Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3565 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 157
thiên đạo ý chí (2)

❊ ❊ ❊

"Vì cái gì phải là ta? Chỉ bằng việc Tịnh Đế Liên nhận ta là chủ thôi sao?"

Tịch Thần ngước đầu lên, biểu tình cực kỳ mờ mịt hỏi. Nàng tự nhận vận số của mình không may mắn, thiên phú - tư chất đều rất bình thường, nàng không có khả năng kham nổi sứ mệnh lớn như thế.

Thiên Đạo nghe vậy, cười khẽ ra tiếng:

"Đương nhiên không phải hoàn toàn vì Tịnh Đế Liên. Mà là ngươi đã vượt qua toàn bộ khảo nghiệm, chứng minh ngươi có năng lực hoàn thành sứ mệnh!"

Có câu nói, một lần bị rắn cắn thì mười năm sợ dây thừng! Có vết xe đổ từ mấy trăm vạn năm trước, hắn nhận ra một điều, cho dù thiên phú - tư chất thượng giai đều có thể bị dưỡng phế đi. Thứ quan trọng nhất quyết định đại sự thành bại là: tầm nhìn, tâm tính và nhân phẩm.

Cho nên từ năm năm trước, hắn đã âm thầm quan sát biểu hiện của Tịch Thần, dùng ý chí vô hình điều động hướng đi của nàng, dẫn đường nàng trải qua vô vàn khảo nghiệm.

Đoàn đội Túy Bình cứu nàng một mạng, nàng tri ân báo đáp, lúc thấy Kỳ Văn Thư gặp nạn, nàng không tiếc dùng hết át chủ bài để cứu hắn đền ơn. Thông qua việc này, chứng tỏ nàng không phải kẻ vong ân bội nghĩa.

Gặp gỡ Tử Lôi Phong Lang ở rừng Tứ Giác, nàng biết né tránh, biết tự lượng sức mình, không vì cái trước mắt mà khiến người xung quanh rơi vào nguy hiểm.

Nàng biết Kỳ Tiểu Nhã có thiên phú tu luyện, có tâm tích tài, kiên nhẫn dạy dỗ. Khiến vận mệnh hai huynh muội có điều thay đổi. Gián tiếp kích phát Ma Chủng quy vị rời đi, không trở thành mối họa cho Di Lan Giới.

Đối với kẻ ác nhân mơ ước, nàng dao sắc chặt đay rối, quyết đoán tàn nhẫn không lưu hậu hoạn. Đây mới là thái độ của một thượng vị giả nên có.

Mà hành trình ở trong Địa Hoang Chiến Trường lại chứng minh nàng có đức hiếu sinh, có tấm lòng bao dung vạn vật, không vì khác tộc mà bày tỏ khinh khi.

Minh chứng cụ thể nhất là, nàng không giết chết Cự Thạch thú, còn khuyên nhủ nó quy thuận. Đối với Ma Đằng, nàng chỉ mạt sát đi ác niệm của nó nhưng giữ lại căn nguyên, khiến nó một lần nữa tái sinh tu luyện. Đối với tiểu Hắc, nàng không tiếc cùng ý trời đối nghịch cũng muốn bảo vệ.

Nàng tuy vô tình, nhưng cũng có tình. Biểu hiện rõ nhất ở việc đồng đội một khi gặp nạn, nàng cũng sẽ ra tay cứu giúp.

Trong Vĩnh Sinh Thành, nàng có Tịnh Đế Liên, rõ ràng có thể hấp thụ hết linh hồn chi lực lớn mạnh chính mình. Nhưng nàng lại không tham luyến, thậm chí cùng Khắc Lạp Ni hợp tác, tìm lực lượng giữ gìn kết giới. Tránh cho việc ác linh ra ngoài tai họa nhân gian.

Bị người hiểu lầm, nàng cũng không tức giận, không giận chó đánh mèo, chỉ an tĩnh tường thuật sự thật.

Bị Cỏ Minh Thương làm mù đôi mắt, nàng cũng không than trời trách đất, tâm tính thản nhiên đến kỳ lạ.

Đối với sự dụ hoặc của Họa Cốt Hồng Quân, nàng bình tĩnh, lý trí, duy trì cảnh giác. Thậm chí không tiếc vứt bỏ thần khí thượng cổ Diệt Hồn Đỉnh khi biết nó có miêu nị.

Khi xuất khiếu ly thể, nàng rõ ràng có thể thả bay tự mình, nhưng nàng lại tận lực khắc chế, vì vậy hạ thấp sự phụ tải đối với thân thể, nhờ họa được phúc tăng lên cảnh giới.

Nàng không tham lam, cũng sợ phiền toái, chân tâm thật lòng ghét bỏ Cửu Cung Khóa, khiến Cửu Cung Khóa Linh cũng phải nhìn bằng con mắt khác.

Cuối cùng là, nàng trân trọng sinh mệnh, yêu quý Ma Thực, sủng vật của mình. Không ngại đánh đổi thời gian, cơ hội dành cho bọn họ tăng lên tu vi.

Điều đặc biệt hơn hết là, hệ thống mà nàng đang tu luyện đều khiến Thiên Đạo cảm thấy tò mò, nó khác hẳn với quy luật tu tiên bình thường. Hắn không biết nàng có thể đi bao xa, nhưng trải qua suy xét, tổng hợp các yếu tố trên. Hắn quyết định thử tin tưởng nàng một lần.

Trong lòng đảo qua rất nhiều suy tính, nhưng thời gian thực chất chỉ có mấy giây. Tịch Thần hỏi lại:

"Nhưng Nguyền Rủa Chi Thần hạ xuống nguyền rủa, ta phải làm cách nào mới có thể hóa giải?"

Thiên Đạo đáp:

"Tịnh Đế Liên có tác dụng ấy, dùng hoa Ưu Đàm tinh lọc cũng được, hoặc dùng hoa Bỉ Ngạn hấp thu chuyển hóa cũng thế. Có điều hiện tại nói đến việc cởi bỏ thì còn xa lắm đâu, ngươi trước tiên rời khỏi nơi này, mở mang tầm mắt, tăng lên thực lực của Tịnh Đế Liên đến độ cao nhất định mới được!"

Nghe ra ý tại ngôn ngoại từ trong lời nói của Thiên Đạo, Tịch Thần hơi nhướng mày, ngữ điệu không xác định:

"Ngài muốn cho ta hợp tác cùng Can Mạch, phá hủy kết giới của Hoang Vực?"

"Có gì mà không thể?" Thiên Đạo hừ lạnh một tiếng.

Nói chuyện lâu như vậy, Tịch Thần cũng nhận ra Thiên Đạo tuy có khuyết điểm, nhưng hắn cũng có từ ái chi tâm. Chỉ bằng việc hắn không từ bỏ Di Lan Giới, thậm chí hu tôn hàng quý, hạ mình tìm nàng đàm phán, tranh thủ đến một đường sinh cơ cho cả hàng vạn sinh linh trong giới vực này.

Bởi vậy, nàng cũng thả lỏng vài phần, nhún vai rồi lắc đầu nói:

"Ta lấy cái gì cùng Can Mạch đàm phán? Hắn vì sao phải nhường lại quyền chủ đạo cho ta, nghe ta sai khiến? Còn nữa, dân bản xứ ở giới vực này rất kháng cự việc liên thông với các thế giới khác. Ta làm sao nói động được bọn họ?"

Nàng biết, Thiên Đạo nếu đã chịu gặp nàng, hẳn là hắn đã suy tính cặn kẽ đường lui cùng với các loại biện pháp ứng phó. Hắn muốn cho nàng làm việc, nhất định sẽ trả cho thù lao tương ứng. Muốn con ngựa chạy nhanh, thì đương nhiên phải cho con ngựa ăn no mới được à.

Đọc được suy nghĩ của Tịch Thần, Thiên Đạo suýt nữa thì tức giận đến ngã ngửa. Cảm giác bị nhìn thấu, thật sự không tốt chút nào.

Cho nên lúc này đây Thiên Đạo đáp lại, ngữ khí có chút nghiến răng nghiến lợi:

"Ngươi đem cái này đưa cho đám người Can Mạch, coi như là ta đền bù vì sự lợi dụng trong mấy năm nay. Bọn họ không muốn cả đời dừng bước ở Trúc Cơ, nhất định sẽ nhận lấy và nghe theo lời ngươi sai phái. Đến nỗi thái độ của dân bản xứ, ngươi có Cửu Cung Khóa Linh, trận pháp trong tay hắn nhiều đếm không xuể, chỉ cần hắn chịu ra ra tay, một cái truyền tống trận và một cái phong bế trận thì có khó gì?

Nột, ta biết ngươi định nói gì! Tên kia ngạo kiều thực, không có lợi thì không dậy sớm. Trong cái hộp này có một tia pháp tắc được ta ngưng luyện ra tới, ngươi nói hắn kiềm chế một chút, muốn nhiều cũng không có đâu! Hừ hừ!"

Dứt lời, mảnh vân nhứ kia lục tục phun ra từng món đồ vật bay thẳng đến trước mặt Tịch Thần.

Nàng không để mình bị đẩy vòng vòng, mấy thứ này nhìn trân quý, nhưng đều là dụng cụ dùng để đàm phán, thuyết phục đám người Can Mạch và Tứ đại gia tộc, không có một món nào là của nàng.

Nghĩ vậy, Tịch Thần nhanh nhẹn hỏi ra tiếng:

"Cái này chỉ là điều kiện để rời đi Hoang Vực Giới, ta nếu chấp nhận cởi bỏ lời nguyền giúp ngài, nói vậy độ hung hiểm sẽ cực kỳ lớn, dễ dàng bỏ mạng giữa đường, ngài không có thù lao gì cho ta sao? Còn nữa, ngài chưa nói cho ta, biện pháp để tìm lại ký ức."

Thiên Đạo nếu có ngũ quan, lúc này chắc hẳn sẽ vặn vẹo ở cùng một chỗ, hắn cảm thấy chính mình sắp bị bệnh thiếu máu.

Tự mình than khóc một hồi, Thiên Đạo lại phun ra vài món, buồn bực nói:

"Một đám các ngươi đều là quỷ đòi nợ, không thể thiếu được ngươi!

Cái thứ nhất là một khối linh mạch cực phẩm, nó đã sinh ra chút linh trí, chỉ cần trường kỳ đưa vào linh khí uẩn dưỡng, mỗi ngày nó đều sẽ dựng dục ra cho ngươi một đám linh thạch. Đến nỗi xác suất ra hạ phẩm, trung phẩm, hay thượng phẩm đều phải xem nhân phẩm và độ yêu quý của ngươi đối với nó.

Cái thứ hai là Vân Chi Nhũ, một trong thiên tài địa bảo hiếm có, cho dù ở Tiên giới cũng cực kỳ hiếm thấy. Nó là kết tinh của vô vàn đám mây, mấy ngàn năm mới ngưng đọng ra một giọt, nó thể thể dùng luyện khí, tăng lên huyết mạch, tăng lên tu vi. Điều quan trọng, nó là một trong những chủ dược liệu cần thiết để luyện ra Dục Sinh Đan, chữa trị đôi mắt cho ngươi. Nơi này chỉ có ba giọt, ngươi thận trọng mà dùng.

Cuối cùng, ngươi phân ra một tia thần thức đánh dấu lên Địa Tâm Thạch này, nó sẽ trực tiếp thừa nhận ngươi là con dân của Di Lan Giới mà không phải kẻ ngoại lai, nó sẽ che giấu vận mệnh quỹ đạo của ngươi, tránh cho quá khứ hoặc tương lai của ngươi bị người nhìn trộm. Ngươi nên biết, pháp tắc của thế giới bên ngoài rất hoàn thiện, đối với dị thế chi hồn, bọn họ đều không có ấn tượng tốt.

Hơn nữa, nếu ngươi gặp phải nguy cơ sống còn, ta sẽ thông qua Địa Tâm Thạch triệu hồi ngươi trở về lánh nạn. Hoặc tụ tập toàn bộ lực lượng của Di Lan Giới trợ ngươi một tay.

Sứ mệnh của ngươi gian nan nguy hiểm, đây là sự bảo đảm duy nhất mà Thiên Đạo ta có thể thiên vị cho ngươi. Nhưng Tịch Thần tiểu hữu, lực lượng phụ thuộc chung quy là có hạn, mong ngươi đừng quá ỷ lại mà lạm dụng nó.

Dân bản xứ có thể rời đi, đi xem thế giới bên ngoài, ngươi hỗ trợ truyền lời giúp ta. Nói với bọn họ, không tu luyện đến cảnh giới Đại Thừa, Di Lan Giới sẽ không mở cửa đón bọn họ trở về."

Tịch Thần nhìn mấy cái hộp trước mặt, chậm rãi hít hà một hơi, Thiên Đạo thật là danh tác.

Không nói đến Vân Chi Nhũ, chỉ là Địa Tâm Thạch có thể bảo hộ nàng một mạng, cũng đủ khiến nàng động tâm.

Nhưng thông qua đó cũng nói cho nàng một sự thật. Con đường hóa giải lời nguyền của Thần, gian nan hiểm trở vô cùng, nếu nàng có một chút sơ sẩy, mạng nhỏ đều phải chơi xong.

Có điều, tên đã lên dây, nàng muốn rút về cũng không còn kịp nữa rồi. Huống chi, trên người nguyên chủ từng bị hạ quá nguyền rủa, vận mệnh chú định sớm muộn gì có một ngày, nàng đều phải cùng Nguyền Rủa Chi Thần đứng ở mặt đối lập.

Nàng phân ra một tia tinh thần lực đánh dấu lên hòn đá bảy màu ở trước mặt, chỉ thấy một mạt quang ảnh hình hoa lan bay đến giữa trán nàng, khắc họa ra nửa cánh hoa màu bạc hệt như ngạnh sức. Sau đó, dấu ấn kia đi vào thức hải của nàng, hoàn toàn biến mất không thấy.

Tịch Thần đem sở hữu đồ vật đều thu vào Ma Pháp Hộp, bởi vì nó là ở trong thức hải, mặc dù nàng lúc này chỉ là ý thức, nhưng vẫn có thể dùng tinh thần lực thu vào trong đó.

Sau đó, nàng mới hơi cúi người hướng về phía Thiên Đạo, cúc một cung, hít sâu rồi nói:

"Đa tạ ngài tin tưởng và hậu ái, ta sẽ nỗ lực hết mình hoàn thành sứ mệnh. Đúng rồi, ta không có ký ức, ngài có biết hay không ta đến từ nơi nào?"

Yêu cầu này thật sự không cao, Thiên Đạo ngưng ra một trương giấy, cực kỳ hào phóng nói:

"Địa Tâm Đồ, cho ngươi một trương! Trên đó có đánh dấu khu vực lúc ngươi mới rơi xuống thế giới này, cùng với chỗ tiểu thế giới được liên thông ấy. Phương pháp hồi phục ký ức, ta cũng khắc lục lại trong ấy, ngươi trở về tự hành tìm hiểu đi!"

"Khụ! Đa tạ ngài!" Tịch Thần nhận lấy tờ giấy, ho khan một tiếng.

Thật sự là Thiên Đạo quá mức có lệ, mục đích đạt thành rồi, nửa câu ôn chuyện đều không muốn cùng nàng nói.

"Tiểu hữu, ngươi trở về đi!"

Thiên Đạo nói xong, vân nhứ hơi chớp động, không gian trắng xóa hoàn toàn dập nát ngay trước mắt.

Trên giường, Tịch Thần chậm rãi cử động một chút thân thể vốn đã cứng đờ, biểu tình bất đắc dĩ cực kỳ.

Nàng còn có nhiều chuyện chưa có hỏi xong đâu, ai…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »