Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3572 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 146
thuấn phát tức thì

❊ ❊ ❊

Cửu Cung Khóa Linh âm thầm đắc ý trong lòng, nhưng nó lại thông minh đem sự đắc ý của mình giấu nhẹm đi, nghiêm trang mà nói điều kiện:

"Ngươi còn quá nhỏ yếu, không thể giúp đỡ được bổn tọa việc lớn lao gì. Có điều bổn tọa đã tu tâm dưỡng tánh nhiều năm - không còn dã tâm hủy diệt thế giới nữa, chỉ muốn sống sót và tồn tại. Cho nên bổn tọa chỉ cần ngươi mang theo bản thể của ta ở trên người và vân du bốn phương, giúp bổn tọa tìm được năng lượng để chữa thương và tu luyện.

Trước đó, tiểu hoa yêu của ngươi sẽ được bổn tọa tận tâm tận tình hướng dẫn để vượt qua cửa ải luyện hóa pháp tắc. Nếu nó luyện hóa thành công thì một là sẽ hóa hình trước thời hạn, hai là kích khởi tiềm năng trong nó, nếu tiềm năng này thuộc về trận pháp thì tương lai ngươi sẽ được lợi rất nhiều!"

Tịch Thần nghe xong nó nói thì hơi cúi đầu suy tư, nếu Ma Đằng có được tạo hóa như vậy thì nàng còn mong gì hơn nữa?

Tuy rằng thiên phú của thân thể này quá đỗi kinh người, nhưng nàng không có tinh lực, không có thời gian để nghiên cứu thêm một môn học mới. Nàng còn rất rất nhiều việc phải làm,... tu luyện, luyện dược luyện khí, vẽ quyển trục, nghiên cứu hắc ám và vong linh ma pháp, thân thế của nguyên chủ cũng phải sớm được giải quyết, chữa trị cho đôi mắt này và lời hứa với Khắc Lạp Ni.

Nàng không có khả năng vĩnh viễn ở lại một chỗ để nghiên cứu trận pháp thâm sâu ảo diệu. Nhưng nếu Ma Đằng có thể kích phát tiềm năng này, vậy thì nàng cũng không cần cầu cạnh người khác. Làm một chủ nhân đúng nghĩa, nàng nhất định sẽ nắm bắt cơ hội, tận dụng mọi khả năng để tăng lên thực lực cho ma phó, ma sủng.

Chỉ vì chúng nó càng cường đại thì nàng mới không có nỗi lo về sau!!!

Huống chi, nàng vốn dĩ đã là người đi chân trần, còn sợ kẻ mang giày nữa hay sao?

Tiểu Hắc, Vĩnh Sinh Thành, Ma Đằng, Cự Thạch tiểu thú, Diệt Hồn Đỉnh,... bọn họ vốn dĩ đã là những cái động không đáy.

Hiện tại nuôi thêm một Cửu Cung Khóa nữa thì lại có làm sao đâu?

Ma Đằng muốn hiểu được trận pháp còn không biết phải đợi đến ngày tháng năm nào. Có Cửu Cung Khóa Linh ở bên người, nếu sau này lại gặp gỡ trận pháp thì nàng không đến mức phải cầu cạnh người ngoài rồi gây ra hiểu lầm phiền toái như nhóm người của Lăng Quang ở lần trước.

Trong đầu suy đi tính lại rất nhiều, sau khi nhận ra lợi và hại, Tịch Thần lập tức quyết đoán trả lời:

"Được! Ta đồng ý với ngươi! Chỉ cần tiểu hoa yêu của ta có thể an toàn vượt qua kiếp nạn lần này, thì cho dù năng lượng mà ngươi cần nằm ở dưới dầu sôi lửa bỏng, ta cũng nhất định nhảy xuống và lấy nó về cho ngươi!"

Cửu Cung Khóa Linh nghe vậy, linh thức trong bí ẩn hơi hơi động dung. Nó trầm mặc trong chốc lát, sau đó đáp:

"Thành giao! Đem tiểu hoa yêu của ngươi bỏ vào Cửu Cung Khóa đi!"

Nó chứng kiến qua rất nhiều trường hợp trái tai gai mắt, có nhân loại đem yêu sủng ra để chắn đao còn mình thì chạy thoát lánh nạn, có người một khi thấy cơ duyên thì đã vội tham lam muốn chiếm hữu, làm gì còn tỉnh táo suy nghĩ nhường cho đồng đội hay khế ước thú của mình. Thậm chí có nhân loại khi thấy khế ước thú có thực lực cao hơn mình thì lập tức ganh ghét đố kỵ, muốn phế bỏ đi cho hả dạ.

Một người không tham cầu dục vọng, biết bình tĩnh phân tích rạch ròi giữa lợi ích và tệ hại. Có tình có nghĩa, thấy khế ước thú của mình trưởng thành mà không ganh đua tranh đoạt, thậm chí còn nỗ lực cung cấp tài nguyên và điều kiện để khế ước thú tu luyện. Người như vậy, từ cổ chí kim đến nay, hắn chỉ thấy mỗi một Tịch Thần.

Tiểu nha đầu này tuy còn trẻ, nhưng nhận định sự việc lại cực kỳ thông thấu. Nàng nói ít làm nhiều, thân hình gầy yếu rồi lại dường như có sức mạnh chứa đựng cả vũ trụ, khiến nó càng thêm tò mò về nàng, muốn biết tiểu nha đầu có thể đi bao xa và trưởng thành đến mức độ nào.

Giao dịch đạt thành, Tịch Thần không chút ướt át bẩn thỉu mà đem Ma Đằng giao cho Cửu Cung Khóa Linh huấn luyện.

Đến đây mới thôi, hai chiến binh cận kề Tịch Thần đều đã có nơi đi chốn về. Tiểu Hắc thì mang theo tiểu đệ ở trong Vĩnh Sinh Thành học tập rèn luyện, còn Ma Đằng thì đi theo Cửu Cung Khóa Linh luyện hóa pháp tắc, nỗ lực trưởng thành.

Trong nhất thời, Tịch Thần lại trở về trạng thái cô độc một mình như lúc mới đến thế giới này vậy.

Nhưng nàng không buồn bã bi quan, bởi vì nàng có hai tòa hậu thuẫn phía sau lưng. Mà các chiến binh kề cận chỉ tạm thời không ở gần thân, nhưng nếu được nàng triệu hồi thì bọn họ sẽ lập tức xuất hiện.

Tịch Thần không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, bởi vì nàng muốn dựa theo lực khế ước với Cự Thạch tiểu thú rồi cùng đám người Yến Thanh, Doãn Nguyệt hội hợp.

Tịch Thần vừa mới dâng lên suy nghĩ như vậy, thậm chí còn chưa kịp triệu hồi ma trượng thì ma lực đã tự khắc quán chú xuống lòng bàn chân. Phong hệ ma pháp không cần đọc chú ngữ mà đã tự vận hành, mang theo Tịch Thần như trận gió rời đi.

Tịch Thần đầu tiên là kinh ngạc, sau đó thì vui mừng quá đỗi. Lợi ích thứ hai của việc linh hồn ly thể rốt cuộc xuất hiện. Nàng suy đoán với những loại kỹ năng mà mình sử dụng thường xuyên hoặc am hiểu thấu triệt, thì nàng có lẽ không cần phải đọc chú ngữ, thậm chí không cần đến ma trượng tăng phúc.

Nàng có thể làm được thuấn phát tức thì!!!

Tịch Thần càng nghĩ thì càng hưng phấn, phải biết trong quá trình chiến đấu, điều quan trọng nhất là ai ra chiêu nhanh hơn thì người đó nắm phần thắng. Việc đọc chú ngữ với pháp sư thì quá đỗi bình thường, nhưng sẽ là nhược điểm trí mạng nếu đối thủ là kiếm sĩ, võ sư hay cung thủ.

Bọn họ sẽ không chờ nàng đọc xong chú ngữ rồi mới ra tay. Có khi chưa đọc xong một đoạn thì kiếm của bọn họ đã tới và đầu nàng thì lìa khỏi xác.

Bởi vậy, cảnh giới thuấn phát tức thì vẫn luôn là niềm tha thiết ước mơ của mỗi một ma pháp sư. Đáng tiếc cảnh giới này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, sự ngộ đạo của mỗi người vốn dĩ khác nhau, cho dù là các trưởng giả tối cao của Thần Hành đại lục cũng không đủ khả năng biên soạn thành quy chuẩn nhất định rồi đưa vào dạy học.

Kiếp trước, Tịch Thần cũng thường thường vô kỳ như biết bao vị ma pháp sư khác, thậm chí nàng còn không biết cảnh giới 'thuấn phát tức thì' sẽ biểu hiện như thế nào. Nàng vẫn luôn bồi hồi ở rừng rậm, đấu yêu thú, đấu ma thực. Nhưng cơ hội chiến đấu với đối thủ cùng cấp hoặc các chức nghiệp khác thì thật sự ít ỏi vô cùng.

Nàng biết thực lực của chính mình nhỏ yếu, tự học thành tài cho nên thua kém người khác về truyền thừa, về bối cảnh. Cho nên nàng vẫn luôn nỗ lực tránh đi sở hữu xung đột. Kể từ đó, kẻ thù của nàng rất ít và đương nhiên - nàng cũng không có bằng hữu.

Hiện tại thông qua chuyện này mà Tịch Thần đột nhiên hiểu ra một đạo lý. Thế gian này luôn vận động, biến đổi từng ngày. Người tu luyện cũng không thể chỉ quanh năm ngồi mãi một chỗ mà phải đi nhiều nơi và tiếp xúc nhiều người. Những bài học từ đời, từ người sẽ giúp tầm nhìn của người tu luyện càng thêm rộng mở, học hỏi thêm nhiều cái mới để phát triển bản thân.

Tịch Thần ở trong lòng âm thầm nhìn lại bản thân, nhưng bên ngoài nàng đã vận dụng phong hệ ma pháp để lướt qua từng khối địa hình khác nhau.

Ma pháp sư và Đại ma pháp sư tuy chỉ thêm một chữ "đại", nhưng sự khác biệt giữa chúng lại như lạch trời, cao xa và mênh mông.

Ma lực dồi dào bất tận, Tật Phong Thuật lại chỉ là thân pháp cấp thấp, không cần nhiều ma lực. Tịch Thần hoàn toàn có thể không ngủ không nghỉ mà sử dụng nó bảy ngày bảy đêm.

Đã rất lâu rồi, Tịch Thần mới lại được sử dụng ma lực một cách thoải mái như vậy, không cần tính toán chi li với chút ít ma lực của Ma pháp sư thì nàng phải sử dụng loại kỹ năng nào mới không bị cạn kiệt giữa chừng.

Cảm giác này… thật sự quá tuyệt vời!

Tịch Thần đi qua rất nhiều địa hình, cũng bắt gặp rất nhiều đoàn đội nâng đỡ nhau rời đi, nàng tình cờ nghe được bọn họ nói chuyện với nhau, biết được một tin tức cực kỳ trọng yếu.

Địa Hoang Chiến Trường chỉ còn không tới một ngày thì sẽ đóng lại hoàn toàn!!!

Khi nghe được tin tức này, Tịch Thần không chút chần chờ mà gia tăng tốc độ.

Cự Thạch tiểu thú… cách nàng rất gần rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »