Cập nhật thời gian: 2012-05-17
"Đại ca, đồ mang về rồi" – Hai nhóm người vừa ra ngoài đặt từng cái túi họ mang về trước mặt gã sẹo, ai nấy đều tỏ ra rất phấn khích.
"Tốt, vất vả cho các cậu rồi?" – Ánh mắt gã sẹo lóe lên một tia độc ác. Rồi nói: "Nghỉ ngơi cho tốt đi!" Gã sẹo và một người đàn ông cấp A khác, giống như gió thu cuốn lá, thu hoạch mạng sống của chính anh em mình.
"Đại ca, anh..." – Một tên thuộc hạ chưa kịp nói hết câu đã tắt thở. Trong mắt chỉ còn lại sự hối hận.
Nhìn xác chết đầy đất, gã sẹo cười lớn: "Ha ha" – Há to miệng túi, gã sẹo rất phấn khích, bấy nhiêu tiền giờ chỉ thuộc về hắn ta. Chia cho đám thuộc hạ thì hắn được bao nhiêu? Gã sẹo ném hai cái túi khác cho người kia, rồi nói: "Số tiền ở đây chúng ta chia mỗi người một nửa".
"Haha, tôi đâu có ý đó?" – Người đàn ông cấp A tuy trông nho nhã, không có vẻ gì là lợi hại. Nhưng từ cách hắn không chút biểu cảm thu hoạch mạng người lúc nãy, có thể biết hắn là kẻ máu lạnh.
Vẻ bề ngoài, thường không thể hiện tình hình thực tế?
"Sao? Còn chê ít à?" – Gã sẹo hơi không vui, hắn cũng không muốn chia sẻ, nhưng không còn cách nào vì thực lực hai người chẳng kém nhau bao nhiêu? Tranh chấp chỉ có thể lưỡng bại câu thương.
"Tôi thích lấy luôn cả phần của anh nữa cơ." – Gã thư sinh nhẹ nhàng lên tiếng. Tham vọng cũng chẳng nhỏ đâu nhỉ?
"Ha ha" – Gã sẹo đột nhiên cười lớn: "Ngươi tưởng cứ bằng ngươi có thể giết được ta sao?"
"Đúng là không thể, nên tôi đã dùng một chút mánh khóe? Trước khi đi tôi có bỏ chút thứ vào rượu của anh, bây giờ thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng rồi." – Gã thư sinh cười nói: "Giết người không nhất thiết phải dùng tay?"
"Ngươi..." – Gã sẹo đau đớn bóp lấy cổ mình, mặt đã tái xanh. Thua một nước cờ, không ngờ mình lại phải chết ở đây?
"Ngươi ngay cả anh em mình còn giết, đó là báo ứng của ngươi." – Gã thư sinh không phải thủ hạ của gã sẹo, mà chỉ mới đồng hành với gã sẹo vài tháng trước.
Trên khuôn mặt sẹo méo mó, gã cố nặn ra một nụ cười, nụ cười khổ. Có lẽ thực sự là vậy, vì tiền mà hắn thậm chí còn ra tay với những anh em từng sinh tử với mình, đó có lẽ đúng là báo ứng của hắn.
Nhưng hắn không cam lòng, hắn không cam lòng chết dưới tay kẻ này.
"Cút" – Gã thư sinh đạp một cước hất văng gã sẹo, trước khi chết vẫn không quên kéo mình theo.
Minh Tử ở một bên chứng kiến biến cố này, con người thực sự rất tàn khốc, một ngàn năm trước đã thế, bây giờ vẫn thế, cô đã thấy nhiều, đối với những chuyện như vậy cô đã trở nên tê liệt. Chẳng còn cảm giác gì nữa?
Đột nhiên trong lòng Minh Tử dâng lên nỗi buồn, không hiểu sao? Trong đầu nghĩ đến hai chữ 'tàn sát', liền không kìm được nỗi buồn lộ ra ngoài.
"Minh Tử?" – Trong tai nghe của Minh Tử đột nhiên vọng ra giọng của Hứa Nặc.
Thu hồi suy nghĩ, Minh Tử nói: "Có chuyện gì không?"
"Bên em thế nào rồi?" – Hứa Nặc nói, bên anh đã tạm xong, quả nhiên như Hứa Nặc nghĩ, cuối cùng vẫn là mô hình bốn đánh một. Hứa Nặc cảm thấy Thương Lang có rất nhiều điểm bí ẩn, nên trong giây phút cuối cùng Hứa Nặc đã cứu Thương Lang.
"Ồ! Hỏng rồi" – Lúc Minh Tử không để ý, gã thư sinh đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một đống xác chết.
"Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?" – Hứa Nặc lo lắng hỏi, anh không biết Minh Tử đã gặp chuyện gì?
Trong tay Minh Tử xuất hiện một cụm điểm sáng trắng, cô vung tay lên, điểm sáng liền bao phủ những xác chết đó, chớp mắt xác chết đã biến mất không tăm tích. "Về khách sạn thôi! Về rồi em sẽ nói với anh."
"Được" – Khi Hứa Nặc nói chuyện với Minh Tử thì đã trên đường về khách sạn. Anh rời đi cũng hơi xa, Thương Lang cũng thế, lại hẹn người ta ở một nơi xa thế.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
"Anh ta là?" – Minh Tử nhìn Thương Lang đầy thương tích hỏi, Hứa Nặc ra ngoài, sao lại dẫn theo một người về?
"Để anh ta ở đây, chúng ta vào trong nói." – Hứa Nặc đặt Thương Lang lên sofa, rồi cùng Minh Tử vào phòng.
"Người đó là ai vậy?" – Minh Tử lại hỏi.
"Nhặt về đấy, anh thấy trên người anh ta có vài thứ, nên mang về." – Hứa Nặc giải thích qua loa, rồi hỏi: "Em không sao chứ? Lúc anh về không thấy em đâu? Mà người ở trên lầu cũng biến mất. Có chuyện gì xảy ra không?"
"Đó cũng là chuyện em muốn nói với anh. Sau khi anh đi, những người ở trên lầu cũng ra ngoài, em liền lần theo bọn họ. Em đoán xem em thấy gì?" – Minh Tử kể lại tất cả mọi chuyện cô chứng kiến cho Hứa Nặc.
"Ý em là chỉ có người đó sống sót, và hắn còn lúc em không để ý mà trốn thoát?" – Hứa Nặc nói.
Minh Tử gật đầu, có chút áy náy, thực ra với thực lực của cô, lẽ ra không để người ta chạy thoát, nhưng cô lại...
"Không sao, bên anh cũng chỉ có hai người sống sót, hai người còn lại đều bị người ngoài kia (chỉ Thương Lang) tiêu diệt. Hai người đó nhất định sẽ quay lại, chúng ta còn phải ở lại đây thêm một chút." – Hứa Nặc nói, hai người đó là anh cố ý thả đi, cũng may là thả đi, nếu không bên Minh Tử đã toàn quân báo. Còn một kẻ cũng biến mất không dấu vết.
Hồi thần lại, Hứa Nặc mới phát hiện mình và Minh Tử đã gần nhau đến thế. Trên mặt Minh Tử ửng hồng, vừa nãy không để ý đã chui vào lòng Hứa Nặc.
Muốn trốn, nhưng bị Hứa Nặc một tay kéo vào lòng, hai người càng dính chặt hơn. Hứa Nặc cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ của Minh Tử.
Thân thể Minh Tử run lên, như bị điện giật, cả người mềm nhũn trong lòng Hứa Nặc.
Nụ hôn của Hứa Nặc càng thêm nồng nhiệt, tay cũng từ từ luồn vào trong áo Minh Tử.
"Ưm" – Minh Tử rên nhẹ một tiếng, ngã mềm trên giường, ánh mắt mơ màng nhìn Hứa Nặc. Trong lòng dặn dò bản thân không thể làm vậy? Nhưng vẫn không chống nổi cuộc tấn công của Hứa Nặc.
Tay Hứa Nặc từ từ cởi cúc áo Minh Tử, đặt lên ngọn núi trước ngực cô.
"Ưm" – Minh Tử không kìm được rên rỉ, cảm giác này là thứ cô chưa từng trải qua?
Ầm ——
Một tiếng động lớn ngoài cửa cắt ngang cuộc thân mật của Hứa Nặc và Minh Tử, Hứa Nặc bất mãn nhìn về phía cửa, nói: "Anh ra ngoài xem thử"
Minh Tử gật đầu, rồi ngồi dậy mặc lại quần áo, hai tay để trên ngực mình, không khỏi bật cười. Vô số chú nai con xáo động trong lòng Minh Tử.
Hứa Nặc bất lực nhìn Thương Lang nằm dưới đất, vẫn còn lơ mơ. Anh bất lực đạp Thương Lang một cước, Thương Lang đau kêu lên một tiếng. Hứa Nặc không thích những âm thanh như vậy chút nào?
Suy nghĩ một lát, Hứa Nặc xuống lầu, thuê thêm một phòng bên cạnh, xách Thương Lang sang, đặt lên giường thì chắc không lăn xuống được nữa nhỉ?
Hứa Nặc thực sự bực mình, chuyện tốt của anh đều bị Thương Lang phá hỏng hết.
Trở về phòng mình, Hứa Nặc thấy Minh Tử đã ngủ. Anh nhẹ nhàng cởi quần áo mình, lén leo lên giường Minh Tử.
Tay Hứa Nặc sờ loạn lên người Minh Tử, cô ấy đi ngủ mà còn mặc quần áo. Bản thân thì trần như nhộng, Minh Tử mặc quần áo, rõ ràng là mình thiệt rồi. Sao được?
Hứa Nặc một tay ôm chặt Minh Tử vào lòng, tay còn lại chuyên tâm cởi đồ của Minh Tử.
"Đồ mất dạy, mau ra ngoài đi" – Minh Tử mở mắt nhìn Hứa Nặc, chưa thấy ai mất dạy như Hứa Nặc? Đến lúc người ta ngủ còn quấy rầy?
"Xong việc là ra ngay" – Tay Hứa Nặc chẳng hề ngừng lại, động tác trên miệng càng không ngừng.
"Ưm" – Minh Tử bị Hứa Nặc hôn đến nỗi không thở nổi, dù là thần thánh, chuyện này cũng không có đường tắt? Minh Tử liên tục đẩy Hứa Nặc, tay chạm vào người hắn mới biết hắn chẳng mặc gì? Mặt bỗng đỏ ửng, cô chẳng hay biết gì cả.
"Em chiếm lợi của anh, anh có nên đòi lại không?" – Hứa Nặc vô sỉ nói.
Minh Tử liếc Hứa Nặc một cái, rốt cuộc là ai chiếm lợi của ai? Tự tiện xông vào, còn leo lên giường của người ta, người đó là ai vậy?
Hứa Nặc mỉm cười nhẹ, đây là người thứ ba Hứa Nặc muốn chiếm hữu, người thứ nhất là Minh Dao, người thứ hai là Sở Dao, người thứ ba chính là Minh Tử.
"A!" – Minh Tử đột nhiên kêu lên kinh ngạc, trên người mình khắp nơi đều để lại dấu vết của Hứa Nặc. "Không được sờ lung tung?"
Hứa Nặc sao có thể nghe lời Minh Tử? Cuối cùng mới cởi sạch được Minh Tử, sao có thể dễ dàng dừng tay? Hứa Nặc lắc đầu, cười nói: "Em biết điều đó là không thể mà?"
Thế công của Hứa Nặc càng trở nên dữ dội hơn, hắn muốn Minh Tử, tất cả.
"Ưm" – Minh Tử dưới sự vuốt ve của Hứa Nặc không ngừng rên rỉ. Hứa Nặc càng trở nên ngang ngược, giờ hắn dường như có thể hiểu những việc mình làm ban ngày, bởi vì cái nhìn của vị thiếu gia họ Hứa kia đối với Minh Tử khiến hắn chịu không nổi.
Tất cả đều vì Minh Tử.
Hứa Nặc ngang ngược hôn lên người Minh Tử, cả hai hút lấy mật ngọt trong miệng đối phương, lưỡi không ngừng quấn quýt, lại không ngừng tách ra. Tay chân Hứa Nặc cũng chẳng lúc nào rảnh, không ngừng di chuyển trên người Minh Tử.
Minh Tử không chịu nổi thế tấn công của Hứa Nặc, thân thể mềm mại không ngừng vặn vẹo, nhưng điều này chẳng khác nào làm ngọn lửa trong lòng Hứa Nặc càng thêm hừng hực.
"Em mà còn châm lửa, anh sẽ còn điên cuồng hơn đấy." – Hứa Nặc hôn lên Minh Tử, lòng hắn đã xao động từ lâu.
Minh Tử nhìn ánh mắt nóng rực của Hứa Nặc, không kìm được rụt người xuống, nhưng cô ý thức được rằng làm vậy hoàn toàn là một sai lầm. Biểu cảm trên mặt là sự hối hận không nguôi, một nơi nào đó trên cơ thể cô đã bị một nơi nào đó của Hứa Nặc chạm vào.
Trong lòng không khỏi sợ hãi, nhưng đồng thời cô cũng biết rõ, không thể tránh được.
Hứa Nặc giam chặt Minh Tử trong lòng, không ngừng hôn lên, từng tấc da thịt đều dính chặt vào nhau, như muốn dung hòa hai người làm một.
Hơ!
Hứa Nặc thở nhẹ, nhìn vẻ kiều mỵ của Minh Tử, hắn không kìm được lòng mình, cảm giác muốn ăn tươi nuốt sống cô chạy loạn trong lòng.
Da thịt kề sát có thể cảm nhận rõ mồ hôi trên người hai người, ướt át nhưng pha lẫn nhiệt tình.
Hứa Nặc nhìn Minh Tử, hơi nới lỏng khoảng cách giữa hai người, tay từ từ tiến vào hạ thân của Minh Tử, cuộc chiến tiếp theo mới là chủ yếu.
"Sắp vào rồi" – Hứa Nặc thì thầm bên tai Minh Tử.
Minh Tử có thể ngửi rõ mùi chỉ thuộc về Hứa Nặc, thật dễ chịu. "Ưm" – Minh Tử khẽ rên lên một tiếng, cô và Hứa Nặc sẽ không bao giờ tách rời được nữa?
Dù cô có muốn ở lại hay không, cô cũng không thể đi.
Hứa Nặc dịu dàng nhìn Minh Tử. "Anh sẽ yêu em thật tốt."
"Hừ!" – Minh Tử bất ngờ không mua trướng, giữa lúc này còn giở tính trẻ con. "Anh nói với mỗi người phụ nữ nằm dưới thân anh đều như vậy đúng không?"
"Đó là trách nhiệm" – Hứa Nặc cười: "Giận dỗi của em cũng không nhỏ đâu, quen nhau lâu như vậy rồi mà vẫn còn ghen nhiều thế?"
"Quen nhau và chuyện này là hai việc khác nhau." – Minh Tử vốn không muốn nói vậy, nhưng không hiểu sao trong lòng nghĩ lại khác với lời nói ra?
Có thể là do Minh Tử đối nghịch với Hứa Nặc quá lâu rồi?
"Ngoài người trong nhà ra, anh còn có người phụ nữ khác ở bên ngoài không?" – Minh Tử bắt đầu tra hỏi, cô cần phải biết rõ.
"Haha, không có" – Hứa Nặc mỉm cười nhẹ, rồi nhẹ nhàng cử động thân thể.
Ưm...
Những lời Minh Tử muốn nói đều bị Hứa Nặc phong kín hoàn toàn, còn hơi sức đâu để nói thêm?
Hứa Nặc yêu Minh Tử không chút giữ lại, toàn tâm toàn ý dốc sức.
Mãi đến khi kiệt sức, mãi đến khi chân trời rạng sáng. Hứa Nặc mới dần cùng Minh Tử mềm nhũn ôm nhau trên giường, thiếp đi.