Sở Tiên nhìn thấy ngư dân nơi này phách lối như vậy liền nghĩ đến nên nói cho Hồng Thành Hải một chút.
Thành phố Hải Thanh mở cuộc đấu giá ngư trường này vốn có một chút quy tắc ngầm, chưa kể chủ nhân những ngư trường này đa số là người có bối cảnh cường đại, bọn họ tất nhiên có thể dễ dàng trúng thầu, nguyên nhân lớn nhất cũng bởi vì có nhiều quan hệ.
Mỗi năm trước mở ra cuộc đấu giá đều thu hút rất nhiều ông chủ và doanh nghiệp lớn, nhưng những người đấu giá thành công lại không có nhiều.
Đấu giá, cũng chính là phải đem giá cả ước định của mình báo cáo lên cơ quan quản lí, sau đó những người này sẽ đem giá cả phân ra, làm giá gốc ban đầu, sau đó người trả giá cao nhất sẽ trúng thầu.
Nhưng đối với những người có quan hệ và bối cảnh mà nói, bọn họ đã có sẵn ưu thế cực lớn, chính là biết trước được những người này báo giá bao nhiêu, bọn họ chỉ cần dựa trên giá cả này tăng lên một chút liền có thể thoải mái trúng thầu.
Sở Tiên cũng coi như gần quan được ban lộc. nếu không, không biết tình huống này, không có Hồng Thành Hải bận rộn lo liệu, thì cho tới thời điểm đấu giá, dù hắn có trả cao tới đâu cũng đừng mong trúng thầu.
Nhìn thấy mấy người kia tức giận mà không làm được gì đối với những ngư dân, Sở Tiên lắc đầu, cũng không muốn tự chuốc lấy nhục nhã, đành đi dạo xung quanh.
Đối với vị trí ngư trường này, Sở Tiên vẫn là rất thích, địa thế tốt, mực nước rất sâu, bản thân hắn còn có thể bơi từ ngư trường ra biển, có thể ở đó dùng năng lượng thống trị, đem về một ít loài cá trân quý.
-Tiếp tục xem một chút! Sở Tiên trong lòng vừa nghĩ, liền hướng chỗ khác đi tới.
Ròng rã cả một ngày, đi dạo hết ngư trường, trong lòng cũng đã có mấy vị trí lý tưởng, ở trong khe Hồng Sơn, có một cái ngư trường có rất nhiều tảo biển, vô cùng thích hợp nuôi cá lấy thịt, kể cả nuôi tôm cua sò hến đều không có trở ngại gì.
Cuối cùng chính là một khu ngư trường nuôi cá, so với những nơi khác nhỏ hơn một chút, nhưng cách ngư trường nuôi cá cảnh tương đối gần, cũng là một cái lựa chọn tốt, nếu như hắn muốn sở hữu khu ngư trường kia mà nói… Có ba khu để hắn lựa chọn, suy nghĩ một đêm, cuối cùng Sở Tiên vẫn quyết định lấy ngư trường đầu tiên ngay gần cửa và của khe Hồng Sơn.
Một là khu ngư trường ở cổng vào khe Hồng Sơn kia vị trí địa lý rất tốt, ngư trường cũng rộng lớn, hai là có thể đỗ được thuyền đánh cá dễ dàng.
Khi ở ngư trường thiếu cá liền có thể trực tiếp đi ra biển đánh bắt cá, kiếm được nhiều tiền. Nếu nói mỗi lần đều có vận khí tốt thì một lần ra biển có thể thu nhập hơn trăm vạn, trừ đi tiền nhiên liệu, dầu máy, cùng tiền thuê nhân công và tiền hao phí phát sinh thì vẫn có thể thu được mấy chục vạn.
Huống chi, Sở Tiên muốn một cái ngư trường cũng không phải là để nuôi cá, mà chính là để bắt cá, lợi dụng năng lực thống trị bắt cá đưa về ngư trường, như thế không chỉ giảm bớt được tiền cá mà cũng không phải khó khăn khi thăng cấp năng lượng.
Trong lòng đã có dự định, Sở Tiên liền đánh một văn bản, viết giá cả và ngư trường mình đã chọn lên.