Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3567 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 176
thăm lại chốn cũ

❊ ❊ ❊

Ngoại trừ Lâm Kiêu vẫn còn giữ vẻ mặt tối tăm như ai thiếu hắn mấy trăm vạn không trả, thì tất cả các gia chủ còn lại đều niềm nở, vội cười xoà làm lành:

“Tịch Thần tiểu hữu, ngươi đừng vội đi. Chúng ta đâu có nói là không đồng ý ký kết khế thư đâu! Ngươi đừng vội hiểu lầm.”

“Cơ duyên ngàn năm có một bậc này, chúng ta cầu còn không kịp, sao lại có thể từ chối chứ. Tiểu hữu ngươi từ từ đã!”

“…”

Tịch Thần biết ngay là bọn họ sẽ không buông tha cơ hội này, khoé môi nàng khẽ gợi lên một nụ cười bí hiểm. Cho đến khi quay đầu ngồi lại trên ghế thì toàn bộ biểu tình của nàng đã trở về bình thường, nàng ôm cánh tay tựa vào lưng ghế, ngữ điệu bình tĩnh hỏi:

“Vậy là chỉ có bốn nhà Phong gia, Lăng gia, Lục gia và Trình thành chủ ký kết khế thư thôi có đúng không?”

Bốn vị lão giả Phong Sách, Lăng Xích Vân, Lục Quyền và Trình Thiêm vội gật đầu và đáp:

“Đúng vậy, chúng ta đồng ý!”

Nghe vậy, Tịch Thần hơi nhún vai, sau đó lấy ra bốn phần khế thư đẩy đến đối diện cho bọn họ. Nói thực ra, nàng còn không muốn cùng Lâm gia có hợp tác đâu, thực sự là nhân phẩm của bọn họ quá kham ưu, khiến nàng không thể có sự tin tưởng.

Nhưng ai biết, ngay khi bốn người Phong Sách, Lăng Xích Vân, Lục Quyền và Trình Thiêm vừa ký tên xong, thì Lâm Kiêu lại nhìn Tịch Thần, hơi cắn răng, ngữ điệu không cam lòng nói:

“Tịch Thần tiểu hữu, ta chấp nhận ký kết khế thư, ba người thì ba người vậy, còn hơn là không có!”

Hắn xem như đã nhìn ra, thiếu nữ ở đối diện tuy còn trẻ nhưng kinh nghiệm đàm phán lại cực kỳ lão luyện, không vì bọn họ là bậc trưởng bối mà khiếp đảm khiêm nhường, hơn nữa có chính kiến, quyết đoán, không dễ gì bị người khác dắt mũi.

Tu vi của nàng cao siêu, thủ đoạn quỷ dị khó lường. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, người như vậy hắn phải nên kết thân lấy lòng, chứ không nên vì coi khinh mà kết thù hận.

Tịch Thần nhìn Lâm Kiêu một hồi lâu, lâu đến mức mặt già của hắn đều phải xấu hổ mà đỏ lên, nhưng nàng chỉ nói một câu, sau đó nhanh nhẹn đưa một phần khế thư khác cho hắn:

“Lâm gia chủ có thể nghĩ thông suốt được như vậy thì thật là quá tốt. Phải biết rằng thiên tài trên đời này nhiều như lông trâu, nhưng có mấy ai đi đến được tận cuối con đường. Một gia tộc sừng sững không suy, không phải vì nó có một thiên chi kiêu tử chống lưng, mà là một gia tộc có nhiều đệ tử trung thành, vĩnh kết đồng tâm, như các nhánh rễ liên kết chặt chẽ với nhau dưới lòng đất. Thâm căn, bí ẩn, rắc rối khó gỡ, không dễ đứt rời.”

Tịch Thần tưởng Lâm Kiêu sẽ vì sự ích kỷ và tư tâm của mình mà từ chối ký kết. Nhưng quyết định của hắn lại làm cho nàng thấy Lâm gia vẫn còn cứu chữa được. Gạt bỏ thù hận sang một bên, thì hiện tại Tịch Thần được tính như một con dân thực thụ của Di Lan giới, chỉ khi gia tộc giàu có thịnh vượng thì mới xúc tiến kinh tế, tài nguyên, nhân tài. Như vậy tương lai cho dù nàng có đối đầu với Thần thì bọn họ cũng sẽ không kéo chân sau của nàng.

Tịch Thần nghĩ, có lẽ Thiên Đạo cũng sẽ rất vui lòng khi thấy nàng làm như vậy.

Tịch Thần thu hồi khế thư và rời khỏi Phủ Thành Chủ, cho nên không biết vì câu nói của nàng mà năm vị lão giả đã ngồi thẫn thờ, chiêm nghiệm thật lâu, thật lâu…

Tịch Thần lang thang không có mục đích mà đi vòng quanh những cung đường náo nhiệt của Đoạn Tiên Thành. Trải qua chiến tranh tàn khốc, tử vong tuyệt vọng, ấy mà những con người tầm thường nhưng phi thường kia vẫn lên phố buôn bán, cười nói, vui đùa. Dường như những vết thương lòng chưa từng xuất hiện hoặc tồn tại trong họ vậy.

Nhưng Tịch Thần lại biết, đằng sau nụ cười tươi tắn ấy, là những ngày dài lấy nước mắt rửa mặt khi người thân mất đi. Đằng sau những câu nói vui đùa, là những lúc ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, trái tim đau thắt như bị ai đó bóp chặt.

Nhưng người mất thì đâu thể nào sống lại được, người còn sống vẫn phải tiếp tục sống sót, mưu sinh. Cho nên bọn họ chỉ có thể vùi lấp nỗi đau xuống tận đáy lòng, và ướm lên gương mặt mình lớp mặt nạ hân hoan.

Đời người là như thế ấy, vui buồn tan hợp chỉ là chuyện trong tích tắc mà thôi!

Tịch Thần vừa đi chầm chậm, vừa nhìn ngắm cảnh vật và con người nơi đây, vừa suy nghĩ về những điều kỳ diệu của cuộc đời.

Trong bất tri bất giác, một cánh cửa màu son đã xuất hiện ở trước mặt của nàng.

Tịch Thần chợt định thần lại, mới phát hiện nàng vậy mà đã tìm tới ngôi nhà của Kỳ Văn Thư và Kỳ Tiểu Nhã mà nàng đã từng tới ở năm năm trước.

Khi cách năm năm, cảnh vật vẫn còn đây, mà người thì chẳng biết ở phương nào…

Tịch Thần dùng tinh thần lực xem xét, hai cánh cửa đồng son đóng chặt, có lẽ là nhiều năm không có người mở ra, hơn nữa chịu đựng gió táp mưa sa nên bản lề cửa đã hoen gỉ phai màu, trên cánh cửa cũng có nhiều vết cào xước đến từ động vật hoang dại. Ở hai bên tường xung quanh, cỏ dại mọc lan tràn, rêu phong leo thang um tùm lên tới tận đầu tường và vắt ngược trở vào bên trong kia.

Tịch Thần đứng lặng một hồi lâu mới thong thả đẩy cửa tiến vào. Cánh cửa phát ra một tiếng “kẽo kẹt” dài lâu và đinh tai nhức óc.

Thế giới phía sau cánh cửa quả nhiên giống như những gì mà nàng tưởng tượng. Mạng nhện giăng đầy trên nóc nhà, thềm đá phai màu theo năm tháng, mấy cây hoa cỏ được chăm sóc tốt tươi năm nào nay lại tiêu điều, héo úa, trơ trọi giữa cái nắng độc ác của tháng ba. Dưới đất rải rác phân chim, nước tiểu của mèo, xác chết của chuột, thậm chí có cả mớ da chết của rắn khi nó thay xác vào mùa đông…

Tịch Thần tránh đi những thứ ấy, từ từ tiến vào trong nhà, nhà cửa không có người trụ, không khí lạnh lẽo một cách kỳ quái. Sơn tường bị bong tróc ra thành những tạo hình dị hợm. Những khe lõm trở thành nơi cư trú cho mạng nhện, ổ mối, thằng lằng và vô vàn loài sinh vật khác.

Tịch Thần đi dọc hết các ngóc ngách của ngôi nhà, không tìm được manh mối nào hữu dụng. Cho dù có vết tích thì e là cũng bị thời gian chôn vùi đi mất.

Nơi cuối cùng nàng thăm viếng, là căn phòng thờ phụng tổ tiên, trên bàn hương án cũ kỹ chỉ có hai bài vị nằm cạnh song song nhau.

Tịch Thần chắp tay vái chào bài vị ba cái, biểu tình nghiêm túc mà thì thầm:

“Nếu hai vị ở trên trời có linh thiêng, thì xin hãy phù hộ cho ta tìm được tung tích của Kỳ Văn Thư và Kỳ Tiểu Nhã. Lúc trước ta đã quá sơ sót đối với ân nhân cứu mạng của mình. Thật xin lỗi!”

Ngoài cửa, chỉ có tiếng gió thổi những chiếc lá bay rào rạt. Hai chiếc bài vị vẫn nằm im lìm nơi đó và không có phản ứng gì.

Phảng phất đang trách móc Tịch Thần lạnh nhạt bạc tình, sơ sót với ân nhân.

Hoặc là, trên đời này vốn không có thần linh…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »