Cập nhật: 24/04/2012
"Gấp gáp tìm tôi có chuyện gì?" Hứa Nặc nhìn Lâm Vĩ, không nói nên lời. Nửa đêm nửa hôm không để cậu ngủ, lại còn bắt cậu phải đến cái nơi khỉ ho cò gáy này?
"Đương nhiên là có việc gấp rồi, không có việc gì thì tôi tìm cậu làm gì?" Lâm Vĩ bất lực liếc nhìn Hứa Nặc. Bình thường hắn không hề muốn làm "bóng đèn" khi Hứa Nặc đang mải mê giữa rừng hoa, nhưng hiện tại là tình thế bắt buộc, hắn không còn cách nào khác mới phải tìm đến cậu. Lâm Vĩ nói: "Cho tôi mượn vài người của cậu được không?"
"Hửm? Mượn người làm gì? Đừng nói với tôi là cậu không có lấy một người nhé?" Hứa Nặc không đời nào tin Lâm Vĩ lại đi tay không. Nếu không phải là giả vờ, thì chẳng lẽ hắn định mượn người của cậu để làm chuyện gì đó khuất tất?
"À... cái này lát nữa tôi sẽ giải thích với cậu sau, giờ cứ cho tôi mượn vài người đã." Ánh mắt Lâm Vĩ khẩn khoản, dường như nếu Hứa Nặc không cho mượn, hắn sẽ không xong đời với ai đó vậy.
Quả nhiên có vấn đề, mới nửa đêm đã gọi cậu tới chỗ này. Hứa Nặc nhìn lên nhìn xuống Lâm Vĩ, nói: "Ra vẻ lấy lòng như thế, chắc chắn là có quỷ!"
"Hả!" Lâm Vĩ ngẩn người, sao hắn lại có quỷ được chứ? Hơn nữa, hắn lấy lòng cũng chỉ vì muốn mượn người thôi mà, sao lại thành lén lút ám muội rồi?
Đúng lúc Hứa Nặc định nói gì đó, phía xa bỗng có một chiếc xe chạy tới. Lâm Vĩ và Hứa Nặc vội vàng ẩn nấp. Người bước xuống xe chính là Sơn Điền Hùng Nhất.
"Sơn Điền Hùng Nhất?" Lâm Vĩ khẽ nói: "Họ đến đây làm gì?"
"Không biết, cứ xem tiếp đi đã." Hứa Nặc cũng thấy lạ, tại sao Sơn Điền Hùng Nhất lại xuất hiện ở đây? Chợt nghĩ tới điều gì đó, Hứa Nặc liền hỏi: "Người cậu đợi chẳng lẽ là Sơn Điền Hùng Nhất đấy chứ?"
Lâm Vĩ kinh ngạc: "Sao có thể? Người tôi đợi là một mỹ nữ cơ mà! Là nhị tiểu thư của gia tộc Phong Nguyệt Nhật Bản, Phong Nguyệt Lương Tử. Vài ngày trước cô ta đột nhiên sai người đến tìm tôi nói muốn bàn bạc. Tôi cũng đang thắc mắc đây, tại sao Sơn Điền Hùng Nhất lại xuất hiện ở chỗ này?"
Hứa Nặc trầm tư, chẳng lẽ tất cả đều là quỷ kế của người tên Phong Nguyệt Lương Tử kia? Thôi bỏ đi, cứ tĩnh quan kỳ biến đã! Biết đâu Sơn Điền Hùng Nhất đến đây không phải vì họ thì sao?
"Ra đây đi!" Sơn Điền Hùng Nhất hướng về phía Hứa Nặc và Lâm Vĩ hô lớn, vẻ mặt đầy tự tin.
Lâm Vĩ giật thót, thật sự là vì họ mà đến sao? Hắn tưởng mình và Hứa Nặc đã bị lộ, định bước ra ngoài thì bị Hứa Nặc kéo lại. Hứa Nặc lắc đầu: "Đừng manh động."
Lâm Vĩ thu chân lại. Đúng lúc này, từ một góc khuất không xa chỗ họ, một người chậm rãi bước ra.
Theo sự xuất hiện của người đó, mắt Hứa Nặc mở to – Cố Đông. Sao hắn lại ở đây? Còn dì nhỏ đâu? Chẳng phải dì nhỏ luôn ở bên cạnh hắn sao? Tại sao không thấy bóng dáng dì ấy? Chẳng lẽ...
"Rốt cuộc vì chuyện gì mà ngươi hẹn ta đến đây?" Sơn Điền Hùng Nhất nhìn Cố Đông, nghe giọng điệu của hắn dường như đây không phải lần đầu gặp mặt, có vẻ rất thân thiết thì phải?
"Chủ nhân muốn gặp ngươi," Cố Đông nhìn Sơn Điền Hùng Nhất lạnh nhạt nói. Hắn thực sự coi thường Sơn Điền Hùng Nhất vì quá yếu ớt.
"Hừ!" Sơn Điền Hùng Nhất hừ lạnh. Cố Đông thực sự khiến hắn tức điên, nhưng không còn cách nào khác, thực lực của Cố Đông không phải thứ hắn có thể đối phó.
"Sao? Ngươi có ý kiến với ta à?" Cố Đông nhếch mép, cười tà ác nhìn Sơn Điền Hùng Nhất thăm dò: "Nếu ngươi muốn đấu với ta một trận, thì hãy thử trải qua nỗi đau mà ta từng chịu xem sao?"
"Xì," Sơn Điền Hùng Nhất khinh khỉnh hừ một tiếng, thản nhiên nói: "Dẫn ta đi gặp ông ta."
Hắn và Cố Đông không cùng một phe. Ban đầu đồng ý hợp tác với gã đàn ông kỳ dị kia cũng chỉ vì lợi ích cá nhân. Ngay khoảnh khắc Cố Đông tìm đến, tham vọng sói lang trong lòng Sơn Điền Hùng Nhất bùng nổ, hắn muốn đoạt lấy Tam Khẩu Tổ để phục vụ cho mình.
"Đừng vội, trước đó chúng ta giải quyết con mồi này đã." Cố Đông vung tay, chướng ngại vật bên cạnh lập tức vỡ vụn. Cố Đông cười nhìn Hứa Nặc: "Hứa Nặc, đã lâu không gặp nhỉ?"
Trong ánh mắt Cố Đông tràn đầy sát khí, một thứ sát khí muốn xé xác đối phương. Hắn khẳng định chắc chắn Hứa Nặc ở đây? Chuyện này thật phải cảm ơn người kia, nếu không dù là hắn cũng không thể dò ra sự tồn tại của Hứa Nặc!
Hứa Nặc giờ chẳng còn tâm trí đâu mà đối thoại với Cố Đông. Vừa rồi, chỉ một đòn đó thôi, Hứa Nặc đã cảm nhận được sự khủng khiếp, không ngờ Cố Đông lại trở nên mạnh mẽ đến vậy.
Tại sao Cố Đông biết cậu ở đây? Lại còn chính xác đến từng thời điểm như thế? Hứa Nặc hoang mang tột độ. Rõ ràng cậu đã che giấu kỹ như vậy, tại sao vẫn bị Cố Đông phát hiện?
"Sao? Sợ đến mức không nói nên lời rồi à?" Thấy Hứa Nặc im lặng, Cố Đông lại lên tiếng. Ánh mắt hắn đầy vẻ trêu chọc, như thể coi Hứa Nặc là con chuột trong lồng để hắn đùa giỡn.
"Cố Đông, dì nhỏ đâu?" Hứa Nặc lạnh lùng hỏi. Dì nhỏ không ở bên cạnh Cố Đông, có lẽ đã rời đi rồi? Nhưng lần trước dì nhỏ rõ ràng tuân lệnh Cố Đông, về điểm này, Hứa Nặc chỉ có một cách duy nhất để biết tin tức về Lập Hạ Nhĩ Trĩ Lăng – đó chính là hỏi Cố Đông.
Hắn chắc chắn biết rõ tình trạng hiện tại của dì nhỏ, hỏi hắn là cách ngắn gọn nhất!
"Ha ha!" Cố Đông cười lớn, đột nhiên ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Hứa Nặc, hắn căm thù cậu. Ánh nhìn sắc bén chỉ thoáng qua, hắn khinh khỉnh nói: "Ai mà biết được? Có lẽ chết rồi cũng nên?"
Cái gì? Hứa Nặc giật mình, Cố Đông lại thản nhiên nói về sự sống chết của dì nhỏ như vậy. Chẳng lẽ hắn không yêu dì nhỏ sao? Hứa Nặc không thể tin nổi: "Ngươi nói cái gì? Dì nhỏ... dì ấy thực sự..."
"Sao? Đau lòng à?" Cố Đông đột nhiên gầm lên với Hứa Nặc: "Ngươi có tư cách gì mà đau lòng? Ngươi không xứng, biết không? Tất cả là tại ngươi nên chúng ta mới trở nên nông nỗi này!"
Đau lòng? Có không nhỉ? Mình có đau lòng không? Hứa Nặc biết rõ mình không có cảm giác đó, cậu chỉ thấy buồn mà thôi. Dù sao dì nhỏ từng đối xử với cậu rất tốt, đó là hương vị của sự hoài niệm.
Vì cậu? Tại sao Cố Đông lại nói họ trở nên như vậy là tại cậu? Phải rồi, Hứa Nặc nhớ Cố Đông thể hiện sức mạnh của Cổ Võ Giả. Nhưng tại sao hắn lại tên là Cố Đông?
Trong Tứ đại gia tộc không hề có họ "Cố". Tứ đại gia tộc gồm: Hiên Viên, Lập Hạ Nhĩ, Cổ gia, Thượng Quan. Chẳng lẽ ký ức của mình có vấn đề?
Hứa Nặc thầm cười, tất nhiên là không thể nào. Hứa Nặc hỏi: "Ngươi là người của Tứ đại gia tộc à?"
"Ha ha! Tứ đại gia tộc? Tứ đại gia tộc thì là cái gì? Có một ngày ta sẽ san bằng Tứ đại gia tộc, ta sẽ giẫm đạp tất cả bọn chúng dưới chân. Giờ thì đi chết đi!" Cố Đông cầm trường đao, nhanh chóng áp sát Hứa Nặc.
Binh! Đao của Cố Đông chém vào một vật cực kỳ cứng rắn. Đây là thứ gì? Tại sao lại cứng đến thế?
"Á!" Cố Đông thét lên một tiếng, bất kể thứ gì đang chắn trước mặt Hứa Nặc, hắn cũng phải chém nát nó! Cố Đông điên cuồng chém vào cơ thể Ấu niên Thần Tập Thú.
Ấu niên Thần Tập Thú bị đao của Cố Đông chém đến lùi lại từng bước, nhưng chủ nhân của nó đang ở ngay phía sau, nó không thể né tránh. Bảo vệ chủ nhân là bổn phận của một tôi tớ.
Vì Lâm Vĩ đang ở sau lưng, Hứa Nặc không thể thi triển toàn bộ thực lực. Ấu niên Thần Tập Thú cũng vì bị Hứa Nặc che khuất nên Lâm Vĩ không thể nhìn thấy nó.
Thứ hắn biết chỉ là Hứa Nặc đang chắn trước mặt mình, xoay xở với kẻ địch.
Chết tiệt thật! Hứa Nặc thầm mắng trong lòng: "Thời khắc nguy cấp thế này mà còn phải vướng bận những thứ này sao?"
Hứa Nặc cũng muốn mặc kệ tất cả mà xông ra ngoài, nhưng không được, thân phận của cậu tuyệt đối không thể để người trần mắt thịt biết được. Nếu là khi đã khôi phục thực lực thì còn dễ nói, xóa đi ký ức không phải chuyện khó khăn gì. Nhưng hiện tại, muốn làm được điều đó thực sự rất khó.
"Á!" Cơ thể Lâm Vĩ đã đập vào tường, không còn đường lui!
Phải làm sao đây? Hứa Nặc thầm than, đây đúng là điềm gở mà.
Sơn Điền Hùng Nhất kinh ngạc nhìn sinh vật trước mặt Hứa Nặc, trong đầu chỉ có hai chữ: Quá mạnh! Không ngờ lại có thể đỡ được đao của Cố Đông, đây rốt cuộc là sinh vật gì?
Sơn Điền Hùng Nhất hiển nhiên là kẻ đứng ngoài cuộc, Cố Đông đã ra tay thì hắn không cần phải nhúng tay vào. Sơn Điền Hùng Nhất không tin có người nào có thể thắng được Cố Đông. Thực lực của hắn thực sự là một sự tồn tại vô cùng khủng khiếp!
"Đi chết đi!" Cố Đông mặt mày dữ tợn, sự hưng phấn tràn ngập khắp cơ thể, hắn vung đao chém tới. Thật tuyệt vời, sức mạnh này thật quá tuyệt vời.
Hứa Nặc cảm thấy có gì đó không ổn, ý niệm vừa động, Ấu niên Thần Tập Thú lập tức được cậu thu hồi vào không gian của Lam Minh Châu. Cảm giác vừa rồi...
Hứa Nặc kinh ngạc nhìn Cố Đông, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Rốt cuộc Cố Đông làm sao có được sức mạnh này? Đao của Cố Đông chém hụt, nhưng dư chấn lại khiến Hứa Nặc bị đập mạnh vào tường.
"Á!" Hứa Nặc ôm ngực đau đớn, cảm giác như tim vừa muốn nhảy ra ngoài.
"Ha ha!" Cố Đông cười lớn nhìn dáng vẻ chật vật của Hứa Nặc, lòng cảm thấy khoái cảm chưa từng có! Cảm giác giẫm đạp Hứa Nặc dưới chân thật quá đã.
"Thật lợi hại!" Sơn Điền Hùng Nhất bước tới cười nói. Thực lực của Cố Đông đúng là mạnh đến mức chưa từng thấy! Sức mạnh như vậy nếu không tận dụng tốt thì thật có lỗi với hắn! Nhưng liệu Sơn Điền Hùng Nhất có thực sự tận dụng được không?
"Hừ! Bớt giả nhân giả nghĩa đi, mục đích của ngươi và ta đều biết rõ cả rồi. Chỉ cần ngươi phục vụ tốt cho chủ nhân, ta đảm bảo người đứng đầu Tam Khẩu Tổ sẽ là ngươi." Cố Đông khinh khỉnh nói. Tham vọng sói lang của Sơn Điền Hùng Nhất hắn sao có thể không biết? Muốn lợi dụng hắn? Được thôi. Hiện tại hắn cũng đang lợi dụng Sơn Điền Hùng Nhất, vì hắn vẫn còn chút giá trị sử dụng.
Nhưng sau khi lợi dụng xong, quân cờ không còn giá trị liệu có bị vứt bỏ? Thì không ai biết được!
"Khụ! Khụ!" Hứa Nặc ho nhẹ hai tiếng, khóe miệng đầy mùi máu tanh nồng. Lâm Vĩ đã ngất đi, trên người cũng thấm đẫm máu tươi. Nhưng hắn vẫn còn hơi thở yếu ớt, Hứa Nặc coi như thở phào nhẹ nhõm, không chết là tốt rồi. Cũng phải thôi, nguồn sức mạnh này đến cậu còn khó lòng chống đỡ, huống chi là Lâm Vĩ?
"Thật đáng thương!" Hứa Nặc bỗng nói. Chỉ trong đòn vừa rồi, Hứa Nặc đã biết được lý do tại sao Cố Đông lại có thực lực kinh người đến thế.
Còn một chương nữa. Lát nữa sẽ bù cho mọi người chương đó! Nếu không có gì bất ngờ thì sau nửa đêm sẽ đăng, đang viết, tốc độ hơi chậm!