Thời gian cập nhật: 25-04-2012
Lam Vũ Trạc!
Hứa Nặc cầm Lam Vũ Trạc trong tay, bỗng nhiên có một cảm giác muốn khóc. "Thật sự là Lam Vũ Trạc của nàng! Thật sự là Lam Vũ Trạc của nàng! Bao nhiêu năm qua, nó vẫn luôn nằm trong Lam Minh Châu của ta. Tại sao ta lại không hề phát hiện ra?"
Đến bên cạnh một hồ nước, Hứa Nặc rửa sạch lớp bùn đất bám trên Lam Vũ Trạc, màu sắc nguyên bản của nó hiện ra trọn vẹn trong tầm mắt của Hứa Nặc. Thật sự quá tốt rồi.
"Nặc, đến tìm ta đi!"
---❊ ❖ ❊---
"Nặc, ta đang đợi chàng, vẫn luôn đợi chàng, mau đến tìm ta đi!"
Âm thanh lúc trước lại vang lên. Hứa Nặc nhìn Lam Vũ Trạc, nó đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt! Sau khi tìm được Lam Vũ Trạc, giọng nói kia cũng trở nên rõ ràng hơn. Nàng ấy gọi chàng là "Nặc", cái tên này chỉ có Minh Dao mới gọi.
Chẳng lẽ......
Hứa Nặc hét lớn trong không gian: "Dao, là nàng sao? Nàng ra đây đi! Để ta nhìn nàng một chút, được không?"
"Nặc, mau đến tìm ta."
---❊ ❖ ❊---
"Ta vẫn luôn đợi chàng, vẫn luôn đợi chàng."
Âm thanh dần dần xa xăm, giọng nói ấy cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó!
Hứa Nặc trầm tư nhìn về phía trước. Mặc dù giọng nói có chút khác biệt, nhưng Hứa Nặc có thể khẳng định đó chính là "Dao" của chàng, bởi vì Lam Vũ Trạc có phản ứng. Lam Vũ Trạc là vật của "Dao", nên chỉ có "Dao" mới có thể sử dụng nó. Lam Vũ Trạc và "Dao" có sự kết nối tâm linh, nó có thể cảm nhận được sự tồn tại của nàng.
Nhưng Minh Dao đang ở ngay bên cạnh chàng mà! Nếu giọng nói này là "Dao", vậy chỉ có thể giải thích một điều: Minh Dao đang ở bên cạnh Hứa Nặc là giả.
Nhưng tại sao cô ta lại biết một vài ký ức? Chuyện này là thế nào? Những việc rõ ràng chỉ có mình và "Dao" mới biết, tại sao cô ta lại biết?
Hứa Nặc tin vào giọng nói này, tiếp theo chỉ cần dùng Lam Vũ Trạc thử dò xét Minh Dao là sẽ biết thật giả ngay! Bỗng nhiên Hứa Nặc nhớ lại cử chỉ nhỏ vừa nãy của Minh Dao, tay cô ta cứ không ngừng sờ soạng cái gì đó.
Lúc đó quả thật có những đốm sáng trắng xuất hiện, Hứa Nặc không quá để tâm, chỉ nghĩ rằng Minh Dao đang làm gì đó. Giờ nghĩ lại, nguồn sức mạnh đó dường như khác với loại "Dao" từng dùng!
Minh Dao chưa từng sử dụng sức mạnh trước mặt chàng, trước mặt Dũ Tuyết dường như cũng chưa từng dùng. "Dao" tuy là công chúa của Quang Giới, nhưng sức mạnh của nàng không phải màu trắng tinh khiết, mà pha lẫn một chút sắc lam. Nếu không chú ý thì khó mà nhận ra, nhưng chỉ cần quan sát kỹ sẽ thấy được chi tiết nhỏ đó.
Sức mạnh của Minh Dao lúc nãy là màu trắng rất tinh khiết, không hề pha lẫn gì cả. Nghĩ đến điểm này, Hứa Nặc càng khẳng định: Minh Dao đang ẩn nấp bên cạnh mình tuyệt đối không phải là Minh Dao thật!
Dù không biết tại sao cô ta lại biết những chuyện xảy ra giữa mình và "Dao", nhưng Hứa Nặc đã nhìn thấu mặt nạ của cô ta!
Trước đây không hề để ý, sợ rằng là vì diện mạo ký ức của cô ta có vài phần tương đồng với Minh Dao!
Nhưng còn một điểm Hứa Nặc chưa hiểu rõ, phong ấn của mình quả thực là vì Minh Dao mới......
Tất cả chuyện này là vì sao? Hồi tưởng kỹ lại những chuyện đã qua, đột nhiên trong đầu Hứa Nặc lóe lên một tia sáng. Một ngàn năm trước khi "Dao" ngã xuống, dường như có một sức mạnh nào đó đã ngăn cản chàng, nhưng bị Hứa Nặc chặn lại.
Người đó rất có thể chính là "con quỷ" đang ẩn nấp trong Quang Giới! Nếu Minh Dao hiện tại là tay sai của kẻ đó, và nếu "con quỷ" kia đã cướp đi một phần ký ức của "Dao", thì việc Minh Dao biết được ký ức giữa chàng và "Dao" cũng chẳng có gì lạ. Nếu mọi chuyện đúng như Hứa Nặc suy đoán, thì tất cả đều thông suốt.
Hứa Nặc cười lạnh trong lòng. Kẻ này giả làm Minh Dao bên cạnh mình lâu như vậy, mà mình lại không hề phát hiện ra điều gì? Thảo nào khoảng thời gian đó, bên cạnh mình lại xuất hiện vô số sát thủ một cách khó hiểu.
Nếu không phải có Dũ Tuyết và Ái Sa ở bên, sợ rằng mình đã sớm bỏ mạng dưới lưỡi dao của kẻ khác. Hứa Nặc cảm thấy lúc bắt đầu, có lẽ Minh Dao thật sự không biết mình là ai, nên mới không tiết lộ tin tức của chàng ngay từ đầu. Nhưng sau đó, cùng với sự thức tỉnh của Hứa Nặc, Minh Dao cũng dần tỉnh lại, và biết được bản thân mình là ai!
Cô ta bắt đầu tiết lộ tin tức của chàng cho chủ nhân của mình. Nếu người mà Cố Đông gọi là chủ nhân chính là "con quỷ" kia, thì việc hắn có được Huyết Nghĩ Thú cũng là điều dễ hiểu, chuyện Cố Đông tấn công chàng cũng có lời giải đáp!
Minh Dao đưa tin cho Cố Đông, nên Cố Đông mới phục kích ở đó từ trước! Nhưng tại sao Cố Đông lại tìm cả Sơn Điền Hùng Nhất đến?
Nhìn dáng vẻ của Sơn Điền Hùng Nhất thì không giống người bị Huyết Nghĩ Thú ký sinh, quan hệ với Cố Đông tuy không tốt nhưng lại rất thân quen! Chắc hẳn đã quen biết từ lâu.
---❊ ❖ ❊---
Thực ra Hứa Nặc không biết, chuyện này sở dĩ thành công chính là nhờ Sơn Điền Hùng Nhất. Sơn Điền Hùng Nhất đã điều tra rõ mồn một mối quan hệ giữa Lâm Vĩ và Hứa Nặc. Ngày hôm đó, Lâm Vĩ quả thực nhận được tin tức của Phong Nguyệt Lương Tử, yêu cầu gặp mặt!
Tin tức này đương nhiên không thoát khỏi tai mắt của Sơn Điền Hùng Nhất, kẻ vẫn luôn giám sát bọn họ. Sơn Điền Hùng Nhất biết Lâm Vĩ có chuyện chắc chắn sẽ tìm Hứa Nặc giúp đỡ. Nắm bắt điểm này, vào đêm hẹn gặp đó, hắn đã phái người tập kích nơi ở của nhà Phong Nguyệt, khiến Phong Nguyệt Lương Tử không thể phân thân đến gặp họ.
Ngay cả khi Lâm Vĩ không đưa Hứa Nặc đến, hắn cũng có cách khác. Gần đây Sơn Điền Hùng Nhất phái ninja làm loạn ở Hãn Hải, khiến sở cảnh sát và Lâm Vĩ bận đến sứt đầu mẻ trán. Lâm Vĩ thiếu người, đương nhiên phải tìm đến Thần Trừng của Hứa Nặc để cầu viện.
Phải nói rằng Sơn Điền Hùng Nhất làm việc đủ nhiều, đủ tàn nhẫn và đủ cẩn mật! Hai chuyện cùng xảy ra, thì dù thế nào Lâm Vĩ cũng phải tìm Hứa Nặc đến bàn bạc.
Lâm Vĩ lo lắng hai điều: Một là sợ đây là quỷ kế của Phong Nguyệt Lương Tử, nếu lỡ Lâm Vĩ lún sâu thì còn có Hứa Nặc bên cạnh bảo vệ. Hai là, nếu Phong Nguyệt Lương Tử chân thành muốn trò chuyện, Lâm Vĩ có thể không cần Hứa Nặc giúp. Nhưng ninja Hãn Hải gần đây lộng hành, mà Phong Nguyệt Lương Tử lại là người nhà Phong Nguyệt ở Nhật Bản.
Lâm Vĩ không nắm chắc hai điểm này, nên chắc chắn đêm đó sẽ tìm Hứa Nặc đến.
Sơn Điền Hùng Nhất đã đoán thấu tâm tư của Lâm Vĩ, kẻ am hiểu tâm lý như vậy, đương nhiên sẽ nhắm vào đó để lập ra kế hoạch cẩn mật.
Quả nhiên đêm đó Hứa Nặc và Lâm Vĩ đều đến, Cố Đông vừa tới đã phát hiện ra chỗ ẩn nấp của Hứa Nặc. Cuộc đối thoại với Sơn Điền Hùng Nhất trước đó chỉ là màn dạo đầu mà thôi.
Nhưng vẫn có ngoài ý muốn. Sơn Điền Hùng Nhất không ngờ rằng dưới tay một cao thủ như Cố Đông, Hứa Nặc vẫn có thể trốn thoát! Hơn nữa, tay của Cố Đông còn bị ngọn lửa kỳ lạ của Hứa Nặc đốt cháy.
Bản thân Cố Đông cũng không ngờ thực lực của Hứa Nặc lại tăng trưởng nhanh đến thế! Có thể trốn thoát khỏi tay hắn ngay cả khi đang bị thương, đây là tình huống mà hắn không hề tính đến! Vốn tưởng rằng có thể săn giết Hứa Nặc, không ngờ cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc! Những nỗ lực trước đó cũng theo đó mà đổ sông đổ bể!
---❊ ❖ ❊---
"Dũ Tuyết, cô về rồi." Hứa Nặc vừa từ trong Lam Minh Châu ra đã thấy Dũ Tuyết từ bên ngoài trở về. Hứa Nặc cười nói: "Đi đâu mà về muộn vậy?"
"Ra ngoài một chút, gần đây luôn cảm thấy có gì đó không ổn. Mấy ngày chàng hôn mê, luôn có một kẻ kỳ lạ xuất hiện gần đây. Ta và Ái Sa lo lắng nên ra ngoài xem thử. Không phát hiện gì nên ta về trước, Ái Sa có lẽ phải một lát nữa mới về." Dũ Tuyết nhíu mày, chuyện này quá kỳ quái. Cứ nhằm lúc Hứa Nặc hôn mê mà tới, như thể đối phương biết rõ chuyện của Hứa Nặc vậy!
"Ừm, có phát hiện gì không?" Hứa Nặc nói, trong lòng càng khẳng định suy đoán kia: bên cạnh mình có một con rắn độc, hơn nữa còn ẩn nấp cực kỳ kỹ!
Dũ Tuyết lắc đầu: "Đối phương rất quỷ dị, luôn xuất quỷ nhập thần. Ta đã từng giao thủ với hắn, nhưng vẫn để hắn chạy thoát."
Hứa Nặc hơi kinh ngạc! Kẻ kỳ lạ đó lại có thể chạy thoát dưới sự bao vây của Ái Sa và Dũ Tuyết sao? Đó là sức mạnh gì chứ? Hứa Nặc quan tâm hỏi: "Cô không bị thương chứ?"
"Không sao, tuy để hắn chạy thoát, nhưng hắn vẫn chưa phải đối thủ của ta và Ái Sa. Chỉ là trên người hắn, ta cảm nhận được hơi thở của Hắc Ám!" Dũ Tuyết nói.
"Người bất mãn với ta ở Ám Giới rất nhiều, có kẻ muốn giết ta cũng là điều chắc chắn. Họ nhất định sẽ thừa lúc ta không thể phản kháng mà truy sát điên cuồng. Chuyện này ta đã sớm dự liệu được." Hứa Nặc không mấy ngạc nhiên! Khi chàng tiếp quản Ám Giới, có bao nhiêu kẻ lên tiếng phản đối chứ?
"Ừm." Dũ Tuyết gật đầu. Tuy Hứa Nặc là chủ nhân Ám Giới, nhưng trong Ám Giới không thiếu những kẻ không ưa chàng.
Ban đầu rất nhiều người bất mãn với Hứa Nặc, nhưng sau đó chàng dần thu phục được lòng dân. Tuy nhiên, những kẻ ôm hận thù sâu sắc với chàng vẫn còn rất nhiều, chúng vẫn đang hoạt động trong bóng tối.
"Dũ Tuyết." Hứa Nặc bỗng nhìn Dũ Tuyết đầy nghiêm túc, rồi nói: "Dũ Tuyết, cô đi theo ta."
"Chuyện gì vậy?" Lời Dũ Tuyết vừa dứt, Hứa Nặc đã cùng cô biến mất tại chỗ. Nhìn cảnh vật xung quanh, Dũ Tuyết cảm thán: "Không ngờ ở đây lại đẹp như vậy? Đây là không gian bên trong Lam Minh Châu sao?"
"Ừm." Hứa Nặc gật đầu: "Lam Minh Châu sau một ngàn năm tu dưỡng, không gian bên trong đã thay đổi rất nhiều."
"Đẹp hơn trước nhiều, Lam Minh Châu hồi phục quả thật đã trải qua một thời gian rất dài." Dũ Tuyết đầy xúc động. Lam Minh Châu có thể trở về bên cạnh Hứa Nặc, chắc hẳn nó cũng rất vui mừng nhỉ! Giống như chính cô khi vừa tìm thấy Hứa Nặc vậy, trong lòng vui mừng và phấn khích biết bao!
Hứa Nặc khẽ cười, đúng là một thời gian rất dài! Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, cũng không biết đã xảy ra những chuyện gì mà chàng không hề hay biết?
Hứa Nặc nghiêm túc nói: "Dũ Tuyết, Dao Dao... có lẽ không phải là Minh Dao thật."
Lời Hứa Nặc nói ra thực sự gây chấn động, Dũ Tuyết bị câu nói này của chàng làm cho sững sờ! Dũ Tuyết kinh ngạc nhìn Hứa Nặc, đập vào mắt cô là vẻ mặt nghiêm nghị của chàng!
Chẳng lẽ chuyện này là thật? Nếu Dao Dao không phải Minh Dao thật, vậy cô ta là......