"Triết Đông!" Kỳ Vũ khẽ gọi, nhưng hình như Triết Đông không muốn gặp cô, vừa nghe thấy tiếng Kỳ Vũ đã hoảng loạn bỏ chạy. Kỳ Vũ nhìn theo bóng lưng Triết Đông đầy vẻ lạc lõng, trong lòng vô cùng đau xót, rốt cuộc Triết Đông bị làm sao vậy?
"Ha! Ha!" Triết Đông không ngừng chạy, không muốn dừng lại, không thể dừng! Sợ hãi! Thật sự rất sợ hãi!
"Á!" Triết Đông ngã xuống đất, nhưng không hề cảm thấy đau! Tại sao? Tại sao lại không đau? Cái bóng, tại sao cái bóng lại biến mất rồi?
Triết Đông kinh hoàng nhìn xuống dưới chân mình, đây là mơ sao! Là giả sao! Cậu dụi dụi mắt, lại nhìn xuống dưới chân lần nữa. Cái bóng, đã thấy lại rồi.
Vừa rồi là ảo giác ư? Phù! Cậu thở phào một hơi dài!
Ơ! Triết Đông kinh ngạc nhìn xung quanh, tại sao mình lại ở đây? Cậu lẩm bẩm: "Chẳng phải mình đi tìm Kỳ Vũ sao? Tại sao lại chạy đến nơi xa thế này?"
Quên mất rồi, Triết Đông thế mà lại chẳng nhớ được gì cả. Cậu nghi hoặc xoa đầu, chậm rãi bước về, cứ cảm thấy như mình đã quên mất điều gì đó?
Nhưng nghĩ mãi vẫn không ra? Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?
"Như vậy là được rồi chứ?" Kỳ Vũ nhìn bóng lưng Triết Đông nói, cô chính là "Ác ma" kia.
"Ừm, cảm ơn cô, như vậy là tốt rồi." Trong tâm trí Kỳ Vũ vang lên một giọng nói dịu dàng, hai ý thức đang cùng tồn tại.
"Tại sao lại để tâm đến thế?" "Ác ma" Kỳ Vũ không hiểu cách làm của Kỳ Vũ, nếu muốn bảo vệ bí mật thì giết quách đi là xong, tại sao phải xóa trí nhớ của cậu ta? Rõ ràng giết chết mới là cách đơn giản nhất.
"Bởi vì đó là bạn, nếu là bạn thì sẽ không muốn giết cậu ấy." Kỳ Vũ thản nhiên đáp: "Cậu ấy có giết bạn bè mình không?"
"Ác ma" Kỳ Vũ thoáng sững sờ, ngay sau đó bình thản hỏi: "Tỉnh lại rồi sao?"
"Ừm, chúng ta là một thể, cho nên cảm nhận được cũng không có gì lạ." Kỳ Vũ điềm tĩnh nói. Giác ngộ là vấn đề thời gian, khôi phục cũng là vấn đề thời gian, nhưng tại sao trong lòng lại bất an? Người đó còn nhớ mình không? Dù cho mình đã biến thành dáng vẻ này? Liệu còn nhận ra không?
"Sẽ thôi, cậu ấy sẽ nhận ra. Chúng ta mới là người cậu ấy yêu nhất, dù chúng ta có biến thành thế nào đi nữa, cậu ấy vẫn sẽ nhớ." "Ác ma" Kỳ Vũ ánh mắt tha thiết, cô ấy tin là vậy. Dù bao lâu trôi qua, cô ấy vẫn tin tưởng.
"Ừm, chúng ta cùng đợi cậu ấy quay về đi! Cậu ấy sẽ tìm thấy chúng ta." Kỳ Vũ cũng vui vẻ nói, phải rồi! Dù là cô lúc là ác ma, hay cô lúc bình thường. Cả hai đều là cô, trái tim yêu cậu ấy sẽ không bao giờ thay đổi.
"Tôi đi đây, trả lại cơ thể này cho cô." "Ác ma" Kỳ Vũ thản nhiên nói.
"Thật sự không muốn đi, trở lại cơ thể này tôi lại sẽ quên mất cậu ấy." Kỳ Vũ không cam lòng nói, cô thực sự không muốn quên dáng vẻ của cậu. Cô chỉ khi người kia xuất hiện mới nhớ về chuyện của cậu, mọi thứ đều rõ ràng như vậy, nhưng một khi quay lại cơ thể này thì lại quên sạch, thật đáng buồn.
"Đây là chuyện không còn cách nào khác, rồi sẽ có ngày nhớ lại, không cần dùng đến cách này đâu." "Ác ma" Kỳ Vũ nói.
Kỳ Vũ thở dài cay đắng: "Không biết ngày đó bao giờ mới tới? Khi nào chúng ta mới có thể thực sự gặp mặt cậu ấy? Thật sự rất cô đơn, rất nhớ vòng tay của cậu ấy."
Trong mắt Kỳ Vũ, một tia sáng trắng chợt lóe lên, cô ngã gục xuống đất. "Ác ma" Kỳ Vũ đã quay về nơi sâu thẳm của ý thức.
Thật buồn, thật đau lòng, tại sao vậy? Nước mắt Kỳ Vũ vô thức rơi xuống, đây là tại sao? Dường như đã xảy ra chuyện gì đó vậy?
Triết Đông, cô nhớ là mình đuổi theo Triết Đông ra ngoài, dáng vẻ của Triết Đông rất lạ. Điều đó khiến cô rất lo lắng.
Ở đây? Tại sao lại ở đây? Kỳ Vũ ngơ ngác nhìn quanh, chuyện như thế này không phải lần đầu xảy ra, từ rất lâu trước đây đã có rồi, khi ý thức tỉnh táo lại thì thấy mình đang ở những địa điểm khác nhau, chuyện xảy ra trước đó cô hoàn toàn không nhớ gì cả.
"Triết Đông không sao chứ?" Kỳ Vũ quay lại hướng cũ. Trong lòng thật trống trải, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì? Tại sao mình lại rơi vào tình trạng này?
Mang theo tâm trạng nặng nề, Kỳ Vũ trở về chỗ cũ, Triết Đông đã quay lại, trông có vẻ như không có chuyện gì cả. Nhưng tại sao vừa nãy Triết Đông lại biến thành dáng vẻ đó?
"Kỳ Vũ, cô chạy đi đâu thế? Tôi tìm cô khắp nơi." Triết Đông lo lắng nói, quả nhiên trí nhớ đã bị xóa sạch, chẳng nhớ được gì nữa.
Kỳ Vũ sững sờ, cái gì gọi là tìm cô? Rõ ràng là cô đang tìm cậu mới đúng, nhưng giờ Kỳ Vũ không muốn so đo chuyện này nữa, thản nhiên đáp: "À, không có gì đâu."
Kỳ Vũ bước sang một bên, gió nhẹ thổi qua, cơn gió mát lạnh sao lại có thể đâm thấu xương đến thế? Là do mình đứng quá cao sao? Nhưng tại sao lại muốn bước lên chỗ cao?
Bởi vì...
"Bởi vì cái gì? Tất cả chuyện này là vì cái gì?" Kỳ Vũ lẩm bẩm, tại sao mình lại muốn trở nên mạnh mẽ? Dường như đang theo đuổi điều gì đó? Nhưng là theo đuổi cái gì đây?
Ngay cả thứ mình muốn theo đuổi là gì còn không biết, thì mình nên đi tìm từ đâu? Điểm xuất phát ở đâu? Điểm kết thúc ở đâu?
Niềm tin đang cháy bỏng trong lòng, nhưng tại sao không nhìn thấy niềm tin ấy? Thật mơ hồ, cái bóng trong lòng đó là gì?
---❊ ❖ ❊---
"Lần này nhất định phải trừ khử Hứa Nặc." Cố Đông lạnh lùng nhìn bức ảnh của Hứa Nặc, một chiếc phi tiêu cắm thẳng vào giữa mày ảnh, quyết tâm giết Hứa Nặc của Cố Đông thật sự rất mãnh liệt. Cố Đông căm hận nhìn về phía Lập Hạ Nhĩ Trĩ Lăng, tâm tư của cô ta luôn đặt trên người kẻ đó, cho nên nhất định phải trừ khử hắn.
"Tôi có thể giúp cậu." Một giọng nói quỷ dị đột ngột vang lên.
Cố Đông cảnh giác nhìn xung quanh, không gian trống rỗng, chẳng có ai cả! Bất chợt, ánh mắt Cố Đông sắc lẹm nhìn vào góc tối: "Ra đây, loại người như ngươi không qua mắt được ta đâu."
"Thật sao?" Giọng nói quỷ dị lại vang lên lần nữa.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua người Cố Đông.
"Á!" Cố Đông đau đớn kêu lên, đối phương hoàn toàn không để lộ bóng dáng, cậu ta ôm lấy vết thương trên cánh tay, cảnh giác nhìn xung quanh.
Đối thủ quá mạnh, Cố Đông biết mình tuyệt đối không phải là đối thủ của kẻ đó, việc vừa nãy không giết cậu chính là bằng chứng rõ nhất. Cố Đông vừa cảm nhận được một luồng hơi lạnh trên cổ, nhưng chỉ là lướt qua.
"Ngươi là ai?" Cố Đông cảm thấy có thể lợi dụng thực lực của người này, nếu hắn muốn tìm mình hợp tác, vậy thì cứ đáp ứng điều kiện của hắn, dù sao mục đích của hắn cũng chỉ là Hứa Nặc. Chỉ cần hắn chết là được.
"Vận mệnh của ngươi chỉ có hai con đường, một là nghe lệnh ta, hai là đi chết. Ngươi chọn cái nào?" Giọng nói ma mị truyền thẳng vào tâm trí Cố Đông, Cố Đông toát mồ hôi lạnh, tại sao luồng sức mạnh này lại không thể kháng cự?
Rốt cuộc là người nào? Tại sao lại mạnh đến thế? Chẳng lẽ...
Trong đầu Cố Đông chợt nảy ra một khả năng, ánh mắt cậu lộ vẻ sợ hãi, thực lực cỡ đó làm sao có thể xuất hiện ở đây?
Họ không thể nào xuất hiện ở thế giới hiện tại này.
"Ngươi là..."
Một người đàn ông chậm rãi bước ra từ làn sương mù, rõ ràng là không có gì cả, nhưng Cố Đông cảm thấy thật hư ảo, nhìn không rõ.
"Ta là người giúp ngươi." Giọng nói ma mị lại vang lên.
Lần này, thứ xuất hiện trong tầm mắt Cố Đông là một...
Cố Đông không nhịn được mà nôn ọe, thật kinh tởm, khuôn mặt đã hoàn toàn thối rữa, không còn nhìn ra dung mạo nữa.
"Sao? Đáng sợ lắm à?" Người đàn ông quỷ dị lại đeo mặt nạ lên mặt. Dáng vẻ này của hắn ngay cả bản thân hắn lúc ban đầu cũng không chịu nổi, huống chi là tên đàn ông yếu đuối này?
Thực lực rất mạnh, nhưng lại rất yếu, yếu đến mức một đòn là gục!
"Không, không có." Cố Đông hoảng loạn nói, người đàn ông quỷ dị này thật sự khiến người ta không thể nhìn thấu, hắn ta thực sự đến từ thế giới đó sao?
Kẻ trong lời đồn đại chưa bao giờ có thể kháng cự, rõ ràng chỉ là truyền thuyết cổ xưa, nhưng lời đồn về "Ác mộng" đó vẫn âm thầm lưu truyền trong Tứ đại gia tộc.
Cái "Ác mộng" không thể vượt qua đó, là thứ họ bắt buộc phải tuân theo.
"Ngươi muốn giết Hứa Nặc?" Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông quỷ dị khiến tâm hồn Cố Đông run rẩy. Hắn dường như rất hài lòng với vẻ mặt khát máu của Cố Đông, liền nói: "Với năng lực của ngươi thì không giết được hắn đâu."
Cố Đông tức thì như quả bóng xì hơi, một nỗi uất ức xen lẫn phẫn nộ trào dâng, cậu ta quá yếu, quá yếu. Nếu mình mạnh hơn một chút, mạnh hơn một chút nữa, cậu nhất định phải bắt Hứa Nặc làm vong hồn dưới tay mình.
Như vậy cậu có thể thoát khỏi số phận đó, Lập Hạ Nhĩ Trĩ Lăng biết đâu sẽ hồi tâm chuyển ý, nhìn nhận lại cậu. Bởi vì cậu là anh hùng trong gia tộc, cậu có thể quay về gia tộc, để Lập Hạ Nhĩ Trĩ Lăng báo thù cho cha mẹ mình. Lúc đó, Lập Hạ Nhĩ Trĩ Lăng nhất định sẽ quay về bên cậu.
Nhất định sẽ, Cố Đông tin rằng ngày đó sẽ tới. Cho nên giờ làm gì cũng đều là để đón chờ ngày đó. Cậu không sai, kẻ sai là Hứa Nặc. Hắn không nên tồn tại trên thế giới này.
Cố Đông trầm tư một lát, rồi kiên định nhìn người đàn ông quỷ dị: "Tôi phải làm sao? Làm sao mới có thể giết được Hứa Nặc? Ngươi đã nói sẽ giúp tôi mà, đúng không?" Chỉ cần có thể giết được Hứa Nặc, trả giá bao nhiêu cũng xứng đáng.
"Giúp ngươi? Đúng vậy, ta đang giúp ngươi. Nhưng ta cần một thứ của ngươi, chỉ cần ngươi đưa nó cho ta, ngươi sẽ có sức mạnh để giết chết Hứa Nặc." Người đàn ông quỷ dị cười tà ác.
Giúp hắn? Đúng vậy, vì hắn cũng muốn giết Hứa Nặc, có dục vọng đó, hắn có thể dễ dàng lợi dụng cậu. Đối với quân cờ, hắn chưa bao giờ để tâm, chỉ cần là quân cờ vô dụng thì không còn giá trị tồn tại, nhưng giờ chưa phải lúc lấy mạng Cố Đông.
"Thứ gì? Chỉ cần giết được Hứa Nặc, cái gì tôi cũng chịu." Cố Đông khẩn thiết nói, lời của gã đàn ông quỷ dị đã khơi dậy dục vọng sâu xa trong lòng Cố Đông, cái dục vọng bất chấp tất cả để giết Hứa Nặc.
Người đàn ông quỷ dị chỉ vào tim Cố Đông: "Dâng thứ này cho ta, ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng của ngươi."
Cố Đông sững sờ, trái tim, mất tim thì cậu chết rồi. Làm sao đi giết Hứa Nặc? Người này đang lừa cậu? Cố Đông muốn bỏ chạy, nhưng cơ thể không thể cử động. Sợ hãi, run rẩy. Bất chợt Cố Đông nghĩ đến điều gì đó, nhìn về phía cửa sổ, Lập Hạ Nhĩ Trĩ Lăng đã vỡ cửa rơi xuống dưới.
"Lập Hạ Nhĩ!" Cố Đông hét lớn.
Khí thế vừa rồi của người đàn ông quỷ dị quá mạnh, nếu không phải mình đang bị hắn tóm lấy, e là kết cục cũng sẽ như Lập Hạ Nhĩ thôi!
"Đau tim sao?" Người đàn ông quỷ dị chỉ vào tim Cố Đông nói: "Rất nhanh thôi sẽ không còn cảm giác đó nữa đâu."
"Á!"
Bàn tay người đàn ông quỷ dị như lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng qua cơ thể Cố Đông, trái tim bị lôi ra ngoài. Máu tươi đầm đìa.