Mọi người nhìn mấy con cá ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy cục vàng đang bơi, từng tiếng thán phục xung quanh phát ra.
- Ha ha! Đây là khu du lịch của Tập Đoàn Kim Long mở ra, mà bốn chữ "Tập Đoàn Kim Long" có ý nghĩa gì thì các ngươi cũng biết rồi đấy, là doanh nghiệp tư nhân số một số hai của thành phố chúng ta, toàn bộ khu du lịch xa hoa này vừa mới khai trương nên đang có chương trình ưu đãi, giảm giá 50% cho toàn bộ dịch vụ, bình thường, muốn chơi ở chỗ này một ngày cần ít nhất một ngàn tệ, qua đêm thì lại càng giật gân hơn.
- Đây đây! Những con cá kiểng quý hiếm này là chủ tịch Tập Đoàn Kim Long, Kim tổng hao phí rất lớn tâm huyết mới mua sắm được, là những con cá độc nhất vô nhị trong thành phố.
Trương Bắc Phong hướng mọi người thao thao bất tuyệt giới thiệu, tỏ ra bộ dạng mình là người trong nghề.
- Ồ! Những con cá vàng này nhìn có chút quen mắt nha, ta nhớ là vài hôm trước, trên mạng đã từng gặp, dường như là hai ngàn tệ một con.
Một người nữ sinh đột nhiên nói.
- Đúng vậy, nơi này mỗi một con cá vàng liền có giá 2000 tệ, vô cùng đắt đỏ, người bình thường căn bản nuôi không nổi.
Trương Bắc Phong gật đầu, lập tức ánh mắt nhìn hướng Sở Tiên:
- Hình như Sở Lão Đại đây vừa mới mở một cửa hàng bán cá kiểng nên chắc biết giá trị của những con cá vàng này a."
Lúc này trên mặt Sở Tiên tràn đây tiếu ý, nhìn Lưu Chí như thằng ngu, rất muốn cười to một trận nhưng kìm lại được, nghe được hắn hỏi thì gật đầu cười đáp:
- Không sai, nơi này cá vàng đều là giống quý hiếm, vô cùng thưa thớt, mỗi một con cá có màu sắc như thế này mua với giá hai ngàn tệ xem như rất tiện nghi, mà chính giữa là hai con cá chép Cẩm Ly lợ hại hơn, giống loài cực kì quý hiếm Sư Nữ vương cùng Tây Thi, màu sắc của hai con cá này hài hoà, là cực phẩm trong cực phẩm, mỗi con có giá 200 vạn tệ, trong thành phố này là độc nhất vô nhị.
Ha ha! Xem ra Sở Lão Đại đối với cá kiểng có nghiên cứu vô cùng sâu nha, không biết chừng nào thì ngươi mới có thể bán những con cá như vậy, đến khi đó nhớ để giá tiện nghi cho chúng ta đấy nhé!"
Trương Bắc Phong đùa cợt nói, bất quá trong đó thâm ý gì chỉ có hắn tự mình biết.
- Ha ha!
Một bên mấy cái nam sinh ha ha nở nụ cười, châm chọc nhìn về phía Sở Tiên lộ ra thần sắc khinh thường, một ít nữ sinh cũng là mỉm cười nhìn nhìn Tiểu Dĩnh.
- Đi thôi, chúng ta không phải tới đây để ngắm cá, mà lại tới để QUẨY. Trong này có club rượu ngon, còn hồ để câu câu cá, chơi bóng chuyền bãi biển, hoa quả đồ uống toàn bộ miễn phí, à đúng rồi! Các ngươi có mang theo đồ bơi không?
Đột nhiên Lưu Chí lớn tiếng nói.
- A! Những nơi vui chơi thế này ta chỉ toàn thấy trên TV, hôm nay thật sự có thể đặt chân tới đây, thật là cao hứng a!
Một nữ sinh hưng phấn nói.
- Hôm nay phải quẩy hết mình.
Mọi người vui sướng hướng phía bên trong đi vào.
- Thôi chết! Tiểu Tiên, ta quên mang đồ bơi cho ngươi rồi?
Tiểu Dĩnh mặt mũi tràn đầy áy náy nói với hắn.
- Ha ha! Không có gì, ở chỗ này mua một bộ là được, Tiểu Dĩnh ngươi mang bikini màu gì thế? Cho ta xem xem, hắc hắc!
Sở Tiên khuôn mặt dâm ta, híp mắt nhìn nàng.
- Đáng ghét, không cho ngươi nhìn.
Tiểu Dĩnh lè lưỡi nhìn hắn, chạy một mạch theo đám bánh bèo Tĩnh Văn đang đi phía trước. Sở Tiên cười cười, đi theo.
- Được rồi, mọi người cứ tuỳ tiện chơi, những ai muốn đi bơi thì có thể vào phòng thay đồ, nếu có gì thắc mắc cứ hỏi nhân viên phục vụ.
Lưu Chí vô cùng thuần thục chỉ huy, nói xong cùng đám người Trương Bắc Phong hướng về phòng thay đồ đi tới.
- Ta đi thay quần áo, một lát ta sẽ ở chỗ này chờ ngươi a!
Sở Tiên hướng phía Tiểu Dĩnh nói qua, xong cũng hướng về khu thay quần áo nam đi vào.
- Ok.
Tiểu Dĩnh gật đầu, đi theo Tĩnh Văn hướng về phía bên trong phòng thay quần áo nữ.