Team: Cá Cá heo, hai mươi mấy con cá heo vội vã chạy trốn trong biển, mà ở trung tâm ba chiếc thuyền đánh cá kia, lưới đánh cá chỉ còn sót lại vài con.
-Chi chi chít…Từng tiếng âm thanh hoảng sợ truyền vào trong não Sở Tiên, nghe thôi đã cảm thấy hoảng hốt vội vã vô cùng.
Âm thanh cá heo thuộc loại sóng siêu âm, người bình thường không nghe được, nhưng Sỏ Tiên lại có sóng âm nên có thể nghe được rõ ràng, loại tiếng kêu kia chính là hoảng sợ tuyệt vọng, khiến cho mặt Sở Tiên biến sắc.
-Nhanh lên, đừng để bọn chúng chạy! Âm thanh loáng thoáng truyền đến từ phía xa, bọn họ dùng giọng địa phương nên Sở Tiên nghe không hiểu.
-Săn giết cá heo sao?
Sở Tiên nhìn thấy mấy chiếc thuyền đánh cá và đàn cá heo đang vội vã chạy trốn, nhíu chặt lông mày.
Cá Heo chính là sinh vật được bảo tồn cấp độ hai trong nước, ở đoạn Bạch Hải của Trung Quốc, cá heo còn được coi là động vật được bảo tồn cấp độ một, từ trước đến nay, cá heo vốn là loài động vật vô cùng thân thiện đáng yêu.
Chuyện cá heo cứu người cũng xảy ra không ít, chưa kể cá heo còn là loài động vật có IQ cao, trí tuệ còn vươt xa cả khỉ.
Sở Tiên đã từng xem qua một phim phóng sự về cá heo, trong đó miêu tả có mấy người dân trên đảo đi săn giết cá heo một cách tàn nhẫn, khiến một mảng lớn nước biển bị máu tươi nhiễm đỏ.
Xem bộ phim phóng sự đó khiến cho mọi người đều rất tức giận, thâm chí căm hận những người kia.
Tuy nhiên điều đó cũng không thể thay đổi vấn đề hiện thực, vẫn thường xuyên xảy ra những vụ săn giết cá heo ở các hòn đảo, Nam Á, Đông Nam Á, Châu Phi, và Nam Mỹ, thậm chí có vài địa phương như đảo nhỏ còn có phong tục giết cá heo làm lễ tế thần linh.
Ở những địa phương này, săn giết cá heo cùng bắt cá cũng giống như nhau, nhà nước chỉ có thể khiển trách, không thể ngăn cản được, cho dù là tổ chức bảo vệ động vật cấp thế giới cũng không có cách nào bởi đó là phong tục tập quán của dân địa phương mấy trăm năm.
Cái này cũng giống như giết chó, giết mèo ở trên đất liền, người khiển trách tiếp tục khiển trách, người thương xót tiếp tục thương xót, người muốn giết vẫn cứ giết.
-Dù sao mình gặp phải thì cũng sẽ không ngồi im mà nhìn được! Sở Tiên âm thầm quyết định, hắn cũng không phải kẻ yêu thích hòa bình thế giới, cũng không phải thánh nhân tràn đầy tình thương đối với động vật, nhưng mà ít ra hắn cũng là một kẻ có lương tâm, có trách nhiệm với lời nói của mình, nếu hắn đã bảo muốn cứu, tất nhiên có thể cứu.
-Lão Mục, lái thuyền qua đó đi, ngăn cản bọn họ bắt cá heo! Sở Tiên lập tức nói.
-Vâng, ông chủ! Đối với mệnh lệnh của Sở Tiên, Lão Mục chưa bao giờ do dự, lập tức chuyển hướng, lái thuyền đến gần ba chiếc thuyền đánh cá của đảo nhỏ kia.
-Ong ong! Chiếc thuyền đánh cá phía đói diện truyền đến âm thanh đe dọa nhắc nhở, Lão Mục cũng không yếu thế chút nào liền thổi còi.
-Mẹ kiếp! Đây là thuyền đánh cá ở nơi nào? Chẳng lẽ muốn cùng chúng ta tranh đoạt sao? Tên thuyền trưởng trung niên bộ dáng thô lỗ đứng trên thuyền phẫn nộ quát.
-Thuyền trưởng, trên thuyền bọn họ hình như là quốc kỳ của Hoa Hạ. Người đứng bên cạnh thuyền trưởng liền nói.
-Hừ, khốn kiếp, phát tín hiệu cho bọn hắn, hỏi xem bọn hắn muốn làm gì, bảo bọn hắn lập tức rời đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!
-Vâng!
-Ông chủ, chúng tôi vừa nhận được tín hiệu của ba chiếc thuyền đánh cá kia, đối phương để cho chúng ta mau chóng rời đi, không nên quấy rầy bọn họ săn giết cá heo! Người cá đứng bên trên vừa nhận tín hiệu xong, Lão Mục liền nói với Sở Tiên.
-Nói cho bọn hắn, chúng ta chỉ là đi ngang qua, đúng thế, chỉ là đi ngang qua, không có ý định cùng bọn hắn tranh đoạt. Sở Tiên ý cười đầy mặt nói ra.
-Vâng! Lão Mục lập tức gật đầu, sau đó trả lời lại tín hiệu, nhưng thuyền vẫn như cũ lái về phía mấy người kia.
-Thuyền trưởng, đối phương nói là chỉ đi ngang qua.
-Đi ngang qua sao? Khốn kiếp, bảo bọn hắn cút ra cho ta, cút xa xa một chút nếu không ta đây cũng không khách khí! Thuyển trướng thuyền đảo âm trầm nói ra.
-Vâng, vâng!