Thanh Vân Đài

Lượt đọc: 13914 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Ba hôm sau.

“Đức Vinh, Trúc Diệp Thanh mười hai năm ta ủ dưới gốc cây đâu rồi? Nhớ phải đem Trúc Diệp Thanh theo!”

“Triêu Thiên, lấy quạt tới đây. Không phải cái cán vàng khảm ngọc này, trội quá, lấy cái quạt có cán nan tre xanh cho ta.”

“Sao cỗ xe này thường thế hả, oai phong ở chỗ nào! Thay sang chiếc mái vàng kia ngay, cũng đổi hết ngựa sang ngựa ô của Huyền Ưng ti!”

Bấy giờ là đầu giờ Dậu*, Giang Từ Chu đứng giữa sân, chỉ huy gia nhân trong phủ chuẩn bị lên đường. Một lúc sau, Đức Vinh cầm bầu Trúc Diệp Thanh, tất bật chạy tới: “Công tử ơi công tử, be bé giọng chút thôi!”

Giang Từ Chu không hiểu: “Việc gì?”

Đức Vinh liếc về viện bên phía Đông, “Thiếu phu nhân vẫn còn ở nhà mà.”

Tính kiểu nào thì công tử và thiếu phu nhân cũng mới thành thân chưa đến mười ngày, hôm trước cậu ấy đến trang viên của Hà Hồng Vân nhậu nhẹt là quá đáng lắm rồi, tối nay còn mở tiệc ở Đông Lai Thuận, có ai không biết là vì Phù Đông cô nương?

Đã thế mà còn hét oang oang, Đức Vinh đổ mồ hôi thay y, “Nếu để thiếu phu nhân biết chuyện tối nay, dễ cô ấy sẽ giận cho xem.”

Nghe hắn nói thế, Giang Từ Chu chỉ cười.

Một lúc sau Triêu Thiên cũng tới, hắn đưa quạt xếp cho Giang Từ Chu, đồng thời giục: “Ta đi nhanh thôi công tử.”

Giang Từ Chu hỏi: “Đã đổi ngựa chưa?”

“Bọn Kỳ Minh đã đổi rồi ạ.”

Tối hôm nay, ngoại trừ Đức Vinh và Triêu Thiên theo Giang Từ Chu đến Đông Lai Thuận, còn có ba Huyền Ưng vệ bao gồm Kỳ Minh đi cùng. Vốn ban đầu không có hắn, nhưng mấy hôm trước Giang Từ Chu mới bị tập kích ở trang viên của Hà Hồng Vân, nên thời gian này hễ ra ngoài là y lại điều Huyền Ưng vệ đi cùng. Song mở tiệc là chuyện riêng, Giang Từ Chu không tiện lấy việc công làm việc tư, bèn bảo nhóm Kỳ Minh đổi sang đồ đen, đội mũ che mặt, giả làm hộ vệ mời từ tiêu cục.

Mọi người đi ra cửa, Triêu Thiên thấy Giang Từ Chu dừng chân liền hỏi: “Công tử, vẫn chưa đi ạ?”

Hắn cũng có tâm trạng giống Đức Vinh, sợ Thanh Duy phát hiện Giang Từ Chu lấy cớ mở tiệc để cặp kè gái thanh lâu – từ khi bị Thanh Duy làm bẩn thanh đao mới, Triêu Thiên cứ sờ sợ vị thiếu phu nhân này, cảm giác nàng ta không dễ gần như bề ngoài.

Giang Từ Chu nói: “Vội cái gì, chờ chút đi.”

“Chờ gì ạ?”

“Chờ người.”

Khi Đức Vinh và Triêu Thiên đang thắc mắc là ai sẽ đi cùng thì nhác thấy một người xuất hiện ở tiền viện, đầu đội mũ đen, ăn mặc y hệt nhóm Huyền Ưng vệ của Kỳ Minh.

Cho tới khi nàng đi đến, Giang Từ Chu quan sát một lượt, cười nói: “Hợp thật đấy.”

Thanh Duy ừ một tiếng, cầm áo choàng đen vắt trên cánh tay mặc vào: “Không nhận ra chứ?”

“Không hề.”

Thanh Duy gật đầu, cất bước đi về phía xe ngựa, nói: “Vậy đi thôi.”

Đức Vinh và Triêu Thiên, bao gồm Kỳ Minh đã gặp Thanh Duy ở Huyền Ưng ti mấy hôm trước choáng váng, ý công tử là… muốn dẫn cả thiếu phu nhân đi chơi gái ư?

Thanh Duy đi được vài bước, thấy đằng sau không có động tĩnh bèn ngoái đầu, nhận ra Đức Vinh, Triêu Thiên với Huyền Ưng vệ đứng ngây như phỗng thì lấy làm khó hiểu: “Không phải chỉ là đi uống rượu thôi à? Còn không đi?”

Triêu Thiên và Đức Vinh nuốt nước bọt, nhìn sang Giang Từ Chu.

Giang Từ Chu cười nói: “Đi thôi.”

***

Dạo gần đây Đông Lai Thuận làm ăn rất khấm khá, mới đầu tháng Chín mà đã liên tục có người đặt bàn mở tiệc. Khéo thế nào mà hôm nay Tiểu Chương đại nhân và Giang tiểu gia cùng thiết tiệc ở đây, từ sớm chủ quán đã ra ngoài cửa nghênh đón khách quý.

Đèn vừa lên, một cỗ xe ngựa mái vàng khang trang chạy tới, trên lồng đèn treo trước xe viết chữ “Giang”, ông chủ niềm nở đón: “Cuối cùng Giang tiểu gia cũng đến rồi.”

Giang Từ Chu tới muộn, vừa xuống xe đã hỏi: “Khách khứa đến đông đủ chưa?”

“Đến cũng nhiều rồi ạ, Từ công tử, Khúc Tiểu Ngũ gia, và mấy người Tiểu Hà đại nhân cũng đến rồi ạ!” Ông chủ cười đon đả, “Tiểu Hà đại nhân tới còn khi sớm, vừa đến là giúp một tay ngay, Giang tiểu gia có mặt mũi quá!”

Giang Từ Chu nói: “Đấy là Tiểu Hà đại nhân tốt bụng nể mặt.”

Ông chủ luôn miệng nói phải, đoạn dẫn mọi người vào trong.

Hôm ấy Thanh Duy chỉ mua rượu ở quầy trước Đông Lai Thuận, bây giờ theo Giang Từ Chu đi sâu vào trong mới biết, hóa ra còn có chốn bồng lai khác. Băng qua một con đường nhỏ, giữa rừng tre hai bên có mấy lối đi dẫn tới những sân viện khác nhau. Có vườn tược nhã nhặn, có sang trọng khí thế, có đầm đẹp mê say, rất nhiều kiểu dáng từ thanh cao đến trần tục.

Ông chủ dẫn nhóm Giang Từ Chu đến một ngôi viện tên là Phong Nhã Giản, rồi nói: “Là chỗ này ạ.”

Viện không quá lớn, bàn tiệc cũng chẳng nhiều, mỗi bàn cách nhau một bình phong trúc, một con suối nhỏ quanh co uốn lượn ngay chính giữa, bàn chủ nằm trong một căn nhà tre, đem tới không gian độc lập, rất phù hợp với cái tên của nó, vô cùng tao nhã.

Khách đến Phong Nhã Giản không ít, vị công tử áo lam đã lên tiếng khi Thanh Duy đụng đổ rượu của Giang Từ Chu lần trước cũng có mặt. Người đó chính là Khúc Tiểu Ngũ gia mà ông chủ vừa nhắc – Khúc Mậu, là bạn nhậu lâu năm với Giang Từ Chu. Vừa thấy Giang Từ Chu, hắn chẳng khách sáo chào hỏi mà nói thẳng: “Đệ có biết Chương Đình cũng mở tiệc ở Thanh Ngọc Án bên cạnh không?”

Giang Từ Chu đáp: “Có nghe ông chủ nói rồi.”

Khúc Mậu móc mỉa: “Lúc nãy có gặp nên ta mới chào hắn, ha, vậy mà hắn làm như hai mắt mọc trên trán trên đầu không bằng. Sau ta có sang nhìn, đệ đoán xem thế nào? Mời toàn sĩ tử mới đậu khoa thi năm nay. Hắn bao giờ cũng thế, chỉ ưa kết giao với văn nhân học trò nghèo, coi khinh tầng lớp công tử như chúng ta. Hắn kênh kiệu cái gì? Chẳng phải vì có em gái là Hoàng hậu à, chứ tính nết hắn ta như vậy, có ma mới thèm để ý. Bày đặt coi trọng nhân tài, có ngon thì học theo Tiểu Chiêu vương thi đậu Tiến sĩ ấy!”

Giang Từ Chu cười nói: “Niệm Tích đâu? Sao nghe bảo hắn đến từ nãy giờ rồi?”

“Tử Lăng.” Hà Hồng Vân đi tới, nghe thấy Giang Từ Chu hỏi mình liền cao giọng gọi.

Hôm nay hắn mặc áo tím trông rất sang trọng, “Vừa sắp xếp bàn của Trâu Bình xong thì đệ đến.”

Giang Từ Chu nói: “Ta là chủ xị mà lại đến muộn, còn huynh làm khách lại tất bật thu xếp thay ta.”

Hà Hồng Vân mới bảo: “Hôm trước đệ đến trang viên của ta mà không thể tiếp đãi chu đáo, hôm nay đến sớm chuẩn bị vài thứ, coi như đền tội.” Nói đoạn, hắn dặn tùy tùng Lưu Xương: “Dẫn mấy người Phù Đông đến đây.”

Lưu Xương vâng dạ, một lúc sau dẫn Phù Đông, Mai Nương cùng các kỹ nữ ở Thì Phương các tới chỗ Giang Từ Chu.

Thanh Duy thấy Mai Nương, lập tức sửng sốt.

Chắc chắn Hà Hồng Vân đã điều tra, biết nàng có quen Mai Nương nên mới nghi ngờ nàng, nhưng đằng này không thẩm vấn Mai Nương đã đành, trái lại còn để Mai Nương xuất hiện ở đây ư?

Thanh Duy biết tình hình có điểm lạ, bình thản nhìn Giang Từ Chu.

Mặt y khuất sau lớp mặt nạ, không nhận ra vẻ khác thường, chỉ bảo: “Không phải nói chỉ có mỗi Phù Đông cô nương đến thôi à? Sao giờ nhiều thế.”

Hà Hồng Vân cười cười, không trả lời mà quay sang dặn Mai Nương cùng các kỹ nữ: “Các ngươi nhìn cho kỹ, đây chính là Giang Từ Chu, Đô Ngu hầu ở Huyền Ưng ti, nhờ ngài ấy khoan dung độ lượng nên mới thả các ngươi ra khỏi hầm đồng. Ngài ấy không những là ân nhân cứu mạng của các ngươi, mà từ nay trở đi cũng là khách quý ở Chúc Ninh trang, thấy ngài ấy, các ngươi nhất định phải phục vụ chu đáo.”

Mai Nương và các kỹ nữ điềm đạm vâng dạ, cúi người với Giang Từ Chu: “Nô gia đa tạ Giang công tử.”

Làm lễ xong, Hà Hồng Vân xua các nàng phụ Phù Đông ca hát, mà Đức Vinh đứng ngoài cửa cũng đã đón tốp khách cuối cùng vào, đến giờ vào tiệc rồi.

Sênh ca rộn ràng nô nức, Phù Đông cất tiếng hát du dương trầm bổng, mọi người cụng ly nâng chén, chẳng bao lâu đã ngà say.

Hà Hồng Vân với Giang Từ Chu và đám Khúc Mậu ngồi trong nhà tre dành cho chủ, rượu quá tam tuần, Hà Hồng Vân cầm cốc đứng dậy, áy náy bảo: “Tử Lăng cứ ăn uống, ta đi một lúc sẽ về.”

Giang Từ Chu ngạc nhiên: “Sao thế, Niệm Tích có chuyện gì à?”

“Đệ cũng biết Chương Đình mở tiệc ở bên cạnh mà. Hai nhà bọn ta có qua lại với nhau, ta không sang đó kính rượu thì khó xử lắm.”

Tuy hai phe Chương Hà đấu đá gay gắt, song chỉ đấu trên phương diện chính trị chứ không trở mặt thật. Chương Đình là kẻ kiêu ngạo, bình thường cũng chẳng nể nang Hà Hồng Vân, nhưng Hà Hồng Vân vẫn chiếu theo lễ, cảm thấy vẫn cần chào hỏi một tiếng.

Hà Hồng Vân lại hỏi: “Tử Lăng có đi cùng ta không?”

Giang Từ Chu cười nói: “Chương Đình khinh ta thì ta đi làm gì, Niệm Tích cứ đi đi, thay ta kính một ly là được rồi.”

Hà Hồng Vân cười cười, chưa đi ngay mà đợi Phù Đông hát xong, vẫy tay gọi nàng ta đến: “Các ngươi lại đây.”

Sau đó dặn Phù Đông: “Tiệc tối nay là Giang công tử chuẩn bị riêng cho cô, giờ ta phải sang Thanh Ngọc Án bên cạnh mời rượu, cô nhớ phải hầu hạ Giang công tử cho tốt.”

Phù Đông cúi người, dịu dàng đáp: “Vâng ạ.”

Hà Hồng Vân vừa dứt câu, đám

như Khúc Mậu sao không hiểu “hầu hạ cho tốt” nghĩa là gì, thế là rối rít đứng dậy nói sang bên mời rượu, trước khi đi còn tiện thể khép cửa lại.

Cửa vừa đóng, ngoài Giang Từ Chu và các kỹ nữ thì trong nhà chỉ còn lại Huyền Ưng vệ, Đức Vinh với Triêu Thiên, cùng thiếu phu nhân Giang gia là Thanh Duy đang cải trang làm Huyền Ưng vệ.

Triêu Thiên và Đức Vinh đứng thẳng sống lưng, không biết phải diễn tả cảm giác bây giờ thế nào, chỉ biết những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên trán thi nhau rơi.

Giang Từ Chu nhìn Phù Đông, nhẹ nhàng nói: “Còn đứng ra đó làm gì, không mau lại đây ngồi? Đức Vinh, đem Trúc Diệp Thanh tới đây.”

Đức Vinh kêu “hả?”, nuốt nước bọt đáp: “Vâng ạ.”

Trong nhà tre mới yên ắng làm sao, Phù Đông dẫn vài ba kỹ nữ ngồi xuống bên cạnh Giang Từ Chu, Triêu Thiên giơ tay lau mồ hôi trên trán.

Phù Đông nhớ tới lời dặn của Hà Hồng Vân, nhận lấy Trúc Diệp Thanh từ tay Đức Vinh rót ra cốc, gỡ khăn che mặt, dịu dàng nói: “Giang công tử, thiếp xin mời ngài.”

Thanh Duy nhìn Phù Đông, hôm ở Chúc Ninh trang vì vội bắt Giang Từ Chu nên nàng không chú ý tới nàng ta, mà giờ đây trong phòng sáng rực ánh đèn, nhìn kỹ mới thấy quả thật rất đẹp, chẳng trách có thể làm hoa khôi.

Bàn tay trắng muốt mịn màng của Phù Đông cầm cốc rượu, mềm mại tựa không xương, Giang Từ Chu cụp mắt nhìn, một lúc sau, vươn tay nắm lấy cả tay nàng ta lẫn cốc rượu, từ từ uống hết Trúc Diệp Thanh, hạ giọng nói: “Rượu qua tay Phù Đông, vị cũng khác trước.”

Đức Vinh suýt bị sặc nước bọt, ho mấy tiếng.

Phù Đông không kìm được che miệng cười khẽ: “Chẳng phải Giang công tử vừa thành hôn à? Lẽ nào rượu do nương tử trong nhà rót uống không ngon sao?”

Giang Từ Chu cười cười, “Hoa nhà sao thơm bằng hoa dại, chỉ mấy ngày đã ngán…”

Đức Vinh cúi người hắng giọng, càng hắng càng to.

Phù Đông ra chiều thất vọng: “Giang công tử có mới nới cũ như thế, kiểu gì mấy ngày nữa cũng sẽ chán thiếp thôi…”

Giang Từ Chu cầm quạt nâng cằm Phù Đông, nhìn nàng ta chăm chú: “Nàng nói phải, ta chán nàng là chuyện sớm muộn, nhưng ta còn chưa được nếm thì chán cái gì hả? Nếm trước rồi tính sau…”

Đức Vinh hắng giọng tới mức sắp khóc đến nơi, bàn tay run run nắm lưng ghế Giang Từ Chu: “Công tử, công tử, xin, xin cốc nước…”

Giang Từ Chu bực mình hắn phá rối, gắt gỏng nhìn hắn rồi lại nhìn xuống bàn, trên bàn toàn rượu, lấy đâu ra nước?

Rồi bỗng dừng mắt ở tô canh giữa bàn, nói với Triêu Thiên: “Ngươi lấy cho hắn chén canh đi.”

Triêu Thiên đáp vâng, múc canh cho Đức Vinh trong tình trạng mồ hôi nhễ nhại.

Mà chỗ đặt tô canh lại rất gần Mai Nương.

Cơ hội đây rồi! Thanh Duy chờ thời ra tay, hòn đá giấu trong tay áo lập tức rơi tuột xuống lòng bàn tay, ngón tay chụm lại rồi búng một phát. Hòn đá vạch một đường cong đập xuống khoeo chân, Triêu Thiên vốn thất thần, bị hòn đá đập trúng thì chân lệch đi, tay mất thăng bằng, cả chén canh đổ ào xuống Mai Nương.

Giang Từ Chu tức tối quát: “Chuyện gì thế hả?”

Mai Nương phủi váy liên tục, người như bà ta đâu đáng để Đô Ngu hầu Huyền Ưng ti nổi giận, luôn miệng nói: “Xin Ngu hầu chớ giận, là nô gia không cẩn thận, nô gia đi thay đồ ngay.”

Giang Từ Chu nói: “Ngươi là người Tiểu Hà đại nhân dẫn tới, lỗi ta đã sơ suất.”

Y nheo mắt nhìn Huyền Ưng vệ đang đứng hầu sau lưng, tiện tay chỉ vào Thanh Duy: “Ngươi, dẫn Mai Nương đến gian bên thay xiêm y đi.”

Thanh Duy nhìn Giang Từ Chu, không rõ có phải mình hoa mắt hay không, mà hình như nàng thấy môi y thoáng một nụ cười rồi nhanh chóng biến mất.

Thanh Duy chắp tay cúi người, dưới lớp lụa đen, khóe môi nàng cũng nhướn cong, nén giọng đáp: “Tuân lệnh.”

Ngôn Tình, Cổ Đại
gorjessspazer.com
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219
Tiến »