Thời gian cập nhật: 04-05-2012
"Phải không? Không sao là tốt rồi, mẹ con cũng là quan tâm con thôi. Nhưng chẳng lẽ mối quan hệ giữa con với bố mẹ không thể cải thiện hơn một chút sao? Lúc nào cũng tỏ ra xa cách ngàn dặm như thế, dù sao họ cũng là bố mẹ ruột của con mà!" Người phụ nữ trung niên khuyên nhủ. Từ nhỏ đến lớn, gần như là bà cùng với ông nội của Liễu Nguyệt đã nuôi nấng cô khôn lớn.
Khi Liễu Nguyệt còn rất nhỏ, gia cảnh lúc đó không giàu có như bây giờ, nhiều nhất chỉ ở mức trung lưu, nhưng cũng xem là khá giả. Khi ấy, bố mẹ Liễu Nguyệt dốc lòng lo sự nghiệp, chẳng mấy chốc công ty đã có khởi sắc lớn, nhà họ Liễu cũng dần trở nên giàu có.
Công việc ngày càng bận rộn, bố mẹ Liễu không có thời gian chăm sóc con cái, đã giao Liễu Nguyệt chưa đầy hai tuổi cho ông nội trông nom. Sự chia cách này kéo dài hơn mười năm. Từ nhỏ, Liễu Nguyệt đã lớn lên dưới sự chăm sóc của mẹ nuôi và ông nội.
Dù bố mẹ Liễu thỉnh thoảng có về thăm cô, nhưng cũng chỉ được một lát. Hơn mười năm qua, lần ở nhà lâu nhất với Liễu Nguyệt cũng chỉ vỏn vẹn bốn tiếng đồng hồ.
Mối quan hệ nhạt nhòa này không phải là ngẫu nhiên, mà là vì bố mẹ Liễu chưa bao giờ có mặt bên cạnh cô vào lúc cô cần họ nhất. Sau này Liễu Nguyệt lớn lên, dần dần cũng không cần ai bầu bạn nữa. Bạn học trong trường vì gia thế của cô mà cố tình lấy lòng. Liễu Nguyệt chán ghét kiểu cách đó, nên cô lạnh lùng như băng, từ chối người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đến khi bố mẹ Liễu muốn bù đắp cho cô, họ mới nhận ra mối quan hệ giữa họ và con gái đã trở nên mỏng manh tựa sợi chỉ. Ngoài việc họ là bố mẹ ruột, họ chẳng thể tìm thấy bất kỳ sợi dây liên kết nào khác trên người Liễu Nguyệt.
Mối quan hệ giữa họ và con gái đã trở nên xa lạ.
"Mẹ nuôi, đừng nói chuyện này nữa, chúng ta xuống dưới ăn chút gì đi! Vừa rồi ở bữa tiệc con chỉ lo tức giận nên chưa ăn gì cả, đói muốn chết rồi." Liễu Nguyệt chuyển chủ đề, rõ ràng cô không muốn thảo luận thêm về chuyện này nữa.
"Được." Thấy Liễu Nguyệt không muốn bàn tới, người phụ nữ trung niên cũng không nói tiếp, nếu còn nói nữa, sợ là Liễu Nguyệt sẽ không vui.
Người phụ nữ trung niên tên là Đàm Châu Kỳ. Đàm Châu Kỳ có được cuộc sống như hiện tại phần lớn đều nhờ vào nhà họ Liễu. Nếu không nhờ nhà họ Liễu giúp đỡ chồng bà một tay, e rằng bà không thể có được cuộc sống quý phu nhân như bây giờ.
"Nguyệt Nguyệt, ăn cái này đi." Mẹ Liễu nhiệt tình gắp thức ăn vào bát của Liễu Nguyệt, nhưng Liễu Nguyệt dường như không mấy cảm kích, chỉ nói một tiếng cảm ơn rồi không đụng đũa nữa.
Nhìn cảnh này, mẹ Liễu cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng.
"Mẹ nuôi, mẹ ăn cái này đi, cái này được vận chuyển bằng đường hàng không từ Nhật Bản về đấy, vị khá ngon." Liễu Nguyệt đối với Đàm Châu Kỳ thân thiết hơn nhiều so với mẹ ruột của mình.
"Được." Đàm Châu Kỳ nhìn mẹ Liễu đầy ngượng ngùng, bữa cơm này ăn mà thấy khó xử vô cùng. Không khí áp bức đến nghẹt thở.
Mẹ Liễu thật lòng ghen tị với Đàm Châu Kỳ, ánh mắt nhìn bà ta như muốn bốc lửa. Nếu người ở bên cạnh Liễu Nguyệt lúc nhỏ là bà, thì bây giờ người nhận được sự đối đãi này chính là bà.
Thế nhưng thời gian không thể quay ngược, tất cả đều do họ tự tay hủy hoại. Còn có thể trách ai đây? Lúc Liễu Nguyệt còn nhỏ, chính Đàm Châu Kỳ là người ngày nào cũng đến nhà để bầu bạn với cô.
"Châu Kỳ, nói thật là tôi rất ghen tị với cô, Nguyệt Nguyệt lúc nào cũng đối xử với cô rất tốt." Mẹ Liễu lộ vẻ mặt buồn bã, nếu Liễu Nguyệt có thể đối với bà bằng một phần mười thái độ dành cho Đàm Châu Kỳ thôi, bà cũng thấy xứng đáng rồi.
"Hà Tĩnh, cô đừng như vậy, rồi sẽ có ngày mối quan hệ giữa Nguyệt Nguyệt và hai người sẽ hòa hoãn thôi, dù sao đi nữa, hai người vẫn luôn là bố mẹ của con bé mà." Đàm Châu Kỳ an ủi. Bà cũng chỉ là người ngoài có mối quan hệ tốt với Liễu Nguyệt thôi. Dù Liễu Nguyệt không coi bà là người ngoài, nhưng bà vẫn mãi là người ngoài.
"Đều trách chúng tôi, lúc đó chỉ lo sự nghiệp mà bỏ bê việc chăm sóc Nguyệt Nguyệt. Nếu lúc đó tôi có thể dành nhiều thời gian hơn, thì Nguyệt Nguyệt đã không lạnh nhạt với tôi và bố nó như vậy." Mẹ Liễu thực sự hối hận đến ruột gan, quá khứ vì sự nghiệp mà từ bỏ rất nhiều thứ. Bây giờ đến lượt con gái từ bỏ bà.
"Chỉ cần cô quan tâm đến Nguyệt Nguyệt nhiều hơn một chút, con bé nhất định sẽ cảm nhận được tình yêu của cô. Nguyệt Nguyệt từ nhỏ đã là một đứa trẻ lương thiện, nó luôn chăm sóc tỉ mỉ cho những con vật nhỏ xung quanh. Có lần con thỏ tôi mua cho nó chết, nó đã buồn bã suốt mấy ngày. Lúc đó Nguyệt Nguyệt thật sự đáng yêu vô cùng." Đàm Châu Kỳ hồi tưởng lại lúc Liễu Nguyệt còn nhỏ, gương mặt ánh lên vẻ hạnh phúc. Sau đó bà nói tiếp: "Nguyệt Nguyệt nhỏ hay hỏi tôi: Mẹ nuôi ơi, bao giờ bố mẹ mới về ạ? Lúc nhỏ, Nguyệt Nguyệt đặt kỳ vọng vào hai người rất nhiều, nhưng hai người chưa một lần quay về."
Nghe vậy, mẹ Liễu nhìn về phía tầng trên đầy hối lỗi, họ thực sự nợ Liễu Nguyệt quá nhiều. Mẹ Liễu muốn tìm hiểu những chuyện lúc nhỏ của Liễu Nguyệt, hỏi Đàm Châu Kỳ là cách tốt nhất. Bà liền nói: "Châu Kỳ, cô có thể kể cho tôi nghe nhiều hơn về chuyện lúc nhỏ của Nguyệt Nguyệt không?"
"Được chứ!" Đàm Châu Kỳ gật đầu rồi nói: "Hồi nhỏ Nguyệt Nguyệt rất thích nặn đất sét, lúc nào cũng bắt tôi mua đất nặn cho nó. Kết quả là nặn ra những hình thù kỳ quái, nhưng Nguyệt Nguyệt không hề bỏ cuộc, rồi càng nặn càng đẹp, trông cứ như thật vậy."
"Vậy sao? Hóa ra Nguyệt Nguyệt còn thích cái này?" Mẹ Liễu cười nói.
"Đúng vậy! Lúc đó cô bé nào mà chẳng thích ăn mặc xinh đẹp, mặc váy công chúa? Nhưng Nguyệt Nguyệt chỉ thích nặn đất sét, trên tay lúc nào cũng đầy mùi đất nặn." Đàm Châu Kỳ cười: "Lúc đó Nguyệt Nguyệt rất khác biệt, tất cả bạn nhỏ trong trường mẫu giáo đều nhìn Nguyệt Nguyệt bằng ánh mắt ngưỡng mộ."
Đêm đó, mẹ Liễu và Đàm Châu Kỳ trò chuyện rất nhiều, toàn là về chuyện lúc nhỏ của Liễu Nguyệt. Mẹ Liễu cũng dần hiểu rõ hơn về con gái mình, Liễu Nguyệt lúc nhỏ thật sự vô cùng đáng yêu.
"Tôi vẫn còn giữ rất nhiều ảnh lúc nhỏ của Nguyệt Nguyệt, lúc nào đó tôi sẽ mang qua cho cô xem." Đàm Châu Kỳ nói.
"Vậy làm phiền cô rồi." Mẹ Liễu rất vui, dù sao bà cũng đã tiến gần hơn với Liễu Nguyệt một bước.
Đàm Châu Kỳ xua tay: "Có gì mà phiền hay không phiền chứ?"
"Đã lâu không gặp Trí Hồng, dạo này nó bận gì thế?" Mẹ Liễu hỏi.
Triệu Trí Hồng là con trai của Đàm Châu Kỳ, cũng là người bạn cùng lớn lên với Liễu Nguyệt từ nhỏ đến lớn.
"Trí Hồng dạo này đang chuẩn bị chuyện đi du học. Hồi nhỏ Trí Hồng hay trêu chọc Nguyệt Nguyệt, nhưng thường bị Nguyệt Nguyệt chỉnh lại. Lúc đó Trí Hồng thật sự rất xấu hổ." Đàm Châu Kỳ cười. Nhắc đến Trí Hồng, bà không khỏi nhớ lại chuyện lúc đó.
"Ha ha, là vậy sao! Thật tốt, Trí Hồng có thể ở bên cạnh Nguyệt Nguyệt như thế." Mẹ Liễu không khỏi ghen tị lần nữa, cả nhà Đàm Châu Kỳ đều có mối quan hệ tốt với Liễu Nguyệt. Chỉ có bà là mẹ ruột lại bị Liễu Nguyệt lạnh nhạt. Bà nói tiếp: "Châu Kỳ, hôm nay cô cũng mệt rồi, đi nghỉ đi."
"Được, cô cũng nghỉ ngơi sớm đi." Đàm Châu Kỳ nhìn đồng hồ, đã quá nửa đêm rồi, cũng nên đi ngủ thôi.
Mẹ Liễu gật đầu, ngồi trước bàn nhưng không hề nhúc nhích. Nhấp một ngụm trà, vị đắng thấm vào cổ họng, rõ ràng không nên có vị đắng, nhưng tâm trạng bà lại chùng xuống tận đáy. Nghĩ về quá khứ, bà không ngờ mình đã bỏ lỡ cơ hội quan tâm con gái. Uống cạn chén trà đắng chát, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
"Đừng khóc nữa." Liễu Nguyệt đưa một tờ khăn giấy cho mẹ, sau đó nói: "Muộn rồi, mai con muốn ăn cháo." Nói xong, Liễu Nguyệt không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng lên lầu. Tầng ba là không gian riêng của Liễu Nguyệt, nơi đó chỉ có một mình cô.
Mẹ Liễu cầm khăn giấy trong tay, nhìn bóng lưng con gái lên lầu mà bật cười trong nước mắt: "Được, mai mẹ nấu cháo cho con." Con gái đã quan tâm đến bà, làm sao bà không vui cho được?
Khi Liễu Nguyệt đi xuống, thấy mẹ ngồi đó với vẻ mặt buồn bã, cô biết nỗi buồn này đều là vì mình. Nhìn mẹ như vậy, Liễu Nguyệt cũng không đành lòng.
Ngày hôm sau,
Mẹ Liễu với vẻ mặt hớn hở khiến mọi người trong nhà đều giật mình. Vì mẹ Liễu thường ngày luôn ủ rũ, hôm nay sao lại thay đổi tính nết thế này?
"Vợ à, em làm sao vậy?" Bố Liễu thắc mắc.
"Ha ha." Mẹ Liễu che miệng cười khẽ, ngăn bố Liễu đang định cầm đũa lên: "Anh đừng động đũa. Nguyệt Nguyệt hôm nay sẽ ăn sáng cùng chúng ta, bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên đấy. Đợi Nguyệt Nguyệt xuống đã."
"Thật sao?" Bố Liễu vui mừng nói: "Nguyệt Nguyệt thực sự nói muốn ăn sáng cùng chúng ta ư?"
"Ừ." Mẹ Liễu gật đầu đầy hạnh phúc, rồi nhìn bố Liễu đầy bất mãn như thể không hài lòng vì ông nghi ngờ lời mình, nói tiếp: "Tối qua Nguyệt Nguyệt đích thân nói với em, chẳng lẽ còn giả sao?"
"Tối qua? Hà Tĩnh, chúc mừng em, mối quan hệ giữa em và Nguyệt Nguyệt đã tiến thêm một bước rồi." Đàm Châu Kỳ cười, đây quả là một chuyện đáng mừng.
"Cảm ơn cô, Châu Kỳ. Nhưng tối qua nghe thấy Nguyệt Nguyệt đích thân nói muốn ăn món cháo em nấu, em thật sự rất vui!" Mẹ Liễu lúc này hạnh phúc không sao tả xiết, nụ cười treo trên khóe môi. Nhìn thấy Liễu Nguyệt đi xuống, mẹ Liễu liền nói: "Nguyệt Nguyệt, mau qua đây ăn sáng đi, mẹ nấu món cháo con muốn ăn rồi."
Liễu Nguyệt sững người, tối qua cô chỉ tiện miệng nói thôi, không ngờ mẹ thực sự đã làm. Vốn định đi ra ngoài ngay, nhưng Liễu Nguyệt lại ngồi xuống bàn ăn. Hôm nay cứ ăn cùng họ một bữa vậy. Trên bàn ngoài món cháo Liễu Nguyệt muốn ăn tối qua, những món khác cũng đều là món cô thích.
"Để con tự làm được rồi." Liễu Nguyệt nhìn mẹ đang gắp hết món này đến món kia cho mình, lên tiếng.
Mẹ Liễu cười nói: "Nguyệt Nguyệt, con ăn nhiều một chút, dạo này con gầy quá."
"Vâng." Liễu Nguyệt gật đầu, cô thực sự không gọi nổi hai chữ "bố mẹ", đối với cô chúng quá xa lạ.
Có Liễu Nguyệt ăn sáng cùng, bữa cơm này họ ăn ngon miệng lạ thường. Đã bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên Liễu Nguyệt ăn sáng cùng họ, thật tốt quá. Trước đây Liễu Nguyệt luôn ra ngoài ăn sáng, hoặc là gọi người hầu mang lên lầu. Tóm lại là chưa bao giờ ngồi chung bàn với họ.
"Con ăn no rồi, con đi trước đây." Liễu Nguyệt nói.
"Nguyệt Nguyệt, ăn thêm chút nữa đi!" Mẹ Liễu nói.
"Không cần đâu, con no rồi. Tối con sẽ về sớm, nếu hai người có thời gian thì con cũng không phiền đâu." Liễu Nguyệt cũng không biết sao mình lại nói ra những lời như vậy? Có lẽ vì ánh mắt đầy kỳ vọng của mẹ chăng? Cô vô thức thốt ra câu nói đó!
Mẹ Liễu nghe vậy mừng rỡ: "Chồng à, tối về sớm nhé. Hôm nay em không đến công ty nữa, em phải ở nhà chuẩn bị thật tốt cho buổi tối."
"Được." Bố Liễu vui vẻ: "Nguyệt Nguyệt cuối cùng cũng chịu ăn cơm cùng chúng ta, tối nay anh nhất định sẽ về sớm."
Đàm Châu Kỳ mỉm cười nhìn bóng lưng Liễu Nguyệt rời đi. Tối qua giữa Hà Tĩnh và Liễu Nguyệt đã xảy ra chuyện gì vậy? Liễu Nguyệt lại có thể thực hiện bước tiến này? Bí mật này cứ để họ tự giữ lấy thôi. Đàm Châu Kỳ nói: "Trí Hồng sắp chuẩn bị đi du học rồi, tôi xin phép về trước."
"Được, được, có gì cần cứ nói với chúng tôi, chuyện của Trí Hồng chúng tôi sẽ hết sức giúp đỡ." Bố Liễu cười nói, tâm trạng ông hiện giờ cực kỳ tốt, chưa bao giờ tốt đến thế.
"Tôi sẽ không khách sáo đâu." Đàm Châu Kỳ cười, một câu "hết sức giúp đỡ" của bố Liễu có thể giúp họ được bao nhiêu việc chứ? Tập đoàn Long Tường ở thành phố C đúng là độc nhất vô nhị mà!
"Châu Kỳ, rảnh thì qua chơi nhé." Mẹ Liễu nói.