Nhóm: Cá.
Năm tên đại thiếu gia bẽn lẽn tới chào hỏi Sở Tiên.
Năm tên đại thiếu gia trò chuyện cùng Sở Tiên.
Kho báu trị giá mấy chục tỷ.
Cuộc đấu giá thế kỷ ở Kinh Hải.
Tất cả bảo vật trong cuộc đấu giá đều là của Sở Tiên, thật là quá kinh khủng.
Cuộc đấu giá ở thành phố Kinh Hải bị đồn ầm lên khiến mọi người đều biết.
Họ không thể ngờ được rằng tất cả kho báu trong cuộc đấu giá đó đều là của một mình Sở Tiên.
Trị giá mấy chục tỷ đấy, tài sản tích lũy của đám đại thiếu gia gộp lại với nhau còn chưa tới mấy tỷ.
Mà thái độ của năm tên đại thiếu gia đó đối với Sở Tiên rõ ràng là đang muốn kết giao và lấy lòng hắn.
Hắn rốt cuộc là người như thế nào nhỉ?
Đám người Trương Tĩnh Vũ và Trương Tĩnh Sơn trong lòng rối bời, trong đầu hiện lên vô vàng những câu hỏi nghi ngờ.
- Thôi, chúng ta nên về thôi.
Đến khoảng hơn 11 giờ đêm, Sở Tiên đứng dậy rồi nói với đám người Vạn Giang.
- Ừ, muộn quá rồi, hay để tôi gọi người đưa cậu về nhé Sở Tiên?
Vạn Giang cũng đứng dậy vừa cười vừa nói với Sở Tiên.
- Đúng, bọn tôi vẫn muốn ở đây thêm chút nữa, để lái xe của bọn tôi đưa các cậu về.
Giang Lưu Vũ cũng nói thêm.
- Ừ, được.
Sở Tiên gật đầu đồng ý.
- Để tôi nói với lái xe của tôi một tiếng.
Cả năm tên đại thiếu gia cùng đứng dậy rồi tiễn đám người Sở Tiên ra tới chỗ đỗ xe cách đó không xa.
Sở Tiên vẫy tay chào bọn họ rồi ngồi lên xe ra về.
Sau khi chiếc xe rời đi, Vạn Giang hơi mỉm cười rồi nhìn sang đám người Trương Tĩnh Vũ và Phỉ Phỉ đang đứng bên cạnh.
- Trong đám các cậu ai quen biết Sở Tiên?
- Trương Tĩnh Vũ, Trương Tĩnh Sơn và Tống Văn đều hướng ánh mắt nhìn Phỉ Phỉ.
- Tôi cũng không quen biết Sở Tiên lắm đâu nhưng tôi là bạn học với Tiểu Dĩnh bạn gái của cậu ấy.
Phỉ Phỉ nhìn thấy cả đám người đang nhìn về phía mình hơi có chút căng thẳng đáp lời.
- Tiểu Dĩnh?
Đám người Vạn Giang gật gật đầu như hiểu ra được điều gì đó, sau đó lại tiếp tục mỉm cười với đám người Phỉ Phỉ và Trương Tĩnh Vũ.
- Nếu cần giúp gì thì nói một tiếng nhé.
- Vâng, vâng Vạn thiếu.
Trương Tĩnh Sơn nghe thấy câu nói đó của Vạn đại thiếu gia, vẻ mặt vô cùng phấn khởi.
- Ừ.
Đám người họ gật đầu rồi rời đi.
Mọi người vẫn tiếp tục tụ tập đến tận hơn 1 giờ đêm, lần này khiến bọn họ có nhiều chuyện để bàn tán với nhau hơn và cũng khiến họ biết rằng có một gã thanh niên có thể khiến đám đại thiếu gia trong Tứ Cửu Thành phải nhận sai xin lỗi.
Và khiến tất cả mọi người đều biết rằng Sở Tiên là một ông chủ, một nhân vật thực sự không thể gây gổ được.
Và đen đủi nhất là đám người của Ngũ Hoa bởi lúc đó rất nhiều người nghe thấy Sở Tiên nói với bọn họ một từ “cút”.
Những người mà hiểu thì đều biết là đám người Ngũ Hoa có đắc tội với hắn, tuy hắn không nói gì nhưng ai mà biết được hắn có đến xử lý bọn Ngũ Hoa hay không.
Người mà đến cả đám đại thiếu gia cũng phải khiếp sợ mà các người lại đi đắc tội với hắn, đây rõ ràng là muốn tìm đến cái chết một cách công khai mà.
Do vậy nên một số đoàn thể cũng tự giác rời xa đám người Ngũ Hoa khiến bọn chúng vô cùng khó chịu nhưng đồng thời cũng rất lo lắng sẽ bị báo thù.
Vẻ mặt của đám người lúc bước ra khỏi hội trường không còn được chuyện trò vui vẻ nói nói cười cười như lúc bước vào nữa.
Sở Tiên và Tiểu Dĩnh ở trong căn nhà tứ hợp viện của Thạch lão.
Sáng ngày hôm sau, sau khi ăn sáng xong Sở Tiên bèn chuẩn bị cùng Tiểu Dĩnh đi xem chiếc máy bay mà mình đã đặt mua.
Thạch lão vốn định đi cùng nhưng bị Sở Tiên từ chối.
Nên ông đã cử tài xế của mình chở bọn họ tới sân bay Thượng Kinh.
Lúc sáng đám người Vạn Giang có gọi điện thoại tới ngỏ ý muốn hẹn Sở Tiên đi chơi.
Sở Tiên do dự một chút thì không từ chối nên sau đó cũng gọi bọn họ cùng đến sân bay.
Tới sân bay Thượng Kinh, tài xế của Thạch lão liền dẫn Sở Tiên và Tiểu Dĩnh đi vào bên trong.
- Thủ trưởng xin mời đi theo tôi.
Một nhân viên phụ trách sân bay cung kính đưa họ đến một căn cứ ở bên cạnh.
Căn cứ này trông giống như một trung tâm nhà kho khổng lồ, đi vào bên trong có thể nhìn thấy rất nhiều chiếc máy bay.
Trong đó còn có cả mấy chiếc máy bay chiến đấu.
Người phụ trách đưa họ đến trước một cánh cửa cuốn, mở cửa ra liền thấy một chiếc máy bay màu xanh đang ở bên trong.
- Sở Tiên.