Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3423 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 197
hành sự cẩn thận

❊ ❊ ❊

Quả đúng như cái tên mà người ta đã đặt cho nó. Sở hữu nhà ở, đường xá và các vật thể kiến trúc đều được xây dựng bằng vật liệu y hệt như tường thành bên ngoài. Với gam màu xám vôi cũ kĩ càng thể hiện vẻ thần bí và chứng tỏ ngôi thành này đã trải qua nhiều tang thương biến đổi.

Người ở thành này không đông đúc, náo nhiệt như Đoạn Tiên Thành, nhưng những gì cần thiết cho sinh hoạt thì đều có đủ. Cửa hàng bán thức ăn, y phục, vũ khí đều mở cửa, nhưng lại có rất ít khách ghé thăm.

Bởi vì thời tiết lạnh lẽo, cho nên dân bản địa mặc nhiều lớp áo, hoặc người giàu có hơn thì khoác áo lông chồn, nón phủ kín từ đầu cho đến chân. Ai không có nón thì đội mũ rơm, rồi lấy vải quấn quanh mặt và cổ, chỉ chừa mũi, miệng và một đôi mắt.

Hầu hết dân bản địa đều ăn mặc như vậy, bởi vậy người khác rất khó phát hiện được biểu cảm trên gương mặt của họ. Nhưng Tịch Thần lại tinh ý mà thấy được, bàn tay và bàn chân lộ ra bên ngoài của bọn họ đều trở nên trắng bệch và rạn nứt. Bọn họ khoanh hai tay trước ngực, hơi còng lưng mà đi, mũi miệng hà hơi vào không khí với những làn khói trắng mờ mịt.

Cũng may Tịch Thần mặc ma pháp bào, kiểu dáng kín mít, ôm trọn cả thân thể. Nàng hòa mình vào dòng người bản xứ cũng không thấy đột ngột, không khiến người khác chú ý.

Nàng vừa đi trên cung đường chính, vừa quan sát nhà cửa ở hai bên. Bắt gặp cửa hàng nào bán vũ khí, bán dược liệu, nàng âm thầm ghi nhớ địa chỉ để lần sau tới mua.

Cứ lững thững đi như vậy, Tịch Thần cũng lưu ý được mấy cuộc trò chuyện từ người đi đường:

Người qua đường A: "Ai! Thời tiết càng ngày càng lạnh, dã thú trong núi đều trốn đi ngủ đông, muốn bắt chúng nó còn khó hơn lên trời!"

Người qua đường B: "Thời tiết ở phía Bắc mỗi năm đều như thế này, biết làm sao được? Nhưng mấy ngày nữa là tới ngày rằm, giao dịch thị trường lại mở ra thì chúng ta lại có cơ hội."

Người qua đường A: "Cũng chỉ có khi giao dịch thị trường mở ra thì Vạn Tượng Thành chúng ta mới náo nhiệt được hơn một chút. Còn lại những ngày khác thì thành trì này lại giống như một tòà thành chết vậy!"

Người qua đường C chen vào nói: "Thì cũng đúng thôi, nơi này được xem như biên thành. Là chiến tuyển thứ hai chống lại Vực Ngoại Thiên Ma, nơi này đã chết nhiều người như thế! Ngoại trừ hậu nhân như chúng ta đời đời cố thủ cương vị, giữ vững gia viên, túc trực bên linh cữu thì còn ai chịu định cư ở nơi này đâu?

Muốn cho Vạn Tượng Thành trở nên náo nhiệt thì chỉ khi giao dịch thị trường mở ra, hoặc khi có Ma Vật xâm lấn, hoặc là có sự cố bất ngờ phát sinh."

Người qua đường B: "Nếu nói có sự cố phát sinh, thì năm nay có đấy! Bí cảnh Ngạc Sơn hẳn là sắp đóng cửa, đám người kia nếu muốn Nam hạ thì phải đi thông qua thành của chúng ta. Cái này cũng xem như là náo nhiệt nhỉ!"

Người qua đường A: "Lại không phải chỉ có riêng một con đường này mới có thể Nam hạ. Đám người kia hoàn toàn có thể tránh đi Vạn Tượng Thành để đi về phía Nam, chỉ là đoạn đường sẽ vòng và xa hơn một chút thôi.

Người qua đường C: "Đúng vậy, nếu đám người kia muốn sẵn tiện du sơn ngoạn thủy thì vòng qua phía Đông là hợp lý rồi. Nơi đó sông nước hữu tình, thời tiết ấm áp, đâu như nơi khỉ ho cò gáy như chúng ta. Còn nếu ai hiếu thẳng, hiểu chiến muốn rèn luyện bản lĩnh thì vòng qua phía Tây, có vô số Tà tu của Thiên Ma Tông, Huyết Sát Tông chào đón bọn họ. Thậm chí đám đệ tử còn có thể nhân dịp này đánh chết tà tu, được danh dương thiên hạ!"

Người qua đường B: "Đúng đúng! Nói tóm lại, hai con đường kia, chỗ nào cũng tốt hơn so với đi xuyên qua Vạn Tượng Thành của chúng ta."

"..."

Tịch Thần nhìn theo bóng lưng của ba người rời đi, biểu cảm trên gương mặt có chút phức tạp. Nàng không nghĩ tới, Vạn Tượng Thành có thể hoang vắng đến như vậy.

Nhưng cũng nhờ nghe lén ba người họ trò chuyện mà nàng đã biết một số thông tin quan trọng.

Thứ nhất, Vạn Tượng Thành ngày thường rất ít người, chỉ cần nàng đủ điệu thấp thì một số phiền toái có lẽ sẽ không xuất hiện.

Thứ hai, giao dịch thị trường ít ngày nữa sẽ mở ra. Nàng không biết nơi đó dùng làm gì, nhưng nghe tên thì rất giống như chợ, có thể trao đổi mua bán. Cái này nàng có thể tìm hiểu thông tin thêm và trù tính sau.

Thứ ba, để xuống phía Nam thì có ba con đường, ngoại trừ đi xuyên qua Vạn Tượng Thành thì có thể đi vòng qua phía Đông, chỗ đó thời tiết ấm áp, có rất nhiều cảnh đẹp, còn những nhân tố khác thì tạm thời chưa biết. Ngoài ra thì còn có thể vòng qua phía Tây đề Nam hạ. Nhưng chỗ đó là nơi Tà tu hoành hành, xác suất xảy ra xung đột có lẽ sẽ thường xuyên như ăn cơm bữa.

Tà tu... tà tu...

Hai chữ này, nhắc Tịch Thần nhớ lại những gì mà Từ Thu Vũ gặp phải khi còn ở Quỷ Cốc Tùng Lầm.

Nếu Tà tu ở phía Tây, mỗi người đều độc ác bá đạo như vậy, thì chỗ đó xác thật rất loạn. Nàng tạm thời không tính toán đi nơi đó.

Thứ tư, người ở nơi này biết chính xác thời gian mà bí cảnh Ngạc Sơn mở ra. Bởi vậy hình tượng của nàng lúc này rất đục lỗ, chỉ cần người có tâm liên tưởng là hoàn toàn có thể đoán ra nàng mới từ bí cảnh trở ra.

Cho nên nàng cần thiết thay đổi cách ăn mặc và giọng điệu khi nói chuyện.

Cách nói chuyện nàng không lo lắng, bởi vì đời trước nàng vẫn luôn sống ở phương Nam, cho dù là rèn luyện cũng ở rừng rậm phương Nam. Bởi vậy có một số thói quen nàng không cần phải thay đổi. Cho dù người khác có nghe được, cũng sẽ cho rằng nàng đến từ phương Nam.

Đến thành trì này, nàng cũng chỉ tiếp xúc qua một người binh vệ thủ thành. Hiện tại nhân lúc chưa có nhiều người biết, nàng cần thiết phải xoa đi dấu vết.

Nghĩ xong liền làm, Tịch Thần quẹo vào một góc khuất, tinh thần lực tản ra thấy xung quanh không người, nàng dùng pháp thuật triệt tiêu mớ tuyết dày cộm trên chân, trên vai và trên người. Ma pháp bào cũng đổi thành kiểu dáng váy liền áo như người phương Nam hay dùng, nhưng bên ngoài sẽ phủ thêm một áo choàng liền nón màu đen.

Thay kiểu dáng y phục xong, Tịch Thần đổi luôn cả kiểu tóc. Nàng chỉ nhớ rõ một loại kiểu tóc mà đời trước khi còn nhỏ, mẫu thân thường hay thắt cho nàng. Thắt bím cho hai chùm tóc hai bên, sau đó cuộn lại ra sau và bới lên thành hình ngọn sóng, phần tóc còn lại ở phía dưới hơi uốn cong và xoã tung ra sau lưng.

Lúc này, hình tượng của Tịch Thần đã hoàn toàn khác xa so với lúc ban đầu khi tiến vào Vạn Tượng Thành. Cho dù là binh vệ thủ thành kia đứng trước mặt thì cũng chưa chắc đã nhận ra được nàng.

Xong việc, nàng lại gọi Cự Thạch Thú ra hít thở không khí. Cho nó nằm bò trên vai của mình, Tịch Thần thong thả ung dung dựa theo bản đồ, chậm rãi tiến lại gần Hoa Vân khách điếm.

Tịch Thần hoàn toàn không biết, bởi vì sự cẩn thận này mà khiến nàng tránh thoát được một lần đại nạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »