Người dịch: Sunshine Team dịch: Vạn Yên Chi Sào - Thật sự là không nghĩ tới, thì ra Sở tiên sinh lại là ông chủ Tiên Cảnh, mấy ngày nay trên mạng đều liên tục đưa tin liên quan đến Tiên Cảnh.
Một thanh niên mặt mũi tràn đầy kinh ngạc, trên mặt mang theo nụ cười nhìn Sở Tiên.
- Chào cậu.
Sở Tiên cười nhạt, trông rất lãnh đạm.
Cả đám người chung quanh lại không cho rằng hắn có chút thất lễ mà lại cho rằng câu nói có chút trang bức kia là chuyện đương nhiên, đây mới là dáng điệu của kẻ có tiền kiêu căng.
Tiên Cảnh là từ khóa hot nhất trên mạng hiện tại, cá vàng Tiên Cảnh, bể thủy sinh Tiên Cảnh, nhà hàng Tiên Cảnh, cái sau so với cái trước càng hoành tráng hơn đồng thời trong thời gian qua Tiên Cảnh cũng đã dần trở thành một danh từ đại xa xỉ.
Bởi vì đồ của Tiên Cảnh đều vô cùng tốt, vô cùng quý.
Người thanh niên trước mắt này lại là người sáng lập nhãn hiệu này, giá trị con người phỏng đoán phải lên tới vài tỉ.
Giá trị con người đạt tới vài tỉ tuyệt đối là hơn hẳn tất cả mọi người ở đây, mặc dù bối cảnh của Tĩnh Vũ tương đối cao nhưng nói về tiền tài vẫn thấp hơn rất nhiều.
- Trách không được da dẻ Tiểu Dĩnh lại tốt như thế, thì ra súp cá bahaba taipingensis giá trị lên tới cả trăm vạn cũng có thể tùy tiện ăn, nước bảo dưỡng đắt đỏ cũng tùy tiện uống.
Một cô gái mỉm cười nói, ânh mắt nhìn về phía cô lộ ra một tia hâm mộ.
Tiểu Dĩnh cười cười không có trả lời.
Đám người chung quanh này dường như đã quên mới vừa rồi còn bị vả mặt, giờ đây trên mặt đã cười thật tươi nói chuyện cùng Sở Tiên và Tiểu Dĩnh.
.....
- Đám người này thật sự phiền, cậu không biết đâu ai nấy cũng đều mắt để cao hơn đầu giống như vương tử công chúa, bọn hắn có đôi khi ngay cả tớ cũng đều xem thường, hôm nay thật quá sảng khoái nha!
Trong phòng thay quần áo bên cạnh suối nước nóng, Phỉ Phỉ và Tiểu Dĩnh ở trong một phòng nhỏ, nhịn không được càu nhàu.
- Bọn họ là những ai? Tớ nghe không hiểu các cậu nói nhóm gì vậy?
Tiểu Dĩnh cười cười có chút hiếu kỳ hỏi.
- Là hội Thượng Lưu, là Tĩnh Vũ cùng mấy người khác liên hợp lập ra nhóm, thành viên nhất định phải là người có thân phận và giá trị con người cao, bọn họ đều là người có một chút năng lực, phú nhị đại và có chút tiền tạo thành một nhóm có thể thuận tiện hợp tác cùng trao đổi ích lợi, về tính chất thì cũng không khác nhóm lớn của các thương nhân giao lưu cho lắm.
Phỉ Phỉ giới thiệu.
- Há, thì ra là thế.
Tiểu Dĩnh nhàn nhạt gật gật đầu.
- Tầng lớp này chính là như vậy, vì lợi ích mà chơi cùng với nhau, ở Thượng Kinh có rất nhiều nhóm kiểu này, Thượng Lưu hội chỉ có thể coi là một nhóm hết sức nhỏ, lấy giá trị con người các cậu căn bản không nên vào một nhóm nhỏ như thế.
Phỉ Phỉ cười.
- Hôm nay nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của bọn hắn đúng là rất thoải mái, hừ, bọn hắn cho rằng bạn tớ là người bình thường à, ha, đúng ra thì bọn hắn cần phải trèo cao.
Phỉ Phỉ đắc ý nói.
Nhà cô cũng rất có tiền nhưng cô cũng chỉ là một giáo viên, tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng không nhiều, không so được với một số công tử, dựa vào thân phận bạn gái Tĩnh Vũ gia nhập nhóm này cho nên có chút bị người xem thường.
Nhưng hôm nay có thể đưa ra bạn bè ngưu bức vả mặt bọn hắn khiến cô vô cùng vui vẻ.
- A..., đây là dây chuyền của cậu?!
Phỉ Phỉ nhìn thấy trên cổ Tiểu Dĩnh có một sợi dây chuyền màu hồng, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
- Đúng nha, khi đính hôn Tiểu Tiên đã đưa cho tớ.
Tiểu Dĩnh cười cười, đưa cho cô ấy xem.
- Uây, thật đẹp.
Phỉ Phỉ kinh ngạc nhìn, cầm trên tay ngắm nghía một chút:
- Đây là dây chuyền gì, có quý hay không?
- Dây chuyền hồng san hô, cùng với vòng tay, lắc chân, khuyên tai là một bộ.
Tiểu Dĩnh nói.
- Hồng san hô?
Hai mắt Phỉ Phỉ tỏa sáng lấp lánh ngắm nghía:
- Hồng san hô nha, một bộ này của cậu cũng phải hơn ngàn vạn, trời ạ, thật sự là rất đẹp nhưng lại quá đắt.
Nói xong, cô ấy đột nhiên thở dài một hơi:
- Tớ đã suy nghĩ lại rồi, thôi tớ vẫn nên mua một cái tương đối bình thường thôi.
Tiểu Dĩnh cười cười.
Sau khi hai người đi ra ngoài, hai người Sở Tiên và Tĩnh Vũ đã chờ ở bên ngoài, hướng về phía hai cô vẫy tay.
- Tĩnh Vũ, thế nào? Chúng ta đi thì sao?
Phỉ Phỉ đi tới cười hỏi.
- Anh vừa gọi điện thoại cho anh ấy rồi, không có vấn đề.
Tĩnh Vũ vừa cười vừa nói.
- Không có vấn đề vậy là tốt rồi, cũng không biết buổi tụ hội tối nay chơi có vui không nữa, có cần mặc quần áo chỉnh tề, sang trọng một chút hay không?
Phỉ Phỉ vừa cười vừa nói.
- Không cần, mặc dù quy cách rất cao nhưng bên trong cũng rất tùy ý, có một số minh tinh sẽ đến đó biểu diễn, ăn chơi cái gì cũng không thiếu, à phải rồi, Nạp Lan Thiên Hậu em thích hôm nay cũng sẽ tới nha.
- Thật sao? Đi đi.
Phỉ Phỉ ôm cánh tay Tiểu Dĩnh cao hứng nói:
- Buổi tối hôm nay chúng ta chơi thật vui cùng nhau đi, không phải cậu cũng thích Nạp Lan Thiên Hậu sao?
- Ừm, được.
Tiểu Dĩnh nhìn Sở Tiên, sau đó gật gật đầu.
- Đi thôi.
Tĩnh Vũ cười nói với bọn họ, đi ra ngoài làng du lịch suối nước nóng đã có một cỗ xe chờ ở ở đó.
- Đến chỗ anh ấy trước đã, chúng ta cần anh ấy dẫn đi.
Tĩnh Vũ ở một bên nói với Phỉ Phỉ.
- Được.
Phỉ Phỉ gật gật đầu, sau đó trò chuyện cùng Tiểu Dĩnh ở trên xe.