Tầm Thần Ký

Lượt đọc: 3562 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 158
phân phối

❊ ❊ ❊

Chưa để Tịch Thần kịp loát thông mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, thì vòng tay bích ngọc trên tay trái đã sáng lên, âm thanh đầy hưng phấn của Cửu Cung Khóa Linh đã vang lên:

"Tiểu nha đầu, ta nhận ra Thiên Đạo ý chí hạ xuống tìm ngươi, hắn tìm ngươi làm cái gì vậy? Di? Trên người ngươi có hơi thở của pháp tắc?"

Nghe âm thanh xa lạ, Cự Thạch thú bỗng chốc từ đầu vai của Tịch Thần đứng lên, nhe răng trợn mắt nhìn về phía vòng tay ngọc bích, cảnh giác hỏi:

"Nữ nhân! Ngươi lại từ đâu nhặt về thứ rách nát này vậy?"

Bang!

Cửu Cung Khóa Linh phát ra một tầng ánh sáng lục đánh vào trên đầu Cự Thạch Thú, hừ lạnh nói:

"Tiểu tê tê, nói chuyện phóng tôn trọng điểm! Bổn tọa mới không phải thứ rách nát, lúc bổn tọa tung hoành bốn phía, chỉ sợ ngươi còn chưa tồn tại trên đời này đâu."

"Ngươi…" Cự Thạch Thú tạc mao, tròng mắt dựng lên một chút tức giận, phồng má định cãi lại.

May mà Tịch Thần kịp thời đưa tay trấn an nó, nói:

"Đừng ầm ĩ! Đều là người một nhà!"

Nàng vừa dứt lời, một thú một vòng tay đồng thời ra tiếng nói, ngữ điệu kiêu ngạo ghét bỏ đối phương.

"Hừ! Ai thèm cùng đồ cổ rách nát làm người một nhà."

"Một con yêu sủng huyết mạch cấp thấp, như thế nào xứng làm người nhà của bổn tọa!"

Tịch Thần cảm thấy tâm mệt, nàng làm gì muốn ra mặt điều tiết cho hai kẻ kiêu ngạo này?

Nàng quyết định tung ra đòn sát thủ, đem cái hộp gỗ khắc hoa văn thần bí nắm ở trong tay, cười ngâm ngâm nói với Cửu Cung Khóa Linh:

"Ngươi giúp ta làm một chuyện! Cái hộp này sẽ là của ngươi!"

Cửu Cung Khóa Linh nháy mắt dừng lại hành động cãi nhau đầy ấu trĩ, vòng tay trực tiếp hóa thành dây thừng quấn lên hộp gỗ, ngữ điệu gấp gáp nói:

"Pháp tắc chi lực? Tiểu nha đầu mau đưa nó cho ta! Đừng nói một chuyện, cho dù là mười chuyện, ta cũng giúp ngươi làm!"

Thật là đang buồn ngủ thì có người đưa cho gối đầu. Pháp tắc chi lực cực kỳ hiếm lạ, Thiên Đạo thế nhưng sảng khoái đưa cho nàng, hẳn là có việc cầu nàng làm. Có điều nó không quan tâm mục đích của Thiên Đạo là gì, chỉ cần nó luyện hóa xong tia pháp tắc này, vết thương hẳn là có thể khôi phục một phần ba.

Nghe Cửu Cung Khóa Linh đáp ứng sảng khoái như vậy, Tịch Thần còn có chút không thể tin được, nàng hiện tại còn chưa biết chỗ tốt của pháp tắc chi lực. Chờ tương lai nàng biết rồi, hẳn là sẽ giải thích được nguyên nhân vì sao Cửu Cung Khóa Linh lại dễ nói chuyện như vậy.

Nhưng nhân lúc nó dễ nói chuyện, Tịch Thần ngay lập tức đưa ra yêu cầu:

"Trong Cửu Cung Khóa hẳn là có rất nhiều trận pháp đúng không? Ngươi giúp ta thác ấn ra các loại trận pháp có thể làm truyền tống thông đạo liên thông đến thế giới khác mà không cần phá hủy kết giới. À, còn có trận pháp bảo hộ và phong ấn thế giới, cũng cho ta một phần. Cái này không thành vấn đề đi?"

Nàng không hiểu trận pháp, nhưng thông qua lời nói của Thiên Đạo, nàng có thể suy đoán ra mấy phần, nó muốn dân bản xứ có thể truyền tống đi ra ngoài, nhưng đồng thời muốn giữ lại kết giới bảo hộ Di Lan Giới không xuất hiện trước người khác, hẳn là tránh cho Nguyền Rủa Chi Thần phát hiện biến số như nàng.

Cửu Cung Khóa Linh có thể đáp ứng làm được, nhưng nàng cũng không muốn làm người biết nàng có thần khí thượng cổ Cửu Cung Khóa ở trên người. Thất phu vô tội hoài bích có tội, nàng sẽ dùng lý do khác để thuyết phục Tứ đại gia tộc.

Huống chi, nàng cung cấp bản vẽ trận pháp, bọn họ hợp sức tìm hiểu, cộng đồng ra tài nguyên duy trì, đỡ phải phí công sức và thời gian của nàng. Hơn nữa lực phân tán ra cho người khác, nàng sẽ không trở nên nổi bật khiến người có tâm chú ý.

Thật là một công đôi việc!

Tịch Thần âm thầm ở trong lòng khen chính mình cơ trí, mà Cửu Cung Khóa Linh đã mỹ mãn ôm bảo bối về nhà, hưng phấn đáp lại nàng:

"Không thành vấn đề! Chỉ là chút việc nhỏ mà thôi!"

Nhớ tới cái gì, Tịch Thần hỏi lại:

"Tình huống của Tiểu Đằng ra sao rồi?"

Cửu Cung Khóa Linh biến trở về vòng ngọc bích tròng lên tay Tịch Thần, ngữ điệu đắc ý nói:

"Ta ra ngựa còn có thể sai lầm sao? Yên tâm đi, nó đã luyện hóa xong gần một phần ba. Không quá một tháng, hẳn là có thể xuất hiện trước mặt ngươi với diện mạo mới!"

"Vậy là tốt rồi!" Tịch Thần thở phào nhẹ nhõm một hơi, sự vui mừng hiện rõ ở trên mặt.

Cho dù tiền đồ phía trước đen tối không rõ, con đường hóa giải lời nguyền của Thần gian nan trắc trở. Nhưng nàng hiện tại vẫn còn sống, nàng nên ăn thì ăn, nên tu luyện thì vẫn tu luyện, âm thầm trù bị lực lượng, để đến khi đại nạn buông xuống nàng cũng có thể thản nhiên đối mặt.

Lo âu chỉ khiến người phiền não, nhưng có mục tiêu, có áp lực đều sẽ thời thời khắc khắc nhắc nhở nàng tiến về phía trước. Cho dù đi chậm cũng được, nhưng nàng sẽ một bước một dấu chân, kiên định bất di đi hết quãng đời này, vĩnh không hối hận.

Chờ Tịch Thần từ trạng thái ngộ đạo tỉnh lại, nàng phát hiện cảnh giới thất giai Đại Ma Pháp Sư lại đã bão hòa, lực lượng như con ngựa thoát cương muốn chạy ra chân trời mới.

Thấy vậy, Tịch Thần cũng hoảng sợ, nàng vội vã dùng tinh thần lực đè ép lại cảnh giới. Nàng mới tiến giai không lâu, không thể tiếp tục tiến giai nữa, phải củng cố một thời gian.

"Thật là yêu nghiệt!" Cửu Cung Khóa Linh bớt thời giờ cảm khái một tiếng, ngữ điệu có chút chua lòm.

Mà Cự Thạch Thú lại bám víu lấy Tịch Thần, ánh mắt đáng thương mà hỏi nàng:

"Chủ nhân! Chủ nhân! Ngươi không thể nặng bên này mà nhẹ bên kia, bọn họ đều có bảo bối, chỉ có ta là không có!"

Tịch Thần hơi nhướng mày, lúc bình thường thì kêu nàng 'nữ nhân' này, 'nữ nhân' kia. Chỉ khi có việc nịnh hót thì mới kêu nàng 'chủ nhân'.

Có điều nàng không so đo với nó, nàng đem mấy cái rương vàng bạc châu báu vứt ra, sau đó đem cái hộp gỗ chứa cực phẩm linh mạch mà Thiên Đạo tặng cũng đưa cho nó, nói:

"Vàng bạc châu báu, ta thực hiện lời hứa cho ngươi. Đến nỗi cái này là cực phẩm linh mạch, ngươi đem lực lượng uẩn dưỡng nó, mỗi ngày nó sẽ sinh ra linh thạch, phân ra một nửa cung ngươi tu luyện, một nửa còn lại giúp ta trữ hàng đi, khi nào cần ta sẽ lấy!"

Nàng nhiều việc đâu, không có thời gian uẩn dưỡng thứ này. Cự Thạch Thú hẳn sẽ rất vui lòng khi nhận công việc này.

Quả nhiên, Cự Thạch Thú vội vàng đem mấy cái rương đều nuốt vào trong miệng, nó đã là Vương thú, trong bụng có một không gian độc lập có thể tồn đồ vật. Làm xong rồi, nó mới hớn hở hỏi Tịch Thần:

"Cảm ơn chủ nhân! Chủ nhân yên tâm, ta sẽ đem cực phẩm linh mạch dưỡng đến trắng trẻo mập mạp, khiến hắn sinh ra càng nhiều linh thạch đưa cho ngươi. Chủ nhân còn muốn ta giúp ngươi làm việc gì sao?"

Nó nhìn thoáng qua vòng tay bích ngọc, nó biết thứ này được đồ tốt, cũng sẽ giúp chủ nhân làm việc.

Tịch Thần nghe vậy thì hơi sửng sốt, nàng híp mắt suy tư, một ý tưởng đột nhiên hình thành. Nàng lôi ra môt mớ giấy bút, ngồi ở tại chỗ viết chữ, tốc độ tay cực kỳ mau.

Không đến mười lăm phút, nàng đem một xấp giấy đưa cho Cự Thạch Thú, ngữ điệu nghiêm túc nói:

"Xác thật có một chuyện cần ngươi đi làm! Ngươi đi lãnh địa của yêu thú một chuyến, đem giấy du thuyết này đưa cho yêu thú đứng đầu của các bộ tộc. Đi nhanh về nhanh, tốt nhất là có thể về kịp trước khi phủ thành chủ mở tiệc đón gió tẩy trần!"

Cự Thạch Thú đọc nội dung trên xấp giấy, đôi mắt trừng thành chuông đồng, run run rẩy rẩy, mếu máo nói:

"Chủ nhân! Bọn họ hung tàn thực, nhất định sẽ đem ta xé thành mảnh nhỏ!"

Tịch Thần vuốt đầu nó, cười trêu ghẹo:

"Ngươi luyện hóa Thụ Tinh Chi Hạch, thực lực không có yếu như vậy! Kiên cường lên!

Ta nhớ rõ Yến Thanh thực thích ngươi, nếu không ta đi mượn mấy con bảo bối của nàng cho ngươi làm tay đấm, giúp ngươi tráng tráng lá gan?"

Vô số ký ức tàn ác hiện ra, thân hình Cự Thạch thú run lên, nó lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lưng tròng nói:

"Không… không cần! Bổn… đại gia… không cần tay đấm. Bổn đại gia có thể, ta sẽ đi nhanh về nhanh!"

Dứt lời, Cự Thạch thú đã "vèo" một cái, hóa thành lưu quang bay ra phủ thành chủ.

"Ha ha ha!" Tịch Thần thấy nó sợ đến chạy trối chết, vui vẻ bật cười ra tiếng.

Lúc này, âm thanh của Cửu Cung Khóa Linh lại vang lên, mùi chua càng thêm nồng đậm:

"Tiểu nha đầu, ngươi cũng thật hào phóng! Một cái cực phẩm linh mạch, ngươi lại an tâm giao cho nó, không sợ nó cuốn gói chạy trốn sao?"

Cực phẩm linh mạch… cho dù nó có pháp tắc chi lực, nhưng cũng nhịn không được mà đỏ mắt.

Pháp tắc chi lực luyện hóa xong thì hết sạch, nhưng cực phẩm linh mạch lại có thể dưỡng trong thời gian dài. Như nuôi heo vậy, dưỡng béo lại bán hoặc ăn thịt, tiền lời cực cao.

Tịch Thần nghe vậy thì cười nhẹ, nói:

"Linh thạch cho dù lại nhiều cũng chỉ là tiền tài vật ngoài thân. Ma pháp sư như ta cho dù có nhiều tiền cũng sẽ dùng để mua nguyên liệu luyện dược tề, luyện khí, chế quyển trục. Linh thạch nhiều có thể bảo hộ ta? Thay ta đấu pháp, thay ta tiêu diệt kẻ thù sao?

Đến nỗi Cự Thạch thú, nó đã cùng ta ký khế ước, nó có thể chạy đến nơi nào đâu? Hơn nữa, trải qua nhiều năm ở chung, tuy nó kiêu ngạo độc miệng chút, nhưng nhân phẩm vẫn rất tốt!"

"Hừ hừ! Tiểu nha đầu ngươi lý lẽ thật nhiều!"

Mặc dù biết Tịch Thần nói đúng, nhưng Cửu Cung Khóa Linh vẫn có chút ghen ghét.

Cực phẩm linh mạch! Ai…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang