương, sau lại, nhờ một đại thần chỉ điểm nên toàn gia chuyển tới Nhạc Châu kinh doanh, quả nhiên xuôi chèo mát mái cả quan lộ lẫn thương lộ.

Lớn lên trong cảnh có áo gấm ấm áp, có gạo ngọc no nê, kể từ khi chào đời, ngoại trừ đường nhân duyên thì nàng hầu như không gặp bất cứ lận đận nào.

Nàng được đính hôn từ bé, thông gia họ Giang, là người kinh thành, nhưng vì cách biệt phương trời nên liên lạc vơi dần. Cứ ngỡ mối duyên ấy chẳng đi đâu về đâu, song vào đầu đông năm ngoái, đối phương bỗng gửi thư đến – nghe nói đích thân vị hôn phu của nàng viết thư tay, bảo rằng đã chuẩn bị sính lễ xong xuôi, chỉ chờ rước Thôi Chi Vân về làm dâu.

Cầm trong tay lá thư, Thôi phụ thở dài lên xuống.

Ông biết Chi Vân đã có người thương, bèn nói với nàng: “Nếu con thật sự không muốn cưới thì cứ để phụ thân lo, phụ thân sẽ tìm lý do viết thư từ chối.”

Song, thư chưa ráo mực mà họa đã ập xuống nhà.

Tối hôm ấy người của quan phủ tới, dẫn cha và già trẻ cả nhà đi, thậm chí còn chẳng nói rõ lý do. Về sau, Thôi Chi Vân mới hay tin qua mồm miệng hàng xóm láng giềng.

“Nghe nói là án cũ của phụ thân cô trong lúc kinh thương năm xưa, án vẫn chưa được giải.”

“Chẳng phải chính đại quan Tri phủ bắt phụ thân cô đi sao, là đại quan từ kinh thành đến đấy!”

Lại có người chủng chẳng, “Cớ gì cả nhà đều bị thẩm vấn, mà chỉ có cô và tiểu tỉ muội kia là bình an vô sự?”

Người đó nói rất chói tai, ngụ ý, chẳng qua ỷ nàng xinh đẹp, làm vài chuyện dơ bẩn không để người khác biết.

Cả nhà bị liên lụy là thật, người thân bị giam trong đại lao, bị thẩm vấn ngày đêm cũng là thật, thậm chí bà vú chăm sóc nàng từ nhỏ cũng bị bắt đi rồi.

Thôi Chi Vân nhớ khi quan sai đến cửa, cha đã chỉ vào nàng, khẩn cầu vị đại nhân mặc áo tím đến từ kinh thành: “Thảo dân không có con trai nối dõi, chỉ có mỗi một cô con gái này, cầu xin đại nhân tha mạng cho nó. Con bé, con bé đã hứa hôn với Giang gia ở kinh thành, có thư làm chứng!”

Đại nhân mặc áo tím kiểm tra phong thư, rồi cha lại chỉ vào Thanh Duy nói: “Nàng là con gái của huynh trưởng thảo dân, được gửi gắm cho thảo dân nuôi, nó cũng không biết gì cả, đại nhân có thể kiểm tra.”

Lúc bị kéo đi, cha chẳng màng hô “oan uổng” mà chỉ khẩn cầu Thanh Duy: “Con nhất định phải đưa Chi Vân đến kinh thành bình an.”

Thanh Duy chỉ lớn hơn Chi Vân một tuổi, dẫu ngày trước từng lang bạt nay đây mai đó, biết chút công phu mèo cào song cũng chỉ là kẻ yếu. Chuyến này lên kinh, sông núi trập trùng đường xá xa xôi, Thôi Chi Vân không hiểu tại sao cha lại giao phó nhiệm vụ nguy hiểm như thế cho tỉ ấy, nhưng về sau mới vỡ lẽ, bởi nhẽ không một ai trong số họ hàng láng giềng xung quanh đáng nhờ cậy.

Bạn bè năm xưa của cha sợ bị liên lụy, đóng cửa từ chối gặp nàng, có người tốt bụng lại chỉ nói: “Dẫu sao Viên đại công tử cũng thích ngươi, ngươi lo cái gì?”

Cũng có người nói thẳng rất khó nghe, “Kinh thành xa xôi mấy trăm dặm, hai cô gái như các ngươi lên đường thế nào? Hơn nữa, toàn kinh thành đều biết tới tiếng xấu của vị hôn phu nhà ngươi, nếu ngươi cưới hắn, chẳng phải chuyển từ vũng bùn này sang vũng bùn khác hả? Còn không bằng đi theo Viên đại công tử.”

“Ngươi có người thân ở kinh thành thì đã sao? Phụ thân ngươi phạm phải trọng tội, thân nhân gì đó chưa chắc đã giúp ngươi.”

“Nghe nói Viên công tử đã mời bà mối làm mai, ngươi đi theo hắn coi như có chốn dừng chân, dù ngươi không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho tiểu tỉ muội kia chứ, nàng ta sinh ra đã số khổ, ngươi đi theo Viên công tử, ít nhiều gì sau này cũng có mái hiên che mưa chắn gió.”

Những “câu từ tâm huyết” vào tai này của Thôi Chi Vân, lại trôi tuột ra tai bên kia.

Đúng thế, vị hôn phu của nàng có tiếng xấu vang danh, nhưng Viên Văn Quang là người tốt ư?

Đó mới thật sự là cường hào ác bá, ức hiếp nam nữ, tội ác tày trời!

Kể từ khi cha gặp chuyện, nếu không phải nha sai quan phủ còn tuần tra bên ngoài Thôi trạch, chỉ e Viên Văn Quang đã dẫn người xông vào.

Thôi Chi Vân nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn quyết định lên kinh.

Không phải vì thành thân mà là vì cha, dẫu chẳng thể rửa oan thì chí ít cũng phải biết cha bị gán tội gì. Nếu đã không thể hỏi thêm về vụ án của cha ở Nhạc Châu, vậy ta lên kinh hỏi.

***

Nhân khi màn đêm buông, hai cô gái tranh thủ lên đường, vì cắt đuôi theo dõi của Viên Văn Quang nên lúc đi lúc nghỉ, lúc che lúc nấp.

Đến dịch quán tại ngoại ô kinh thành, Thanh Duy mượn ngựa từ quan lại ở dịch trạm, tới khu chợ gần đó mua đồ.

Các nàng cứ ngỡ đã cắt đuôi được Viên Văn Quang, nào ngờ Thanh Duy chỉ vừa rời đi nửa ngày thì Viên Văn Quang đã mò đến dịch trạm nghỉ chân.

Gã ta bám theo cả chặng đường, cuối cùng để mất dấu người đẹp, đau khổ gọi một bầu rượu mạnh, uống ừng ực. Tới lúc đã say bí tỉ, ai dè lại vô tình gặp người đẹp đang múc nước cạnh giếng.

Không có Thanh Duy ở bên, nên khi vừa trông thấy Viên Văn Quang, phản ứng đầu tiên của Thôi Chi Vân là bỏ chạy.

Nơi đây là vùng ngoại ô, bốn phía xung quanh là mây mù cùng cỏ dại trải dài bất tận. Nàng hốt hoảng lạc mất phương hướng, chỉ biết rặng cỏ hai bên càng lúc càng cao, càng lúc càng dày.

Xem chừng Viên đại công tử rất thỏa mãn với cuộc đuổi bắt này, cảm giác chán chường khi tìm hoài chẳng thấy đã tan biến, lúc này gã ta như mãnh thú, phấn khích nhìn con mồi đang dần kiệt sức trong lúc chạy trối chết, gã đang chờ nàng giãy giụa, tốt nhất là giãy giụa dưới thân gã, như thế lúc ăn mới tận hứng.

Gã ra lệnh cho gia nhân: “Các ngươi đợi ở đây.” Rồi từng bước từng bước lại gần con mồi.

Thôi Chi Vân không nhớ mình đã chạy bao lâu, chỉ nhớ mùi rượu nồng nặc trong miệng gã hòa cùng mùi rêu trong ao hồ gần đó thật buồn nôn, gã thở dốc, cúi người xuống phả vào tai nàng: “Mỹ nhân à, chưa có cô nương nào khiến ta luôn nhớ mong đêm ngày như nàng.”

“Ngay từ lần đầu gặp ta đã tương tư mỹ nhân nàng, đã bao năm trôi qua, người có tình chúng ta cũng coi như trở thành người thân.”

“Vân Vân chớ chạy nữa, phụ thân nàng phạm phải trọng án, ông ta không về được đâu, từ nay trở đi, gia sẽ là nhà của nàng.”

Nàng ngẩng đầu, nhìn cơn mưa đổ từ cõi tinh không.

Tiếng xé váy như xé đôi con tim nàng, chia cắt nàng với cuộc sống vô ưu vô lo, ấm êm mỹ mãn trong quá khứ. Ngay khoảnh khắc ấy, bao ấm ức, phẫn nộ cùng không cam lòng phải kìm nén mấy ngày qua ập đến, hóa thành lửa giận nghi ngút.

Vì sao phụ thân không về được? Còn không phải do gã dúi bạc cho quan phủ ngăn ông về sao? Nếu không phải gã, thì quãng đường mình lên kinh đã không long đong đến vậy!

Dưới lửa giận, Thôi Chi Vân lại bình tĩnh lạ thay, nàng lặng lẽ rút tay về, lần sờ đoản kiếm dắt sau lưng.

Mỗi lần rời đi, Thanh Duy luôn để lại cho nàng thanh đoản kiếm này.

Tỉ ấy luôn dặn rằng: “Nếu không gặp chuyện nguy hiểm thì không được rút đoản kiếm khỏi vỏ.”

Còn chuyện gì nguy hiểm hơn tình cảnh lúc này?

Thôi Chi Vân âm thầm tháo đoản kiếm, cạy bao ra, vào khoảnh khắc Viên Văn Quang mất cảnh giác, nàng đâm thẳng vào bụng gã.

Nhưng bất ngờ thay nàng không gặp trở lực lớn, trước khi Viên Văn Quang kịp thời phản ứng, thanh đoản kiếm đã ghim hẳn vào bụng gã.

Thôi Chi Vân ngớ người.

Cô gái khuê phòng như nàng trói gà còn không chặt, vậy mà có thể cầm một thanh đoản kiếm dễ dàng khiến đối phương bị thương, phần lớn nhờ công của đoản kiếm.

Nó gọt sắt cắt vàng ngọt lịm, độ sắc bén của lưỡi dao có thể xếp vào hạng hiếm có khó tìm trên thế gian.

Máu trào ra từ bụng Viên Văn Quang dính bê bết người Thôi Chi Vân, trong cơn hoảng loạn, nàng vẫn nhớ bứt cỏ chặn miệng Viên Văn Quang, không để gã la thành tiếng, gọi gia nhân ở bên kia tới.

Rồi nàng chạy trốn thục mạng, chẳng biết mình phải chạy trốn đi đâu, sự sợ hãi vì suýt bị cưỡng hiếp và giết người quấn thành mớ bòng bong, nàng cứ đi mãi đi mãi giữa đồng cỏ bao la, cho tới khi ngất xỉu vì kiệt sức.

Thôi Chi Vân được người ta gọi dậy.

May mắn thay, người tìm được nàng đầu tiên không phải là gia nhân nhà họ Viên, cũng không phải linh lệ, mà là Thanh Duy.

Nàng mở mắt, đập vào mắt là bộ đồ đen và chiếc áo chùng quen thuộc, cùng với chiếc mũ che kín nửa gương mặt.

Thôi Chi Vân giàn giụa nước mắt, hốt hoảng nói: “Thanh Duy, hình như muội… giết người rồi, muội đã giết Viên đại công tử.”

Thanh Duy nhìn máu trên người nàng, cũng đã đoán được đại khái, bảo: “Chi Vân, muội phải nhớ, muội không giết người, hôm nay chúng ta vẫn luôn đi cùng nhau, chưa bao giờ tách ra, muội cũng chưa từng gặp Viên Văn Quang, đã biết chưa?”

Thôi Chi Vân nửa hiểu nửa không gật đầu.

Nàng nhìn Thanh Duy.

Nàng luôn mặc áo chùng đen, cơ thể dưới áo chùng gầy gò yếu ớt, nhưng vào lúc này, sự yếu ớt được che khuất ấy chính là nơi nàng dựa dẫm lệ thuộc.

Thôi Chi Vân lập tức nhào vào lòng Thanh Duy, nước mắt rơi như mưa: “A tỉ, sao giờ tỉ mới về…”

Các nàng luôn đội mũ che khi đi đường, khéo dịch quan, phu xe, chủ quán còn chẳng trông rõ mặt nàng, thêm nữa để cắt đuôi Viên Văn Quang nên các nàng không đi đường cái, người gặp trên đường chưa chắc đã biết được hành tung của họ. Bởi vậy, dù sau đó gia nhân Viên gia có đến quan phủ tố cáo, thì chỉ cần hai người nhất mực quả quyết luôn đi chung, không hề gặp Viên đại công tử, hai bên đều khăng khăng, quan phủ cũng khó kết án.

Không ai thấy nàng giết người.

Không, nàng phải tin mình chưa bao giờ giết người.

Song, người tính chẳng bằng trời tính, hai tỉ muội định tránh phong ba, từ đường núi đi vòng xuống đường cái, giả như đang lên kinh thành, nhưng chỉ mới một ngày trôi qua mà đã kinh động đến Huyền Ưng ti.

Tiếng bước chân sục sạo ngoài hang động ngày một gần, có lẽ Huyền Ưng ti đã phong tỏa toàn ngọn núi, bắt đầu tiến về phía các nàng.

Thôi Chi Vân run lẩy bẩy.

Thanh Duy nhìn ra ngoài qua kẽ hở dây leo, lửa đuốc chiếu sáng trong vòng ba trượng.

“Không trốn được nữa.” Nàng nắm lấy cổ tay Thôi Chi Vân, “Chúng ta ra ngoài thôi.”

“Không, không…” Thôi Chi Vân kinh hãi, trở tay nắm lấy nàng, “Nếu ra ngoài, là chết đấy.”

Mưa vẫn còn rơi, bỗng một tiếng sấm đánh ầm, trong cơn sợ hãi, Thôi Chi Vân run rẩy nói qua kẽ răng, “Chắc chắn là, chắc chắn là dịch quan, phu xe, nhớ dáng người của chúng ta, nên đã báo quan. Huyền Ưng vệ này, chắc chắn đến bắt tỉ muội mình. Sơ hở quá nhiều, Thanh Duy, chúng ta không lừa nổi đâu. Nếu ra ngoài, muội chỉ có nước chết…”

Thanh Duy nói: “Mới có một ngày, dù có là Huyền Ưng ti cũng không thể điều tra nhanh như đến thế. Hơn nữa Viên Văn Quang chỉ trúng một nhát dao, chưa chắc đã chết.”

“Chưa chắc… chết?” Thôi Chi Vân ngẩn ngơ nhìn Thanh Duy.

Nhưng nàng vẫn sợ, chưa chắc chết, cũng chưa chắc còn sống, gã đã bị bịt miệng, lại ở nơi đồng hoang, tới lúc được tìm thấy chỉ e máu đã khô.

Khóe miệng Thanh Duy giật giật song không nói gì, bởi tiếng bước chân ngoài hang động đã đến sát bên tai.

Dây leo trước hang được vén lên, ánh lửa tức khắc soi sáng toàn hang động.

“Kẻ nào đó? Ra ngoài!”

Ngôn Tình, Cổ Đại
gorjessspazer.com
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »