Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3623 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 102
huyết mạch lực lượng

❊ ❊ ❊

Hạo Nhiên tông.

Phía sau có một tòa dãy núi, mây mù lượn lờ, cảnh sắc thâm u, phía trên có tử khí đông lai chiếu rọi xuống xen kẽ với vài sợi ráng màu.

Nơi này thích hợp cho đệ tử tịnh tâm tu luyện, hấp thu linh khí của trời đất.

Nơi này, dễ dàng khiến người ta ngộ đạo!

Ngọn núi này ban đầu vốn dĩ không có tên, sau đó bởi vì sự thần kỳ do trời đất ban tặng mà được các tiền bối lưu truyền xuống.

Tục xưng: Đạo Sơn!

Bởi vì là nơi thích hợp cho tu luyện, nên cứ cách một khoảng đất trống, là sẽ có một tòa động phủ.

Gọi là động phủ cũng không đúng, bởi vì mỗi gian như thế, diện tích chỉ có mười mét vuông, chỉ cho phép một người ngồi đả tọa, không gian xung quanh lại rộng rãi thông thoáng, không có bất kỳ một vách tường nào ngăn chặn tầm nhìn.

Bên dưới, nối tiếp với đất. Mà nhìn lên, là bầu trời!

Điều đặc biệt ở đây là, mỗi một tòa cách gian như thế, đều có đại trận phòng hộ, tùy theo tâm ý của chủ nhân mà biến động.

Kì thật, làm như thế đều là có ngụ ý. Mỗi một người tu sĩ, đều mang trong mình bí mật không muốn cho người khác biết. Mặc kệ là công pháp tu luyện, hay là bảo vật phòng thân linh tinh, đều là cơ mật.

Nếu không phải bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không ai muốn lộ ra hết thảy tài sản của mình cho người khác xem. Như thế, chẳng khác nào cởi hết quần áo lõa lồ trước đám đông.

Hạo Nhiên Tông làm như thế, hiển nhiên rất được lòng các đệ tử.

Nhưng lại không biết, hành động này vô tình tiếp tay cho kẻ đầu cơ trục lợi.

Đương nhiên, không phải mảnh đất nào của Đạo Sơn cũng phong phú linh khí, mà là chỗ nhiều chỗ ít. Vị trí tu luyện màu mỡ, linh khí dồi dào, chỉ có đệ tử thủ tịch cùng với đệ tử chân truyền của các chủ phong mới có tư cách ngồi vào.

Cho nên, lúc này ở Đạo Sơn, nhìn cách gian là nhiều vô số kể, nhưng kì thật chỉ có mấy chỗ là có người mà thôi.

Mỗi người đều là nhân trung long phượng, cho nên tính tình quái gở, ai cũng không thèm để ý tới ai, mà cũng chẳng sợ bị nhìn trộm, cho nên ai làm việc nấy.

Lúc này, ở trong một tòa động phủ hơi dựa sát vách núi, ngồi một người thiếu nữ.

Thiếu nữ chỉ có mười bốn, mười lăm tuổi, nhưng khuôn mặt đã hiển lộ phong tư, sống mũi cao, mắt hạnh to tròn, mị nhãn như tơ, quyến rũ phong tình.

Đường Tố Thủy cũng giống như bao người khác, nàng đả tọa hô hấp, vận dụng công pháp dẫn đường linh khí chui vào kinh mạch, từng sợi lông tơ sung sướng dãn ra, khuôn mặt hồng hào.

Chỉ là, đang tu luyện nửa chừng, nàng đột nhiên cảm thấy có chút quái dị.

Túi trữ vật treo bên hông nóng lên một cách bất thường!

Sắc mặt Đường Tố Thủy hơi biến đổi, nhịn không được cảnh giác nhìn ngó xung quanh.

Nhưng nàng chợt nhớ ra mình ở Đạo Sơn, mới bất giác thở phào một hơi.

Nàng thu công, có chút gấp gáp mà đem túi trữ vật mở ra.

Một cổ khói trắng bộc phát, phiêu đi ra ngoài.

Đường Tố Thủy hơi kinh hãi, đôi mắt không khỏi trợn to.

Nhưng, sau đó nàng thấy được, sợi khói vừa gặp không khí đã nhanh chóng tan rã, không có phiêu đi ra ngoài, dẫn người chú ý.

Đường Tố Thủy vỗ vỗ ngực, nỗ lực làm mình bình tĩnh trở lại.

Lấy hết can đảm, đem đồ vật ở trong đổ ra.

Cạch!

Rơi xuống đất là một hộp gỗ màu xanh đậm, lúc này đang lấy tốc độ bất thường mà tan rã. Trên khắp các mặt gỗ che kín vết rạn, từ khe hở bên trong tiết lộ ra khói trắng.

Đường Tố Thủy trầm sắc mặt, thử tính chạm vào cái hộp, nhưng ngón tay vừa chạm vào, đã vội rụt trở về.

Hộp gỗ nóng đến dọa người!

Không phải là cái nóng từ sự thiêu đốt của ngọn lửa. Mà nóng đến cực hàn, tê buốt cả đầu ngón tay, chạy dọc vào đến quả tim. Tựa như bị bỏng lạnh, đằng này nhiệt độ còn gấp mấy lần như thế.

Đường Tố Thủy trầm khuôn mặt, có chút nghiến răng nghiến lợi nhìn hộp gỗ, ở trong lòng kêu gào hệ thống:

“Hệ thống, rốt cuộc là sao thế này? Đang yên đang lành, nó lại ra vấn đề gì?”

Tích! Tích! Tích!

Đường Tố Thủy yên lặng chờ đợi, nàng biết hệ thống đang ở truy lùng tin tức.

Cũng không có để nàng đợi quá lâu, khoảng mười giây sau, giọng nói lạnh lùng không có cảm xúc của hệ thống vang lên rõ ràng ở trong đầu nàng:

[Ký chủ không cần hoang mang lo lắng, đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn!]

Sự cố ngoài ý muốn?

Đường Tố Thủy nhíu mày, tiện thể cười lạnh một tiếng, nàng dễ lừa gạt như vậy sao?

Đừng cho rằng nàng không biết ý tưởng của hệ thống là gì.

Lúc trước cũng là nó xúi giục nàng đem đồ vật làm tới tay, nói là có lợi cho nàng, hơn nữa triệt đi một cái bàn tay vàng to bự của nguyên nữ chủ.

Nàng khi ấy cũng vui vẻ làm theo, nhưng kết quả đâu?

Vật bất chính chủ chính là không thể lấy ra gặp người.

Không thể khế ước, không mang đến lợi ích gì cho nàng còn chưa nói.

Nàng còn phải ngày ngày ở trong địa bàn của địch nhân cường trang trấn định, nơm nớp lo sợ bị tra ra việc xấu mình làm.

Ngược lại là hệ thống, nhiều lần có ý đồ ở trong tối nhúng chàm đồ vật kia, gây cho nàng thêm họa.

“Hệ thống, ngươi và ta tuy rằng bị trói buộc với nhau, nhưng cũng không đại biểu ta không làm gì được ngươi, cùng lắm thì ta tự sát, chúng ta cùng nhau đồng vu quy tận. Nếu ngươi lại không an phận, táy máy tay chân, đem phiền toái tới cho ta thì đừng trách ta tàn nhẫn tuyệt tình.” Đường Tố Thủy âm trầm một khuôn mặt, nặng nề cảnh cáo hệ thống.

Hệ thống im lặng một hồi, không biết suy nghĩ cái gì, sau đó mới ra tiếng đáp trả, âm thanh mặc dù vẫn lạnh lùng, nhưng khí thế rõ ràng không đủ, giọng nói chứa đựng một tia thỏa hiệp:

[Ký chủ! Ngươi cũng không thể vu oan giá họa cho ta, lần này ta quả thật không có làm cái gì, chính là bản thân nó tự xảy ra vấn đề, ta cũng là đột nhiên bị nó dọa tới rồi!]

Đường Tố Thủy trầm mặc nghe hệ thống nói, cũng không biết là tin hay không tin, lát sau mới nặng nề hỏi:

“Tra được là nguyên nhân gì gây ra không?”

Lần này hệ thống trả lời rất nhanh, hơn nữa thanh âm còn có chút chột dạ:

[Không thể xác định được nguyên nhân rõ ràng, nhưng có khả năng chính là có người sử dụng huyết mạch lực lượng để truy tìm thứ đồ kia!]

Sắc mặt Đường Tố Thủy phút chốc khó coi cực kỳ, ánh mắt lóe lên một mạt hung ác nham hiểm:

“Ngươi không phải nói ngươi là hệ thống lợi hại nhất, vậy mà để cho người ta tra được, hơn nữa còn dùng tới huyết mạch lực lượng. Cách không hộp có thể chịu đựng nổi sao?”

Thanh âm của hệ thống cất cao vài phần, kiêu ngạo mà nói:

[Cái này thì ký chủ yên tâm, hệ thống xuất phẩm tất thuộc tinh phẩm, lực lượng huyết mạch của một giới tu tiên bình thường còn không thể phá vỡ được nó]

Hệ thống hí hửng nói, nhưng mà…

Răng rắc!

Hệ thống vừa dứt lời, Đường Tố Thủy chính mắt thấy được hộp gỗ ở dưới đất bị nhiệt độ cấp hòa tan, nứt ra một cái khe lớn, ở bên trong có hồng quang tán loạn, chuẩn bị tranh nhau chui ra ngoài.

Hệ thống: […]

Vả mặt tới cũng thật nhanh đi?

Sắc mặt Đường Tố Thuỷ thay đổi nhiều màu, hệt như tắc kè hoa, nàng nghiến răng nghiến lợi quát khẽ:

“Hệ thống! Ngươi còn gì để giải thích?”

Hệ thống giả vờ cười gượng, thẹn thùng nói:

[Cái này… cái này cũng không phải lỗi của ta nha, mà là do ký chủ tiếc tích phân, không dám mua hoàng kim cách không hộp, tất cả mọi hậu quả phát sinh, ký chủ không thể đổ thừa cho hệ thống được!]

Đường Tố Thủy tức muốn nổ phổi, ngực kịch liệt phập phồng, nếu không phải bắt không được chân thân của hệ thống, nàng đã sớm xé nát nó thành trăm mảnh.

Mặc dù biết hệ thống vô liêm sỉ, nhưng mà vô sỉ đến trình độ này, nàng vẫn là lần đầu tiên trải nghiệm.

Hệ thống lúc này còn tri kỷ mà nhắc nhở một tiếng:

[Ký chủ, cô phải quyết định nhanh lên nha, huyết mạch lực lượng sắp trào ra bên ngoài rồi, chắc hẳn không bao lâu nữa, đám người kia sẽ tìm được vị trí của cô thôi.]

Mắt thấy hồng quang ở trong đồ vật kia sắp sửa phải chui ra ngoài, Đường Tố Thủy cũng có chút cấp bách, ngay cả Thanh đồng cách không hộp mà cũng có thể phá vỡ, chứng tỏ huyết mạch lực lượng của người nọ không tầm thường. Nàng còn không thể chống đối.

Lúc trước là nàng suy nghĩ quá đơn giản rồi!

Hệ thống cũng không đáng tin cậy.

Mặc dù trong lòng hận chết hệ thống, nhưng tình cảnh bây giờ của nàng, cũng chỉ có hệ thống để dựa vào.

“Hoàng kim cách không hộp cần bao nhiêu tích phân?”

Đường Tố Thủy ẫn nhẫn hỏi ra tiếng.

[Nha, ký chủ nghĩ xong rồi, hoàng kim cách không hộp có giá chính quy là một vạn ba trăm ngàn tích phân, nhưng mà nể tình chúng ta trói định một chỗ, ta cho cô đánh chiết khấu, chỉ lấy một vạn tích phân nha!]

Đường Tố Thủy lại một lần nữa hộc máu, huyết áp tăng cao, nghiến răng nghiến lợi rít gào:

“Hệ thống! Sao ngươi không đi đánh cướp đi? Ta làm gì có nhiều tích phân như vậy?”

[Mặc dù hiện tại tích phân của ký chủ không đủ, nhưng mà sự việc cấp bách, hệ thống tri kỷ cho cô nợ lại, chỉ khấu trừ hết số tích phân mà cô đang có, một ngàn hai trăm tích phân, cô còn thiếu lại bổn hệ thống tám ngàn tám trăm tích phân.]

“Ngươi có tốt bụng như vậy?” Đường Tố Thủy không khỏi nghi ngờ hỏi lại. Từ mấy lần trước tới nay, hệ thống tuyệt đối là hắc tâm can, bụng dạ khó lường, cho dù sử dụng cả ngàn chai tẩy rửa cũng tẩy không sạch sẽ.

[Hệ thống trước giờ vẫn luôn tri kỷ, tốt bụng, thiện lương. Chỉ có ký chủ cô là nghĩ xấu cho ta thôi!]

Đường Tố Thủy trợn trắng mắt, cố nén gan đau, nói:

“Vậy còn không nhanh lên đưa hoàng kim cách không hộp cho ta? Định chờ hồng quang phóng thích ra ngoài, đưa họa sát thân tới cho ta sao?"

[Kí chủ vui lòng đợi ba giây nha, hệ thống đang làm giao dịch.]

Đường Tố Thủy sốt ruột muốn mắng hệ thống, nhưng trong đầu đã “Ting!” một tiếng.

Đó là tiếng tích phân bị khấu trừ!

Đường Tố Thủy chưa kịp đau lòng, trước mặt nàng đã xuất hiện một cái hộp vuông màu vàng, chạm trổ hoa văn.

Nàng cũng không thèm quan tâm nó là bộ dáng gì, vội vã đem nắp hộp mở ra, chiếu đến nửa bên của ngọc bội kỳ lân đang trào ra hồng quang.

Kim quang thoáng hiện, Đường Tố Thủy hoa mắt thấy có ngũ trảo kim long thoáng qua, nửa thanh huyết ngọc đã nằm gọn ghẽ trong hộp.

Hồng quang còn ngoan cố phát tán, nhưng đã bị ánh sáng màu vàng đè ép trở lại.

Đến lúc này, Đường Tố Thuỷ mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Ting!

Trong đầu đột nhiên hiện ra một cái biên bản.

Đường Tố Thủy dùng ý thức đi xem.

Chỉ là, nàng hận không thể ngay tại lúc này ngất đi, cái gì cũng không biết.

Đường Tố Thủy âm trầm hỏi, ngữ điệu tức muốn hộc máu:

“Hệ thống, ngươi chơi ta có phải hay không?”

Hệ thống vừa mới làm một bút giao dịch lớn, cho nên tâm tình phá lệ tốt, không để ý đến sự giận dữ vô cớ của Đường Tố Thủy, theo lẽ đương nhiên mà nói:

[Ký chủ, cô không phải thiên chân cho rằng tích phân là từ trống rỗng mà có đi? Bổn hệ thống tốt bụng đem tiền túi của bản thân ứng trước cho cô, phải mượn nợ người khác, cho nên tính lãi suất là việc bình thường, chỉ có mười phần trăm chứ đâu nhiều. Ký chủ chỉ cần siêng năng làm nhiệm vụ, sớm trả nợ, đừng để lãi suất chồng lên nhiều quá rồi trả không nổi là được. Ký chủ, nỗ lực lên, bổn hệ thống tin tưởng cô!]

"Tin tưởng con mẹ ngươi!"

Đường Tố Thủy chửi ầm lên!

Cũng may là ở trong động phủ ngăn cách, nên không ai nghe được, nếu không danh tiếng mà Đường Tố Thủy cố tình xây dựng phải bị hủy hoại sạch sẽ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »