Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3385 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 183
yêu tộc đến

❊ ❊ ❊

Tịch Thần mang tâm thái nghi hoặc và cảnh giác nhìn về phía cửa ra vào. Đầu ngón tay đã dự trữ sẵn ma lực và thuật pháp, chỉ cần phát hiện điều gì không đúng thì nàng sẽ lập tức phóng ra.

Thời gian chờ đợi không quá dài lâu, chỉ khoảng mấy giây sau đó, cánh cửa bị một lực đẩy từ bên ngoài, vang lên một tiếng “kẽo kẹt” rồi lộ ra khe hở.

Một bóng dáng thoăn thoắt vượt qua khe hở rồi bay vọt về phía giường nệm. Kèm theo âm thanh kêu gào đầy hớn hở khiến Tịch Thần tạm dừng lại động tác phóng pháp thuật.

“Chủ nhân! Chủ nhân! Ta đã trở về rồi!!!”

Nàng dùng tinh thần lực quan sát, không phải Cự Thạch Thú thì còn ai vào đây nữa!?

Chỉ thấy nó bay vọt về phía nàng, chưa đợi nàng có điều hành động thì nó đã dùng móng vuốt bấu vào vạt áo của nàng, sau đó nhanh nhẹn bò lên trên vai phải và yên vị ở trên đó. Âm thanh ồn ào của nó trực tiếp rót vào màng nhĩ của nàng, khiến nàng phải vì này mà sững sờ trong chốc lát.

Tuy rằng đôi mắt nhìn không thấy, nhưng mấy giây sau đó Tịch Thần vẫn xoay cổ và tinh chuẩn nhìn về phía Cự Thạch Thú, mỉa mai ra tiếng:

“Ngươi còn biết trở về đấy à? Ta vốn tưởng rằng ngươi định cuỗm mất khối Linh Mạch cực phẩm của ta rồi ở rể cho Yêu tộc đó chứ!”

Nghe thế, lông tơ trên người Cự Thạch Thú không khỏi dựng đứng lên, nó lắc đầu nguầy nguậy và ra tiếng biện minh:

“Không thể nào! Sao ta có thể là loại người vong ân phụ nghĩa đó chứ! Huống chi, giữa chúng ta còn có khế ước rằng buộc, ta có mà chạy đằng trời được!”

Tịch Thần hơi hơi mỉm cười, gắt gao đáp trả:

“Nói như vậy, ngươi vẫn có ý định trốn chạy, nhưng do sự ràng buộc từ khế ước nên không dám chạy chứ gì? Huống chi, ngươi lại không phải người, ngươi cần gì tuân thủ tín dụng đâu, vong ân phụ nghĩa mới là bản tính chân thật của yêu thú nha!”

Cự Thạch Thú: “…”

Nó vô ngữ một hồi, mới khinh bỉ trợn trắng mắt mà mắng:

“Nữ nhân, ngươi không cần vô cớ gây rối! Bản tiểu thú sở dĩ đi yêu tộc là vâng theo lệnh của ai, nằm gai nếm mật chiến đấu hăng hái đoạt lấy tài nguyên lại là cho ai? Nếu ta muốn chạy thì đã sớm chạy, cần gì chờ đến hôm nay!”

Tịch Thần đưa tay vuốt ve cái đuôi sắp sửa tạc mao của nó, cười tủm tỉm nói:

“Ta đùa ngươi thôi! Xem ra bản tính vẫn hoạt bát như cũ, không có bị Yêu tộc đánh thành ngu ngốc!”

Cự Thạch Thú tức muốn hộc máu nói:

“Nữ nhân chết tiệt! Ta ăn nói nhỏ nhẹ ngươi không chịu, ta mắng chửi người thì ngươi mới vui vẻ, ngươi có khuynh hướng chịu ngược phải không?”

Tịch Thần vừa vuốt nó vừa cười một cách sung sướng, lẩm bẩm lầm bầm nói:

“Có lẽ đi!”

Cự Thạch Thú hết chỗ nói rồi, nó phát hiện chỉ mới một thời gian không thấy thôi mà chứng bệnh của nàng lại nặng thêm rồi.

Một người một thú cãi nhau mấy câu, một màn này quá đỗi quen thuộc, dường như trước đó đã xảy ra trăm ngàn hồi. Quan hệ chủ tớ giữa bọn họ không vì cãi vả mà trở nên xa cách, ngược lại vì mấy câu đôi co mà không khí lại gần gũi hơn.

Tịch Thần thu hồi nụ cười, ánh mắt nhìn ra phía ngoài cửa, ngữ điệu đầy khẳng định hỏi:

“Ngươi không phải trở về một mình, mà còn dẫn theo một phái đoàn?”

Cự Thạch Thú cũng trở về bình thường, nghiêm túc nói:

“Không phải ngươi kêu ta đi Yêu tộc đàm phán sao? Bọn họ chấp thuận lời hứa một trăm năm không kéo bè kéo cánh công phá thành trì của nhân tộc. Nhưng bọn họ cũng có điều kiện, mỗi bộ tộc ra một ấu tể, nhiệm vụ của ngươi là mang đám ấu tể này an toàn đến đại lục Thần Châu, cho chúng nó chứng kiến việc đời.”

Tịch Thần hơi ngưng mi, tuy tinh thần lực đã bắt giữ đến mười mấy đạo hơi thở, nhưng tình hình thực tế như thế nào vẫn còn chưa biết, bởi vậy nàng nói với Cự Thạch Thú:

“Ngươi dẫn bọn họ vào cho ta nhìn xem!”

Cự Thạch Thú không nói lời nào, nhanh nhẹn nhảy xuống bờ vai Tịch Thần và bay vọt về phía cửa. Nó dùng móng vuốt sắc nhọn kéo then cửa bật ra đằng sau. Để lộ ra một đám yêu thú ấu tể đang đứng dàn hàng ở trước cửa.

Tịch Thần tập trung tinh lực nhìn ra, trong lòng không khỏi kinh hô một tiếng: hảo gia hoả!

Xà - trùng - chuột - kiến, động vật có cánh, động vật nhiều chân, động vật dưới nước vv… thô sơ giản lược có đến mười mấy chủng loại. Chúng nó chen chúc nhau chật ních không lộ khe hở, nhưng rồi không khí lại hài hoà đến cực điểm.

Tịch Thần: “…” Lần đầu tiên trong cuộc đời, nàng chứng kiến nhiều yêu thú tụ tập một chỗ như thế này, vậy mà chúng nó lại không có đánh lên tới.

Thật là việc lạ hàng năm có, năm nay đặc biệt nhiều!

Cự Thạch Thú cùng chúng nó xì xào nói câu gì đó, chỉ thấy một con yêu thú thuộc họ mèo vằn uy vũ hùng tráng bỗng nhiên bước lên đầu hàng, cặp mắt nó tròn xoe thẳng lăng lăng nhìn Tịch Thần một hồi lâu, sau đó miệng phun nhân ngôn hỏi:

“Ngươi chính là người đại biểu cho Nhân tộc cùng Yêu tộc đàm phán đúng không?”

Tịch Thần thầm nghĩ, nàng không tính là người đại biểu cho toàn thể nhân tộc, nàng chỉ là người trung gian, lấy lợi ích làm giao dịch chu toàn cho cả hai bên. Nhưng chí ít thì hiện tại mấy nhân vật lớn của Hoang Vực Giới đều nghe nàng, vậy tính ra nàng cũng là người đại biểu đi?

Nghĩ như thế, Tịch Thần gật đầu đáp:

“Chính là ta!”

Cự Thạch Thú đã lui về bên người Tịch Thần, mèo vằn với tư cách là người đại biểu của Yêu tộc, nó nghiêm túc giới thiệu:

“Tự giới thiệu một chút, ta tên Miêu Yểu - là đại trưởng lão của Miêu thị nhất tộc. Ta biết được hậu thiên Nhân tộc sẽ khởi động truyền tống trận, cho nên hôm nay ta dẫn đám ấu tể đến đây, có đôi lời muốn nói với ngươi.”

Yêu tộc đã tiến đến bằng dáng dấp nghiêm chỉnh như thế, Tịch Thần cũng không thể để mình thất lễ, nàng đứng dậy mời Miêu Yểu ngồi vào ghế ở giữa phòng, vừa châm trà vừa nói:

“Tên của ta là Tịch Thần! Ngài có lời gì thì hãy cứ nói đi, ta nghe đây!”

Miêu Yểu nhận chung trà từ tay Tịch Thần, nó đưa lên miệng nhấp một ngụm, ánh mắt khẽ liếc qua đám ấu tể đằng sau, hắng giọng nói:

“Như trong khế thư mà ngươi đã đưa ra trước đó, Yêu tộc chúng ta không được cất bước đến địa bàn của Nhân tộc trong vòng một trăm năm. Trải qua bàn bạc thì sở hữu giống loài của Yêu tộc đều đồng ý. Nhưng chúng ta cũng có yêu cầu cần ngươi đi làm.

Kỳ thực yêu cầu này cũng không khó, đằng sau là các ấu tể được sở hữu thị tộc lựa chọn ra tới để đi theo ngươi đến thế giới bên ngoài. Ngươi có trách nhiệm bảo hộ sự an toàn của bọn họ trong vòng một trăm năm. Chỉ cần không có ấu tể tùy tiện mất đi sinh mệnh, ngươi muốn thả bọn họ xuống chỗ nào huấn luyện cũng được, Yêu tộc chúng ta hoàn toàn không can thiệp tới.

Sau một trăm năm bảo hộ, bọn họ muốn đi nơi nào, trưởng thành đến nông nỗi gì, là sống hay là chết thì cũng sẽ không còn can hệ với ngươi nữa.

Tịch Thần các hạ, ngươi thấy yêu cầu này như thế nào?”

Tịch Thần rũ mắt suy tư, nhưng cặp mày chau lại vẫn biểu hiện được trong lòng nàng không mấy vui vẻ.

Nàng cùng Khắc Lạp Ni làm giao dịch, tìm hồn lực củng cố Vĩnh Sinh Thành. Cùng Cửu Cung Khoá Linh hợp tác, cuối cùng bị nó ăn vạ quấn lên. Trước đó không lâu mới bị Thiên Đạo tìm tới giao cho nhiệm vụ giải trừ nguyền rủa. Mà hiện tại, lại tới lượt Yêu tộc yêu cầu nàng giữ trẻ cho bọn họ!?

Chẳng lẽ nàng là cái máy tiếp thu nhiệm vụ hay sao chứ?

Nghĩ vậy, Tịch Thần lạnh lùng mà đáp lại Miêu Yểu:

“Ta cảm thấy chẳng ra sao cả, không phải phía trước đã nói rõ ràng, ta chỉ đáp ứng mang bọn họ đến đại lục Thần Châu thôi. Hiện tại các ngươi lại nói khác, nhìn thử xem một đám ấu tể đông đúc như vậy, đừng nói ta có năng lực bảo hộ bọn họ một trăm năm, chỉ sợ vừa mới bước đến thế giới bên ngoài thôi thì ta đã trở thành cái bia ngắm di động rồi. Đến lúc đó bản thân ta còn chưa lo nỗi thì nói gì đến việc bảo hộ ấu tể cho các ngươi.”

Phảng phất đoán trước Tịch Thần sẽ nói như vậy, Miêu Yểu khẽ cười ra tiếng, sau đó mới ung dung thong thả mà móc ra một cái mô hình ngôi nhà nho nhỏ đặt lên trên bàn, cười ngâm ngâm nói:

“Sự lo lắng của ngươi, chúng ta đã dự tính sẵn cả rồi. Ngươi yên tâm, ngươi chỉ cần có trách nhiệm bảo hộ khi ấu tể đang huấn luyện ở bên ngoài. Về phần nơi ở, thức ăn, tài nguyên tu luyện của ấu tể thì Yêu tộc chúng ta đã chuẩn bị hết thảy và đặt ở trong này. Đây là Trân Thú Viên - một loại không gian pháp bảo do các trưởng bối của Yêu tộc cộng đồng chế tác, bên trong phân sẵn chín tầng, mỗi tầng là một hệ sinh thái khác nhau, hoàn toàn dựa theo tập tính của các ấu tể mà chế tạo nên.

Bình thường ngươi cứ đặt ấu tể ở trong đó, bọn họ sẽ tự biết tìm thức ăn, tự săn con mồi mà chúng ta đã chuẩn bị sẵn. Ngươi không cần phải can thiệp nhiều vào lối sống của ấu tể. Mà bọn họ, cũng sẽ không trở thành gánh nặng của ngươi đâu!”

Tịch Thần nghe vậy, biểu tình thay đổi mấy lần, do dự một hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu đồng ý:

“Yêu tộc đã suy xét đến tận đây, ta có lý do gì mà từ chối nữa chứ!”

Miêu Yểu nghe vậy thì cười, lúc này mới nói một câu khẳng định:

“Yêu tộc chúng ta cũng không lợi dụng các hạ. Trải qua sự đồng ý của các bên, chúng ta còn đồng ý thêm một phụ gia phúc lợi cho các hạ. Chỉ cần thời gian trăm năm kết thúc, các hạ có thể lựa chọn hai con trong đám ấu tể để ký kết khế ước, thu làm chiến sủng. Ngoài ra, Trân Thú Viên các hạ cứ lấy mà dùng, không cần phải trả lại cho Yêu tộc!”

Tịch Thần hơi bất ngờ, không nghĩ tới còn có loại phúc lợi này. Nàng khẽ mỉm cười, chìa tay ra trước mặt Miêu Yểu, nói:

“Vậy nói định rồi! Hợp tác vui sướng!”

Miêu Yểu bắt lấy tay của Tịch Thần, mỉm cười gật đầu:

“Hợp tác vui sướng!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »