Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3382 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 191
nguyên nhân sâu xa

❊ ❊ ❊

Nướng cá xong, Tịch Thần tiếp tục nấu thêm một nồi canh cá. Từ Thu Vũ lúc

này đây đã không cự tuyệt, thậm chí còn ăn một cách ngon lành.

Hai người bâng quơ trò chuyện mấy câu, lát sau Tịch Thần mới hỏi:

“Ngươi có dự tính gì? Định đi hội hợp với đồng môn hay là hành tẩu một mình? Với thể chất hiện tại của ngươi, hành tẩu một mình khá là nguy hiểm đó.

Phía trước, nàng nghe đám tà tu kia nói thể chất Thuần Âm gì đó. Tuy không hiểu rõ lắm, nhưng Tịch Thần biết chắc thứ này nhất định sẽ mang phiền phức đến cho nữ giới.

Quả nhiên, Từ Thu Vũ nghe xong thì biểu tình hơi tối sầm. Không có ấn ký của sư phụ che chở, nàng lúc này chẳng khác nào miếng bánh di động thơm ngon mà ai cũng muốn cắn một cái. Hơn nữa chuyện nàng bị người động tay chân trên y phục có lẽ cũng là người quen thân cận. Cho nên tốt nhất, nàng vẫn là đừng trở về đội ngũ thì hơn.

Thở dài một hơi, Từ Thu Vũ đáp:

“Hiện tại ta không thích hợp trở về đội ngũ. Ta có thể đồng hành cùng với ngươi không?”

Tịch Thần cầu còn không được đâu. Có một người dân bản xứ dẫn đường, nàng mới dễ dung nhập thế giới mới và tìm hiểu thông tin. Cho nên nàng cười đáp:

“Có thể!”

Từ Thu Vũ vui vẻ ra mặt.

Cơm nước xong xuôi, hai người thu dọn đồ vật và bắt đầu lên đường. Trong tay Từ Thu Vũ có bản đồ, cho nên nàng xung phong đi trước dẫn đường.Hai người vượt qua khe suối, men theo lối mòn trong núi mà đi thẳng về phía trước. Trong lúc, Tịch Thần và Từ Thu Vũ tình cờ thấy một thiếu nữ mặc bạch y đang ngồi trên mỏm đá tu luyện.

Tịch Thần chỉ nhìn thoáng qua, sau đó chẳng hề để ý, cũng không tự tiện dùng tinh thần lực đi thăm dò làm chi. Nhưng nàng lại phát hiện, sắc mặt Từ Thu Vũ mất tự nhiên trong chốc lát. Bất quá sau đó thì nhanh chóng điều chỉnh trở lại bình thường.

Tịch Thần và Từ Thu Vũ tiếp tục đi về phía trước mà không dừng lại một giây phút nào. Hai người hoàn toàn không biết, thiếu nữ mặc y phục màu trắng là Bạch Cơ từng mở mắt ra nhìn bọn họ. Hay hoặc là nói nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Từ Thu Vũ bằng ánh mắt suy nghĩ sâu xa.

Đi ra một khoảng cách khá xa, Tịch Thần mới tò mò cất tiếng hỏi:

“Thu Vũ cô nương, ngươi quen biết với người vừa rồi à? Sao không chào hỏi một tiếng?”

Từ Thu Vũ phảng phất nhớ đến cái gì, cười khổ nói:

“Anh em cùng cảnh ngộ thì có được xem như là quen biết không? Hai người chúng ta trùng hợp đều bị yêu thú đàn vây quanh. Nhưng mỗi người chỉ lo thân mình, tự dùng bản lĩnh thoát thân. Ta chỉ là không nghĩ tới nàng cũng sẽ chạy về hướng này thôi!”

Tịch Thần lại hỏi:

“Nàng cũng trúng Dẫn Thú Đan giống như ngươi sao?”

Từ Thu Vũ nhún vai, bỡn cợt nói:

“Có lẽ vậy! Trước đó ta thấy nàng cùng đồng môn có chút khắc khẩu và xung đột. Hẳn là đồng môn ra tay âm nàng cũng nên. Chỉ có điều nàng có vẻ không xui xẻo và chật vật như ta thôi!”

Tịch Thần ngẫm nghĩ một lát, có ý điều chỉ mà cảm thán:

“Dường như quan hệ trong tông môn của các ngươi cũng khá là phức tạp. Vì một chút xung đột mà dùng tới dược vật hại người thì quả là cực đoan và đáng sợ! Một người có mấy cái mạng để chơi?”

Từ Thu Vũ lập tức lắc đầu phản bác:

“Tình huống của ta và nàng khác nhau. Ngươi không thể đánh đồng như vậy được!”

“Khác nhau chỗ nào!?" Tịch Thần hơi kinh ngạc hỏi.

Từ Thu Vũ gãi gãi đầu, buồn bực nói:

“Tình huống của ta xảy ra là do bị liên lụy từ ân oán của các vị trưởng bối. Đánh không lại sư phụ, cho nên bọn họ lựa chọn đắn đo quả hồng mềm như ta với ý đồ đả kích sư phụ. Không chỉ là ta, mà các vị sư huynh phía trên cũng từng gặp phải bối rối như vậy. Ân oán nhiều năm, đâu phải nói giải là giải được.

Ngự Diễn Tông đã từng có một thời gian rất loạn, nhưng sau nhiều năm thanh lọc, diệt trừ dị kỷ thì bây giờ đã tương đối sạch sẽ ổn định rồi. Chỉ còn một vài mẩu cứt chuột chưa được dọn dẹp, tống tiễn vào thùng rác.

Nhưng những tông môn khác thì chưa chắc. Chẳng hạn như tình huống của nữ nhân mà chúng ta vừa gặp phải đó.

Tuy rằng là đệ nhất đại phái Hạo Nhiên Tông, thì đệ tử vẫn vì những chuyện lông gà vỏ tỏi, nhi nữ tình trường mà trở mặt thành thù đó thôi”

“Hạo Nhiên Tông? Tông môn đệ nhất của đại lục Thần Châu?” Tịch Thần kinh ngạc hỏi.Từ Thu Vũ gãi gãi đầu, buồn bực nói:

“Tình huống của ta xảy ra là do bị liên lụy từ ân oán của các vị trưởng bối. Đánh không lại sư phụ, cho nên bọn họ lựa chọn đắn đo quả hồng mềm như ta với ý đồ đả kích sư phụ. Không chỉ là ta, mà các vị sư huynh phía trên cũng từng gặp phải bối rối như vậy. Ân oán nhiều năm, đâu phải nói giải là giải được.

Ngự Diễn Tông đã từng có một thời gian rất loạn, nhưng sau nhiều năm thanh lọc, diệt trừ dị kỷ thì bây giờ đã tương đối sạch sẽ ổn định rồi. Chỉ còn một vài mẩu cứt chuột chưa được dọn dẹp, tống tiễn vào thùng rác.

Nhưng những tông môn khác thì chưa chắc. Chẳng hạn như tình huống của nữ nhân mà chúng ta vừa gặp phải đó.

Tuy rằng là đệ nhất đại phái Hạo Nhiên Tông, thì đệ tử vẫn vì những chuyện lông gà vỏ tỏi, nhi nữ tình trường mà trở mặt thành thù đó thôi.”

“Hạo Nhiên Tông? Tông môn đệ nhất của đại lục Thần Châu?” Tịch Thần kinh ngạc hỏi.

Từ Thu Vũ tuy rằng không phục cái gọi là tông môn đệ nhất, nhưng không thể phủ nhận điều đó là sự thật, cho nên nàng gật đầu đáp:

“Đúng vậy! Đệ nhất tông môn từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu tài nguyên. Ai biết sẽ coi trọng một bí cảnh Ngạc Sơn nho nhỏ này, hơn nữa đám đệ tử của bọn họ đấu đá lẫn nhau, làm cho bí cảnh trở nên chướng khí mù mịt”

Tịch Thần nghe vậy thì cảm thán ra tiếng:

“Ta nghe nói Hạo Nhiên Tông và Ngự Diễn Tông là đối thủ cạnh tranh gay gắt, có phải như thế không?”Từ Thu Vũ âm thầm trợn trắng mắt, phun tào nói:

“Tin tức của ngươi có chút lạc hậu rồi ha. Nhiều năm về trước Hạo Nhiên Tông và Ngự Diễn Tông có lẽ là có xích mích. Nhưng từ khi Ngự Diễn Tông chúng ta đổi địa chỉ, đóng cửa tự chơi một mình thì không còn người lấy hai tông ra làm tương đối nữa. Huống chi, một cái là đệ nhất đại tông, một cái là tông môn đã xuống dốc nhiều năm không chiêu sinh đệ tử. Một cái ở Trung Bộ, một cái ở phía Bắc, muốn xảy ra tranh chấp thì cũng không có phương tiện ha."

Tịch Thần nghe vậy thì hơi giật mình, trực giác sau lưng chuyện này có bí mật. Một đại tông môn, vì cớ gì phải rút khỏi đại bản doanh, đổi địa chỉ đi nơi khác đâu?

Nghĩ như vậy, nàng cũng đã hỏi ra tiếng.

Từ Thu Vũ không có nghĩ nhiều, hoặc là nói chuyện này ở đại lục Thần Châu cũng không phải cơ mật cần thiết giấu diếm, bởi vậy nàng nhún vai, thản nhiên nói:

“Nguyên nhân sâu xa thì ta không rõ lắm, chỉ nghe trưởng bối nói, tổ tiên đã từng đến Ngọc Môn Quan cầu một quẻ, trên quẻ đề cực hung. Nếu như Ngự Diễn Tông không làm ra thay đổi thì kết cục chắc chắn sẽ cực kỳ thảm thiết.

Có lời cảnh kỳ từ tổ tiên, các trưởng bối từ khi ấy mới bắt đầu xuống tay rửa sạch sâu mọt, thậm chí là từ bỏ nơi tấc đất tấc vàng như Trung Bộ, dời lên phía Bắc hoang vu hẻo lánh.

Nói thực ra, ta còn rất bội phục sự quyết đoán của các vị trưởng bối. Bởi vì hành động ấy chẳng khác nào tự đoạn đuôi mình, chỉ cầu một đường sinh cơ vốn hư vô mờ mịt. Kể từ lúc ấy, Ngự Diễn Tông bắt đầu xuống dốc, trở thành tam lưu môn phái”

Tịch Thần nghe vậy, trong lòng đại chịu chấn động, ngữ điệu đầy khâm phục mà nói:

“Từ giàu có biến trở thành kẻ nghèo hèn dễ khiến cho tâm thái thất hành. Ngự Diễn Tông còn có thể bình tĩnh tự giữ như thế, e rằng trên đời không có mấy ai có thể làm được!”

Từ Thu Vũ lại không mấy vui vẻ, ngữ khí uể oải mà nói:

“Nhưng cũng vì lý do này mà khiến đệ tử của Ngự Diễn Tông mỗi khi xuất hiện đều phải chịu sự khinh thường, dè bỉu của người khác. Ngay cả các môn phái nhỏ hay thành chủ cũng chưa cho chúng ta sắc mặt tốt. Đệ tử Ngự Diễn Tông vào đời rèn luyện hay làm nhiệm vụ thì hầu hết đều gặp các loại trắc trở, mọi chuyện không thuận”

Tịch Thần vỗ vai thiếu nữ, cười nói:

“Ngươi nghĩ thoáng một chút, sao không coi đó là một loại rèn luyện? Trải qua khó khăn trắc trở khiến chúng ta trở nên cường đại hơn.

Từ Thu Vũ lập tức mở to hai mắt, sùng bái nhìn Tịch Thần:

“Các trưởng bối cũng từng khuyên chúng ta y hệt như vậy. Lan Đình, ngươi thật lợi hại!”

Tịch Thần nhếch miệng cười khẽ, không đáp.

Nàng không lợi hại, chỉ là nàng đã trải qua quá nhiều mà thôi.

Hai người cứ thế men theo bản đồ đi về phía xuất khẩu. Trên đường hai người cũng gặp qua người khác. Có đội ngũ thấy bọn họ chỉ có hai người, hơn nữa lại là nữ tử thì bèn nổi lên ý đồ đánh cướp.

Không cần đợi Tịch Thần ra tay, Từ Thu Vũ đã có thể hoàn mỹ giải quyết.

Tịch Thần lúc này nhìn về phía Từ Thu Vũ, ánh mắt tràn đầy thưởng thức.

Không thể không nói, tiểu cô nương nhìn mảnh mai nhu nhược, nhưng lại là người sói.

Động tác dứt khoát, thủ pháp nhanh gọn lẹ, giết người cũng không hề chớp mắt một cái.

Mà thông tin của Từ Thu Vũ, nàng cũng nắm bắt rõ ràng.

Thủy - Mộc Song linh căn, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, sử dụng kiếm, kiếm thuật lợi hại,

bộ pháp cũng không dung khinh thường, hạ bàn rất vững chắc. Hẳn là cần mẫn khổ luyện nhiều năm.

Nếu nói Tịch Thần thiên về thuật pháp nhiều hơn, thì Từ Thu Vũ có thể nói là Ma Võ song tu.

Nàng không khỏi có chút hâm mộ.

Đời trước thiên phú của nàng rất thấp, chỉ học thuật pháp thôi thì đã chiếm dụng toàn bộ thời gian của nàng rồi, muốn làm võ giả chẳng khác nào người si nói mộng.

Trọng sinh đến thế giới này mấy năm, cơ duyên xảo hợp dùng dược tề và luyện hoá Độ Linh Hà, thể chất của nàng đã có chất bay vọt, sức lực lớn rất nhiều. Nhưng muốn giống Từ Thu Vũ như vậy, bộ pháp linh hoạt, kỹ xảo cận chiến đấu ra đó, thì nàng phải rèn luyện theo bài bản hẳn hoi.Tịch Thần khẽ thở dài, cái này gấp không được. Chờ nàng đến Ngự Diễn Tông tìm một vị sư phụ có thể mạnh về mặt này, hay đến Phường thị tìm mua kiếm pháp, bộ pháp về tự luyện cũng khá tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »