"Thả tôi ra, thả tôi ra!" Liễu Nguyệt liều mạng đập cửa. Từ lúc ở bệnh viện về đến nhà, cô luôn bị nhốt, chẳng có lấy một chút tự do.
Á!
Liễu Nguyệt tức giận đá vào bàn, kết quả là chân mình đau điếng.
Loảng xoảng!
Thứ gì có thể ném được, Liễu Nguyệt đều trút hết giận dữ mà đập nát. Dưới sàn nhà đã trở thành một bãi chiến trường.
"Nguyệt Nguyệt cứ làm loạn mãi thế này, ông nói xem có xảy ra chuyện gì không?" Mẹ Liễu lo lắng hỏi. Ở dưới lầu, bà cứ nghe tiếng Liễu Nguyệt đập phá đồ đạc ầm ĩ trên tầng.
"Không sao đâu, qua cơn giận là ổn thôi." Cha Liễu thong thả nhâm nhi cà phê một mình, dường như chẳng hề lay chuyển trước cảnh trời long đất lở trên tầng.
Như để kiểm chứng lời cha Liễu, tiếng động trên tầng bỗng dưng im bặt.
Yên tĩnh như tờ!
Mẹ Liễu thấp thỏm không ngừng ngước nhìn lên trên. Khi có tiếng động, bà lo Liễu Nguyệt bị thương, nhưng khi không còn tiếng động, bà lại càng lo hơn. Liệu con bé có làm chuyện gì dại dột không?
Liễu Nguyệt nhìn căn phòng tan hoang, đột nhiên bình tĩnh lại. Cô hiểu rằng dù mình có làm loạn thế nào đi nữa cũng không thể thoát ra ngoài, nên chỉ đành yên lặng nghĩ cách.
Bỗng nhiên mắt Liễu Nguyệt sáng lên. Có một cách, nhưng cách này hơi mạo hiểm. Dù cô chưa từng làm việc này bao giờ, nhưng thử một lần cũng đáng.
Liễu Nguyệt lục tung phòng mình lên, đột nhiên cô cầm một chiếc túi trong tay. Nhìn thấy chiếc túi, Liễu Nguyệt vui mừng khôn xiết, tuy hơi liều lĩnh nhưng chắc là sẽ ra ngoài được. Đây là chiếc túi giáo viên đưa cho khi cô đến trường hôm nọ, giáo viên muốn tổ chức một chuyến thám hiểm dã ngoại và hy vọng Liễu Nguyệt cũng tham gia. Trong túi có những vật dụng cần thiết cho việc dã ngoại, hơn nữa giáo viên cũng đã đích thân làm mẫu kỹ năng leo trèo ngoài trời.
Liễu Nguyệt đứng bên cửa sổ nhìn những người đi lại dưới sân. Để giám sát cô, cha mẹ Liễu đã bố trí vệ sĩ quanh nhà.
Thấy vệ sĩ đi qua, Liễu Nguyệt nhanh chóng buộc một sợi dây vào cửa sổ. Cô làm lại y hệt những gì giáo viên đã dạy. Dù không có gì nguy hiểm, nhưng trong lòng Liễu Nguyệt vẫn không tránh khỏi sợ hãi, những việc này cô chưa từng làm bao giờ.
Tháo dây ra, Liễu Nguyệt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cô đã xuống dưới an toàn.
Tiêu rồi!
Nghe thấy tiếng động, Liễu Nguyệt thầm kêu lên. Ở đây chẳng có chỗ nào để trốn, phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ vừa trốn ra lại bị bắt về?
Meo! Meo!
Đột nhiên một con mèo chạy vào tầm mắt của Liễu Nguyệt.
Phù!
Liễu Nguyệt thấy nhẹ nhõm, suýt nữa thì chết khiếp. Không nên ở lại đây lâu, phải mau chóng đi thôi. Liễu Nguyệt quen thuộc đường đi lối lại trong nhà, khéo léo tránh mặt đám vệ sĩ.
Cuộc đào tẩu sinh tử!
Trong lòng Liễu Nguyệt vừa phấn khích vừa bất an. Vui vì sắp thoát khỏi cái lồng giam này, bất an vì sợ công sức của mình sẽ đổ sông đổ bể.
Nhìn ra phía cửa, Liễu Nguyệt cứ suy nghĩ mãi, làm sao để ra ngoài đây? Nếu cứ thế mà đi ra thì chắc chắn sẽ bị phát hiện. Chờ đến tối ư? Càng không được, lát nữa thôi cha mẹ sẽ phát hiện cô biến mất. Thời gian bây giờ là thứ quý giá nhất đối với Liễu Nguyệt.
"Nguyệt Nguyệt, con làm gì ở đây?" Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau Liễu Nguyệt, nhưng lúc này cô làm gì còn tâm trí đâu mà phân biệt ai với ai?
"Á!" Liễu Nguyệt giật mình kêu lên, lập tức bịt miệng lại. Cô biết nếu bị nghe thấy thì chắc chắn sẽ bị bắt về, đến lúc đó muốn thoát ra lại càng khó hơn. "Ông nội, sao ông lại ở đây? Làm cháu sợ chết khiếp."
"Ông thấy con lén lút nên đi theo xem sao." Ông nội Liễu quan tâm đến Liễu Nguyệt nên thấy cô là đi theo ngay. Ông cũng biết Liễu Nguyệt muốn ra ngoài.
"Hình như bên kia có tiếng động, chúng ta qua xem thử đi?" Một tên vệ sĩ lên tiếng.
"Ông nội, làm sao bây giờ?" Liễu Nguyệt hoảng loạn, giờ cô chỉ có thể cầu cứu ông. Nếu vệ sĩ đến đây, cô sẽ không đi được nữa.
Ông nội Liễu ra hiệu cho Liễu Nguyệt, cô lập tức lặng lẽ trốn vào một góc.
"Cụ già, cụ làm gì ở đây?" Một tên vệ sĩ hỏi.
Ông nội Liễu bình thản đáp: "Tôi làm mất đồ, nên qua đây tìm."
"Vừa nãy cụ có kêu lên phải không?" Tên vệ sĩ lại hỏi.
"Phải, vừa rồi là tôi kêu một tiếng." Tâm trạng ông nội Liễu hơi bất ổn, nói dối thật là mệt mỏi.
"Không đúng, vừa nãy tôi nghe rõ ràng là tiếng con gái, sao có thể là cụ được?" Một tên vệ sĩ khác lập tức vạch trần ông.
Liễu Nguyệt đang trốn ở bên cạnh không khỏi thót tim, xong đời rồi, phen này hết hy vọng.
"Này, hai người mau qua đây, đại tiểu thư không thấy đâu cả." Nghe vậy, hai tên vệ sĩ lập tức chạy đi, bọn chúng không có thời gian đôi co với ông nội Liễu ở đây nữa. Tiếng gọi xuất hiện đúng lúc này đã cứu Liễu Nguyệt.
"Nguyệt Nguyệt, mau đi đi." Ông nội nhìn Liễu Nguyệt, tuy không nỡ để cô rời xa mình, nhưng ông biết ở nhà cô cũng rất đau khổ.
Liễu Nguyệt rưng rưng nước mắt nhìn ông, khóc: "Ông nội, ông nhớ giữ gìn sức khỏe, cháu đi đây." Liễu Nguyệt cuối cùng đã trốn thoát khỏi cái lồng giam mình.
"Tiểu thư, lại là cô à?" Người tài xế vui vẻ nói. Lại gặp được Liễu Nguyệt, số tiền xe cô đưa lần trước đã giúp ông rất nhiều.
"Ông là?" Liễu Nguyệt rõ ràng không nhớ nổi vị tài xế từng trò chuyện với mình trước đây.
"Tôi là..." Người tài xế kể sơ qua về lần đầu tiên họ gặp nhau.
Chợt hiểu ra!
"Thì ra là ông." Liễu Nguyệt cuối cùng cũng nhớ ra, nhưng vẫn không có nhiều ấn tượng lắm, hình như đúng là có chuyện đó thật.
"Tiểu thư, cô muốn đi đâu?" Người tài xế hỏi: "Có việc gì gấp à?" Thấy Liễu Nguyệt có vẻ vội vàng, chắc là có chuyện gì quan trọng.
Liễu Nguyệt nói địa điểm cần đến, người tài xế nhanh chóng quay đầu xe, nhấn ga lao vút về phía đích đến.
"Khách phòng 1102 có ở đó không ạ?" Liễu Nguyệt hỏi nhân viên lễ tân. Cô lập tức đến khách sạn nơi Hứa Nặc ở, nhưng trong phòng không có ai trả lời, điều này khiến lòng cô dấy lên một dự cảm chẳng lành.
"Để tôi kiểm tra giúp cô." Cô lễ tân nở nụ cười rạng rỡ, tay nhanh nhẹn gõ bàn phím. Phải nói là nụ cười của cô lễ tân rất đẹp, rất tươi sáng, nhiều đấng mày râu chắc hẳn sẽ bị mê hoặc bởi nụ cười nghề nghiệp này. Sau đó cô nói: "Thưa cô, khách phòng 1102 mà cô tìm đã trả phòng từ sáng nay rồi ạ."
Liễu Nguyệt sốt sắng hỏi: "Vậy cô có biết họ đi đâu không?" Dự cảm trong lòng cô quả nhiên không sai.
Cô lễ tân hơi áy náy: "Xin lỗi, chuyện này tôi không biết ạ."
Liễu Nguyệt thất vọng, tuyệt vọng. Mọi chuyện lại thành ra thế này sao? Hứa Nặc thực sự đã trả phòng rồi. Xem ra Hứa Nặc thực sự cố ý muốn tránh mặt cô.
Thấy vẻ mặt thất thần của Liễu Nguyệt, cô lễ tân không khỏi cảm thán, lại một cô gái si tình vì yêu mà khờ dại. Người đàn ông đó đã có một người bên cạnh, giờ lại thêm một người tìm đến.
"Tiểu thư, cô không sao chứ?" Người tài xế nhìn vẻ mặt của Liễu Nguyệt, thấy thật đáng sợ. Vừa rồi Liễu Nguyệt vẫn ổn, sao vừa ra khỏi khách sạn đã thành ra thế này?
"Không sao." Liễu Nguyệt vô lực nhìn lên bầu trời, những giọt nước mắt đau khổ cứ thế tuôn rơi, không sao ngăn lại được.
"Tiểu thư, cô đừng khóc, có chuyện gì cứ nói với tôi." Người tài xế không rõ tình hình, chỉ có thể đưa khăn giấy bên cạnh để Liễu Nguyệt lau nước mắt.
Oa! Oa...
Liễu Nguyệt bật khóc nức nở, người tài xế đứng bên lúng túng không biết làm sao. Ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía ông, cảm giác như thể ông là người bắt nạt Liễu Nguyệt vậy.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
"Này anh, anh ngủ rồi à?" Phỉ Kỳ nhìn Hứa Nặc đang nhắm mắt trên ghế chờ ở sân bay, cô không tin là anh thực sự ngủ. Nhưng Hứa Nặc cứ nhắm mắt không nói lời nào, chẳng biết trong đầu đang nghĩ gì.
Phỉ Kỳ chán nản nhìn những người qua lại xung quanh, lúc đứng lúc ngồi. Người nhà tiễn đưa, đủ loại quyến luyến và đau lòng, tuy không nỡ nhưng cũng chẳng giữ lại được. Bạn bè đồng hành, đủ loại vui mừng và hạnh phúc, không muốn ở lại cũng chẳng nguyện ở lại, tựa như thoát khỏi một cái lồng giam.
Thời gian không còn nhiều, từng giây từng phút đều nhắc nhở Phỉ Kỳ rằng chuyến bay đến Hãn Hải sắp cất cánh.
"Xin mời hành khách bay đến Hãn Hải di chuyển đến cửa số 4, máy bay sắp cất cánh."
"Anh, chúng ta phải lên máy bay rồi." Phỉ Kỳ lay Hứa Nặc đang "ngủ".
Hứa Nặc đột nhiên mở mắt, nhìn dòng người đông đúc ở sân bay, thản nhiên nói: "Đi thôi."
Phỉ Kỳ đi theo sau Hứa Nặc, bĩu môi bất lực. Vừa nãy cô làm phiền anh như thế mà anh vẫn bất động như khúc gỗ.
Ngồi trên ghế máy bay, Phỉ Kỳ có chút phấn khích, cảm giác được về nhà thật tốt. Cô quay đầu nhìn Hứa Nặc bên cạnh, thấy anh lại nhắm mắt. Phỉ Kỳ lo lắng hỏi: "Anh, anh sao thế? Có phải chỗ nào không khỏe không?"
"Không sao." Hứa Nặc nhàn nhạt đáp, không hiểu sao lòng anh cứ thấy bất an, như thể sắp có chuyện gì đó xảy ra.
"Thật sự không sao chứ?" Phỉ Kỳ vẫn không yên tâm.
"Không sao, nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi, yên tâm đi!" Hứa Nặc nắm chặt hai tay, trong lòng cực kỳ bất an.
Phỉ Kỳ bất lực nhìn Hứa Nặc, có chuyện gì cô cũng không giúp được gì, chỉ có thể làm người đứng xem. Nếu Dư Tuyết và Mính Tử ở đây, có lẽ sẽ giúp được Hứa Nặc. "Có chỗ nào không thoải mái nhất định phải nói cho em biết, có biết không?"
"Ừ." Hứa Nặc gật đầu, sau đó nói: "Anh biết rồi, em yên tâm đi." Hứa Nặc nắm chặt tay Phỉ Kỳ, anh hy vọng có thể làm giảm bớt nỗi lo lắng của cô.
"Thưa cô, đây là nước của cô, cô có cần gọi thêm gì không ạ?" Cô tiếp viên hàng không rất nhiệt tình đi đến bên cạnh Hứa Nặc, ánh mắt cô ta luôn dán chặt vào anh, trong ánh mắt có chút vui mừng.
"À..." Phỉ Kỳ nhìn Hứa Nặc đang nhắm mắt, lúc này chắc anh cũng chẳng muốn gì đâu. Cô liền nói: "Cho tôi một ly cà phê."
"Vâng ạ." Cô tiếp viên lập tức đưa cho Phỉ Kỳ một ly cà phê. Đột nhiên ly cà phê trong tay cô ta trượt đi, toàn bộ đổ lên người Hứa Nặc. Ánh mắt cô tiếp viên thoáng vẻ xảo quyệt, cô ta cố ý. Cô tiếp viên vội vàng xin lỗi Hứa Nặc: "Xin lỗi anh! Tay em lỡ trượt. Xin lỗi anh, em giúp anh lau sạch."
"Không cần đâu." Hứa Nặc ngăn hành động của cô tiếp viên lại, sau đó đưa khăn giấy cho Phỉ Kỳ rồi nói: "Anh không thích người lạ chạm vào mình, em ấy sẽ lau giúp anh, cô cứ làm việc của mình đi."
"Vậy... vậy được ạ. Thật sự xin lỗi anh." Cô tiếp viên hơi không cam lòng, đó là sự thất vọng và tức giận khi không đạt được mục đích nào đó. Nhưng Hứa Nặc đã nói vậy, cô ta không thể cứ lì lợm ở lại đây được.
Khóe miệng Hứa Nặc hơi nhếch lên, sự không cam lòng thoáng qua trong mắt cô tiếp viên vừa rồi đã bị anh bắt trọn. Hứa Nặc nhận ra điểm khác thường. Tuy không biết cô tiếp viên này có mục đích gì, nhưng anh có lý do để tin cô ta không phải người tốt. Hứa Nặc không biết trên người mình rốt cuộc có thứ gì đáng để cô ta nhắm tới, đối với rất nhiều chuyện, anh vẫn hoàn toàn mù tịt.
Lấy bất biến ứng vạn biến, Hứa Nặc hiện tại không muốn "đánh rắn động cỏ".
"Xong rồi." Phỉ Kỳ tỉ mỉ giúp Hứa Nặc làm sạch vết bẩn trên quần áo, mùi cà phê vẫn nồng nặc bám trên áo anh. "Có cần thay bộ khác không anh?"
"Không cần đâu, xuống máy bay rồi thay cũng được." Hứa Nặc thản nhiên nói, chỉ còn vài tiếng nữa là đến Hãn Hải rồi, chỉ vài tiếng nữa thôi là anh được về nhà.