Thời gian cập nhật: 23-04-2012
Hứa Nặc nổi giận, đám người này vậy mà không giữ chữ tín. Hắn lạnh lùng nhìn bọn chúng khi đám người Hứa Nặc đặt súng trong tay xuống. Sáu người bọn họ, giờ chỉ còn lại năm.
Tên tội phạm bắn chết người cảnh sát hy sinh, ngực anh ta đã nhuộm đỏ máu tươi. Bốn người còn lại đau đớn vô cùng, đồng đội của họ vậy mà ngã xuống ngay trước mắt. Hai người cảnh sát quay lại kia càng cảm thấy tội lỗi hơn cả, nếu không phải vì họ bất cẩn để nữ tội phạm thừa cơ, họ đã không bị bắt làm con tin, đồng đội cũng đã không phải chết.
"Mẹ kiếp!" Một tên tội phạm đá về phía Hứa Nặc, nhưng hắn đúng là tự tìm đường chết. Hứa Nặc xoay người né tránh đòn tấn công, rồi tung một cú đấm, tên đó bay thẳng ra ngoài.
Bình! Chỉ nghe một tiếng động lớn, tên đó rơi mạnh xuống đất, chết tươi.
Hứa Nặc lạnh lùng nhìn năm tên còn lại, lạnh nhạt nói: "Muốn trách thì trách các người, là các người tự tìm lấy."
Hứa Nặc vung tay phải, những mảnh kim loại nhỏ bay về phía năm tên kia, súng của chúng đều bị Hứa Nặc đánh văng hết. Một tên còn muốn nhặt lại, làm sao Hứa Nặc có thể cho hắn cơ hội? Một cái tát, Hứa Nặc trực tiếp tống hắn sang một bên, rồi tiện chân đá văng khẩu súng đi.
Dù đang phẫn nộ, nhưng Hứa Nặc vẫn nắm giữ chừng mực, thân phận của hắn không thể bại lộ, nên mọi việc Hứa Nặc làm đều rất cẩn thận.
Bốn người đi theo Hứa Nặc kịp phản ứng, cầm súng chĩa vào đầu đám tội phạm. Bốn chọi bốn vừa vặn, tên bị Hứa Nặc tát bay kia đã bị thương, không thể gây ra tác động gì lớn nữa.
"Hứa Nặc, cậu không sao chứ?" Lâm Vĩ vừa nghe thấy tiếng súng, trong lòng tuy rất tin tưởng thực lực của Hứa Nặc, nhưng tiếng súng cũng chẳng phải chuyện đùa, tâm trí ít nhiều có chút bất an. Nhưng nhìn thấy bóng dáng Hứa Nặc, Lâm Vĩ cũng an tâm hơn nhiều.
"Không sao!" Hứa Nặc cười nhạt, lập tức quay đầu nói với đội trưởng Cao: "Người tôi giao lại cho ông." Hứa Nặc ít nhiều có chút thất vọng, dù sao dưới sự dẫn dắt của hắn vẫn có một người hy sinh, dù có bắt được tội phạm cũng không cứu vãn được nữa.
Đội trưởng Cao gật đầu, dù đã dự liệu trước sẽ có thương vong, nhưng trong lòng khó tránh khỏi đau buồn. Ông là chỉ huy lần này, ông phải giữ cho mình đủ bình tĩnh. Sau khi trấn tĩnh, đội trưởng Cao tiến hành lục soát khu vực, đám đông cũng được cảnh sát giải tán. Sau khi xác nhận không còn bất kỳ nguy hiểm nào, đội trưởng Cao cùng đồng đội lái xe cảnh sát, còi hú vang dội rời đi.
"Hứa Nặc, thật sự cảm ơn cậu." A Báo bước tới cảm ơn, con gái có thể cứu ra đều là nhờ Hứa Nặc, hắn thật lòng biết ơn cậu.
"Cảm ơn anh, đại ca ca." Cô bé cũng được mẹ dẫn tới, trên gương mặt non nớt vẫn còn vương vết nước mắt, lần này con bé đã sợ hãi không ít.
"Cảm ơn." Mẹ cô bé cũng lên tiếng cảm ơn, giọng nói hơi khàn đi, cô ấy cũng đã căng thẳng tột độ theo dõi tình hình bên trong mà!
"Không cần khách sáo." Hứa Nặc ngồi xổm xuống, lấy tay lau vết nước mắt trên mặt cô bé, cười nói: "Sau này phải trở nên kiên cường hơn, biết không? Không được tùy tiện khóc nhè nữa nhé!"
"Vâng." Cô bé gật đầu, vòng tay ôm cổ Hứa Nặc. Chụt! Cô bé đặt lên mặt Hứa Nặc một dấu hôn, rồi nói: "Cảm ơn anh, đại ca ca."
Hứa Nặc cười xoa đầu cô bé, đứng dậy nói với A Báo: "Tôi đi đây, mọi người cũng về đi!"
Hứa Nặc lên xe của Lâm Vĩ, cô bé hình như có nói gì đó, nhưng Hứa Nặc không nghe thấy. Trải qua lần này, trời cũng đã tối.
"Hai ngày nay cậu lại chạy đi đâu thế?" Lâm Vĩ hỏi. Hai ngày nay Lâm Vĩ không thấy bóng dáng Hứa Nặc, dù có đến nhà tìm cũng chẳng thấy ai. Chỉ là các cô gái dường như đã quen với việc Hứa Nặc biến mất, không hề có cảm giác lo lắng. Cuộc sống vẫn diễn ra bình thản, như thể Hứa Nặc chưa từng tồn tại vậy?
Nếu không nói thì Hứa Nặc cũng không nhớ ra, vừa nhắc đến hắn liền nhớ lại. Hắn kể lại những việc đã phát hiện cho Lâm Vĩ nghe, Lâm Vĩ lập tức gọi điện cho cục trưởng Cao, bảo ông ấy nhanh chóng phái người tới.
"Cậu có muốn đi cùng không?" Lâm Vĩ hỏi.
"Không cần đâu, tự cậu đi đi đừng kéo tôi theo, đưa tôi về nhà trước đã." Hứa Nặc chẳng muốn chạy đôn chạy đáo nữa, có thời gian này thà về nhà tắm rửa còn hơn!
Lâm Vĩ bất lực: "Được thôi!" Hứa Nặc không muốn đi, anh cũng đâu thể bắt ép cậu được?
Thả Hứa Nặc ở cửa, Lâm Vĩ vội vàng lái xe rời đi, thời gian rất gấp rút! Tất cả đều tại đưa Hứa Nặc mà lãng phí mất bao nhiêu thời gian, tuy có chút oán trách Hứa Nặc, nhưng chỉ có thể để trong lòng thôi. Ai bảo cậu không chịu đi cùng anh chứ?
Các cô gái nhìn bộ dạng của Hứa Nặc thì kinh ngạc! Trên người cậu sao thế này? Rách rưới, bẩn thỉu.
Hứa Nặc mỉm cười với mọi người: "Tôi đi tắm đây."
Nằm trong bồn tắm, Hứa Nặc nhắm mắt lại, thả lỏng người, thật sự quá mệt rồi! Hôm nay trên phố còn bị coi là ăn mày, chuyện gì cũng gặp phải.
Lấy áo choàng tắm mặc vào, khi xuống lầu, bữa tối đã chuẩn bị xong, bày biện đầy đủ trên bàn ăn. Nhìn những món ăn ngon lành, Hứa Nặc đúng là đói thật rồi.
Hắn ăn ngấu nghiến!
"Cho thêm bát nữa." Hứa Nặc giơ bát ra.
Tiêu Đồng mỉm cười nhận lấy bát, xới cho Hứa Nặc một bát đầy ắp, nói: "Tối rồi đừng ăn nhiều quá." Miệng nói vậy, nhưng chẳng thấy Tiêu Đồng xới ít đi chút nào.
Có bát cơm đầu tiên làm nền, bát thứ hai Hứa Nặc ăn có phần điềm đạm hơn, nhưng tốc độ vẫn rất nhanh. Các cô gái đều mỉm cười nhìn Hứa Nặc.
"Đừng nhìn tôi nữa! Nhìn tôi cũng đâu có no được." Hứa Nặc nói.
Rất nhanh, bát cơm thứ hai của Hứa Nặc cũng được giải quyết xong. Hứa Nặc rời bàn ăn sang một bên nghỉ ngơi, xem tivi, bên cạnh đặt một tách trà.
Thật thư thái!
"Tiêu Đồng." Hứa Nặc vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình. Hắn vẫn chưa quên chuyện đó đâu.
Tiêu Đồng ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Hứa Nặc, Hứa Nặc ôm lấy cô, hôn lên mặt cô một cái. Nắm lấy tay Tiêu Đồng, Hứa Nặc mỉm cười nói: "Anh sẽ bồi thường, sô-cô-la ngon lắm."
Mặt Tiêu Đồng lập tức đỏ ửng, Hứa Nặc không thể nói khéo léo hơn chút sao? Nhưng trong lòng Tiêu Đồng vẫn rất vui, dù sao Hứa Nặc cũng nhớ ra rồi.
Sô-cô-la! Chẳng phải Hứa Nặc không thích ăn đồ ngọt sao? Hắn đã ăn, Tiêu Đồng càng thấy lòng nở hoa!
Bế Tiêu Đồng lên, Hứa Nặc từng bước chậm rãi đi lên lầu! Nhẹ nhàng đặt Tiêu Đồng xuống, tay Hứa Nặc chậm rãi cởi bỏ y phục của cô, làn da trắng nõn lập tức hiện ra trước mắt Hứa Nặc.
Chiếc áo choàng tắm trên người cũng được cởi ra, trên người Hứa Nặc cũng chẳng còn mảnh vải che thân. Cúi người xuống, Hứa Nặc hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tiêu Đồng, lưỡi không ngừng trêu đùa cô.
Tiêu Đồng làm sao chịu nổi sự trêu chọc của Hứa Nặc? Cô dường như cũng chẳng có ý định phòng thủ! Tiêu Đồng nhiệt tình đáp lại Hứa Nặc, hai chiếc lưỡi không ngừng quấn quýt trong khoang miệng.
Tay Hứa Nặc khẽ trượt xuống dưới, Tiêu Đồng lập tức khẽ rên một tiếng!
"Hứa Nặc." Tiêu Đồng nhìn Hứa Nặc với ánh mắt mơ màng, cô đã bị dục vọng thiêu đốt rồi.
Hứa Nặc cười khẽ, phần thân dưới khẽ đẩy. Nhịp điệu lúc nhanh lúc chậm khiến Tiêu Đồng thở dốc không thôi, tiếng rên rỉ cũng nối tiếp nhau vang vọng khắp căn phòng.
Tiêu Đồng lúc đầu còn không ngừng trêu chọc lại Hứa Nặc, đáp lại vô cùng nhiệt tình. Nhưng cô rất nhanh đã nếm trải hậu quả của việc làm đó. Tiêu Đồng hết lần này đến lần khác bị Hứa Nặc đòi hỏi, từng đợt khoái cảm xông thẳng vào cơ thể và tâm hồn.
"Hứa Nặc, em không chịu nổi nữa." Tiêu Đồng đã mệt lử, Hứa Nặc đúng là quá mạnh. Đã mấy tiếng đồng hồ không nghỉ ngơi rồi.
Hứa Nặc không nói gì, tay phải ôm chặt lấy vòng eo thon của Tiêu Đồng, không có ý định dừng lại. Trên người Hứa Nặc đã đẫm mồ hôi, Tiêu Đồng dịu dàng nhìn hắn.
Hứa Nặc dừng lại, Tiêu Đồng coi như cũng trút được gánh nặng, cứ tưởng Hứa Nặc thật sự không biết mệt chứ?
Tiêu Đồng yên lặng nằm trong lòng Hứa Nặc, từ từ nhắm mắt lại, thật sự mệt quá đi mất! Hứa Nặc mỉm cười ôm lấy Tiêu Đồng, hôm nay cô đúng là mệt bở hơi tai rồi.
Ngày hôm sau.
Tiêu Đồng tỉnh dậy, bên cạnh đã không thấy bóng dáng Hứa Nặc đâu. "Á!" Tiêu Đồng khẽ rên một tiếng, toàn thân đều đau nhức, đau nhức vô cùng! Nằm trên giường, Tiêu Đồng không muốn cử động thêm một giây nào nữa.
Nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi. Không ngờ lại ngủ lâu như vậy? Đúng là ngủ được thật đấy!
"Á! Tiêu rồi." Tiêu Đồng kêu lên, hôm nay cô còn có một cuộc thương thảo hợp tác với một công ty, thời gian đã quá mất rồi. Tiêu Đồng thầm trách Hứa Nặc trong lòng. Tất cả là tại hắn mà cô mới bỏ lỡ cơ hội này. Công ty đó là một tập đoàn lớn ở nước ngoài, ở trong nước rất hiếm khi thấy bóng dáng họ, nhưng ở nước ngoài họ lại cực kỳ nổi tiếng.
Dự án vốn đã bàn bạc xong xuôi, hôm nay định ký hợp đồng chính thức, nhưng giờ thì hỏng bét cả rồi. Hỏng thì hỏng thôi! Tiêu Đồng cũng chẳng buồn để ý nữa, tuy có chút tiếc nuối, nhưng không có dự án đó, Phục Sắc vẫn có thể sống tốt. Chỉ là, vẫn tiếc quá đi mất!
Lần đàm phán này đều do một tay Tiêu Đồng liên hệ, mất đi đúng là thấy đau lòng! Dù sao cũng đã nỗ lực lâu như vậy mà? Bây giờ lại vì một chuyện mập mờ mà hỏng việc.
Xuống lầu nhìn thấy kẻ cầm đầu vẫn đang thảnh thơi ngồi trên ghế sofa uống trà, đọc sách!
"Tiêu Đồng, em xuống rồi à, lại đây ngồi." Hứa Nặc thấy Tiêu Đồng đi xuống đứng đó, nhìn chằm chằm vào mình, hình như đang giận dữ lắm?
Hả? Giận dữ?
Thật luôn kìa! Ánh mắt của Tiêu Đồng có chút không thiện cảm! Hứa Nặc hơi khó hiểu? Mình đâu có đắc tội gì với Tiêu Đồng nhỉ? Chẳng lẽ vì mình không gọi cô dậy sao?
Nhưng, Hứa Nặc thấy cô ngủ ngon như thế, sao nỡ lòng nào gọi cô dậy chứ?
Hứa Nặc kêu lên một tiếng đau đớn, Tiêu Đồng vậy mà véo mạnh vào eo hắn một cái, chắc chắn là đỏ lừ rồi. Hứa Nặc thực sự thấy oan ức quá! Tự dưng lại bị Tiêu Đồng thi hành "khổ hình"!
Hứa Nặc là đại nam tử hán, đương nhiên bao dung cho sự thay đổi cảm xúc của Tiêu Đồng. Phụ nữ là loài động vật có tâm trạng thất thường! Hắn thông cảm!
Hứa Nặc mỉm cười ôm lấy vòng eo thon của Tiêu Đồng, nói: "Sao thế? Vừa dậy đã có vẻ không vui rồi?"
"Đều tại anh, hợp đồng của em tiêu tan rồi." Tiêu Đồng đấm nhẹ vào ngực Hứa Nặc, vẻ mặt vô cùng bất mãn!
"Hả?" Hứa Nặc ngạc nhiên, rồi nói: "Không có thì thôi vậy! Hôm nay có thể nghỉ ngơi thật tốt rồi."
Chỉ vì chuyện này mà Tiêu Đồng đã không vui, còn thi hành khổ hình với hắn? Hứa Nặc thấy chuyện này cũng có gì đâu? Không có thì thôi! Dù sao Phục Sắc cũng đâu có thiếu tiền!
Tiêu Đồng đè Hứa Nặc xuống ghế sofa, cuốn sách trong tay Hứa Nặc cũng rơi xuống đất. Tiêu Đồng oán trách nhìn Hứa Nặc: "Hợp đồng này là em đích thân theo sát, mất đi tiếc biết bao nhiêu! Anh đúng là đứng nói chuyện không đau eo."
"Vấn đề là bây giờ anh không đứng, anh đang nằm đây này, nhưng anh nói chuyện cũng đâu có đau eo đâu!" Hứa Nặc nói.
Tiêu Đồng bất lực, sao cô lại yêu cái vẻ bất cần này của hắn đến thế chứ? Mắt nhìn người kiểu gì không biết? Tiêu Đồng giờ đang nghiêm túc nghi ngờ mắt nhìn người của chính mình. Tiêu Đồng bỗng khẽ kêu lên: "Á!"
Hứa Nặc đột nhiên luồn tay vào trong áo cô, tay không ngừng quậy phá. Hứa Nặc nói: "Vậy bồi thường một lần nhé, em thấy thế nào?"