Ở trong rừng rậm nguyên thủy, mọi người chậm rãi tiến lên, thỉnh thoảng gặp được một vài sinh vật liền trực tiếp chém giết.
Sở Tiên ở một bên không ngừng chỉ huy, dẫn dắt đi tiếp.
- Tiểu Tiên, hay là cậu dứt khoát nhận một chức vụ đi, tôi sẽ đề cử cho cậu chức vụ Quốc sư được không? Thạch lão đề nghị.
- Thôi quên đi, tôi không có thời gian đâu! Sở Tiên lắc đầu, hắn cũng không muốn bị gò bó theo khuon khổ, hiện giờ công ty của chính mình hắn còn mặc kệ chứ đừng nói là đi quản chuyện quốc gia.
Một khi nhận chức vụ này tuyệt đối sẽ phải xử lý vài chuyện… Với lại, cũng không có chỗ tốt gì để hắn động lòng, hắn mới không thèm cái chức vụ này, hắn chỉ muốn yên lặng ở phía sau giả heo ăn thịt hổ thôi.
- Nếu cậu có thể giúp đỡ quốc gia thì nhất định đất nước chúng ta sẽ ngày càng phát triển. Thạch lão lắc đầu.
Hiện giờ không ai có thể đấu lại được Sở Tiên, nếu như hắn có thể vì quốc gia phục vụ nhất định đất nước bọn họ sẽ trở thành vô địch.
- Quốc gia quản lý nơi này cho tốt là được, về sau cũng không cần lo lắng tài nguyên nữa. Sở Tiên cười nói:
- Ở chỗ này ít nhát cũng có thể tăng lực lượng của binh lính lên đến cấp năm, cấp sáu, đến lúc đó thì còn sợ không phát triển được sao?
- Tiểu Tiên, thực lực của cậu bây giờ là cấp mấy? Nói ra để bọn tôi có mục tiêu phấn đấu một chút. Thạch lão hiếu kì hỏi.
- Cái này tôi cũng không biết! Sở Tiên cười, hắn thăng cấp cũng không giống người bình thường, gần mười vạn lực công kích này nếu tính theo đẳng cấp gen thì có lẽ là khoảng hai, ba mươi cấp đi.
Thạch lão lắc đầu không hỏi thêm gì nữa.
Sở Tiên tập trung tinh thần quan sát xung quanh, dùng sóng âm điều tra dò xét bốn phương tám hướng.
- Đây là..? Sở Tiên hơi kinh ngạc, ở phía trước hắn nhìn thấy hai mươi mấy bộ thi thể, mà những thi thể này hẳn là của đám người tổ chức Thiên Nguyệt.
Trước đống thi thể đó có một con sâu dây leo đỏ to lớn.
Ở đó còn có rất nhiều con khủng long chân thú… Hình dáng của con sâu dây leo đỏ này vượt qua sức tưởng tượng của Sở Tiên, cho dù nó không phải rất cao, chỉ chừng mười thước nhưng lại có những sợi dây leo lít nha lít nhít tản ra, khoảng chừng mấy trăm sợi.
Nhìn thấy những sợ dây lao bao phủ phạm vi trăm mét nhìn giống như một cây đại thụ.
Bên trên nó cũng không có nhiều quả Thanh Lâm nhưng ở chính giữa nó có một quả lớn bằng đầu người.
Điều làm Sở Tiên kinh ngạc nhất là hình dạng của quả này giống hệt một đứa trẻ con, chân thực vô cùng.
- Mọi người cẩn thận, phía trước có nguy hiểm! Sở Tiên nói.
Con sâu dây leo đỏ này có khoảng hơn hai trăm con khủng long chân thú đứng xung quanh bảo vệ.
- Rất nguy hiểm sao? Lão Vương hỏi.