Sau bữa tiệc chiêu đãi khách, Trần Mạc Bạch chụp một tấm ảnh nhóm.
Rồi sẵn men say, anh không kìm được mà đăng lên "Moment".
« Năm tư Đạo viện Vũ khí, cuối cùng cũng Trúc Cơ thành công. Tốc độ coi như ổn so với khóa trước, nhưng vẫn cần cố gắng hơn nữa. »
Đăng xong, anh bị Minh Dập Hoa kéo đi uống tiếp hiệp hai.
Cuối cùng, Trần Mạc Bạch cũng chẳng nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Sáng sớm hôm sau tỉnh đậy, anh vẫn còn thấy hơi choáng váng.
Nhưng vì đã Trúc Cơ, nên anh vận chuyển một đại chu thiên của "Trường Sinh Bất Lão Kinh", toàn bộ cồn đều bị đẩy ra khỏi cơ thể, tinh thần sảng khoái đến đỉnh điểm.
Môn công pháp của Thần Mộc Tông này, vốn nổi tiếng là đệ nhất dưỡng sinh chi pháp ở Đông Hoang.
"Đúng rồi, nghe nói sau khi Trúc Cơ, mình sẽ được thêm một giáp tuổi thọ, không biết có thật không."
Trần Mạc Bạch lẩm bẩm một mình, thay một bộ quần áo mới, rồi cẩn thận vuốt mái tóc đen dài được nuôi dưỡng kỹ lưỡng, buộc thành một kiểu đuôi ngựa đơn giản.
Nhìn chàng thiếu niên gọn gàng trong gương, Trần Mạc Bạch hài lòng gật đầu, cầm điện thoại, khoác cặp sách lên vai, rồi xách theo hộp dài đựng Vô Tướng Nhân Ngẫu.
Hôm nay có tiết khôi lỗi, Xa Ngọc Thành nói sau tiết học sẽ ưu ái anh.
Nhưng vì không tiện để lộ túi trữ vật, Trần Mạc Bạch chỉ có thể mang theo cái hộp vướng víu này đến trường.
Rời khỏi nhà gỗ, anh hướng về Đạo viện Vũ khí mà đi.
"Ồ, chào buổi sáng!"
Vừa ra khỏi nhà, anh đã thấy hôm nay vận may không tệ, vậy mà gặp Mạnh Hoàng Nhi ở ngã ba chân núi.
Bốn năm qua, Trần Mạc Bạch và cô cũng coi như quen sơ.
Vì Mạnh Hoàng Nhi hơn anh một khóa, lại chuyên tâm vào âm luật và những chuyến lưu diễn khắp nơi, hai người gần như không có cơ hội gặp mặt.
Nói ra cũng hổ thẹn, bốn năm rồi mà Trần Mạc Bạch vẫn chưa có được phương thức liên lạc của cô hàng xóm này.
"Chào buổi sáng."
Mạnh Hoàng Nhi chào hỏi xong, đứng trên chiếc ván trượt của mình, không vội vã đi tiếp như mọi khi.
Trần Mạc Bạch lại không để ý đến điều đó, anh kéo cao quai cặp, hít một hơi thật sâu, thi triển đạo nhị giai pháp thuật mà anh đã thuộc nằm lòng từ lâu, nhưng đến giờ mới có thể thực hiện.
Phi Hành Thuật!
Từ đan điền khí hải, một giọt linh lực lỏng tuôn ra, lan tỏa đến tận xương tủy.
Trần Mạc Bạch cảm thấy cơ thể mình như thể bị hút cạn trọng lượng, trở nên nhẹ bẫng, rồi trong vẻ mặt kinh hỉ, hai chân anh rời khỏi mặt đất, bay lên không trung.
Đây chính là phi hành sao?
Một cảm giác mê say trào lên trong đầu, anh nhìn mặt đất bên dưới ngày càng xa, vội vàng nâng cao hộp khôi lỗi, giữ thăng bằng.
Sau một tiếng quát nhẹ, Trần Mạc Bạch bắt đầu bay về phía Đạo viện Vũ khí.
Đương nhiên, tốc độ không nhanh, Mạnh Hoàng Nhi ngồi ván trượt bên dưới sơn đạo duy trì tốc độ tương đương để đi cùng anh đến trường.
Một người trên không trung, một người dưới mặt đất.
Mạnh Hoàng Nhị vừa trượt ván vừa ngưỡng mộ nhìn Trần Mạc Bạch trên không trung.
Cô có ấn tượng với cậu học đệ này, lần giải vây ở nhà ga năm đó khiến cô rất cảm động.
Nhưng việc cậu ấy chuyển đến ở cạnh mình ngay ngày đầu nhập học lại khiến cô có chút không thoải mái.
Dù sao, là một đại minh tinh, cô đã chứng kiến quá nhiều "fan cuồng". Mặc dù biết sinh viên Đạo viện Vũ khí không thể nào là loại người đó, nhưng cô vẫn cố gắng giữ khoảng cách để tránh những chuyện rắc rối.
Bốn năm qua, trừ ngày khai giảng, hai người không hề đi học cùng nhau.
Chỉ thính thoảng gặp nhau trong trường.
Đó là do Mạnh Hoàng Nhi cố tình tránh mặt.
Nhưng hôm qua, khi nhìn thấy bài đăng trên diễn đàn trường, nhìn thấy cái tên Trần Mạc Bạch quen thuộc, cô đã không khỏi giật mình.
Cậu ấy vậy mà Trúc Cơ!
Phải biết rằng, cô đã sớm Luyện Khí tầng chín viên mãn, nhưng vì chưa luyện thành "Lâm Giới Pháp", căn bản không dám bước ra bước đó.
Vậy mà cậu học đệ nhỏ hơn cô một khóa này lại vượt lên trước, [Trúc Cơ thành công.
Có nên hỏi cậu ấy xem có bí quyết gì trong việc tu luyện "Lâm Giới Pháp" không?
Với suy nghĩ đó, hôm nay Mạnh Hoàng Nhi bỗng dưng nổi hứng đến biệt thự trên đỉnh núi của mình quan sát căn nhà gỗ trong hốc núi bên dưới.
Dù không nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng cô có thể thấy rõ ràng Trần Mạc Bạch đi ra ngoài, và cũng chính vì vậy, cô đã có thể tránh mặt Trần Mạc Bạch trong bốn năm qua.
Nhưng hôm nay, cô lại cố ý chờ đợi cơ hội này, sau khi Trần Mạc Bạch ra khỏi nhà, cô mới mở ván trượt và lao xuống ngã ba chân núi với tốc độ cao nhất, rồi giả vờ như tình cờ gặp mặt.
Nhưng sau khi "tình cờ gặp mặt”, cô lại không biết nên mở lời như thế nào.
Sau đó, cậu học đệ này chỉ chào một tiếng rồi bay mất!
Cậu ấy không nghĩ rằng cùng nhau đi dọc con đường núi đến trường là một chuyện rất lãng mạn sao!?
Mặt hơi sưng lên, cố gắng điều khiển chiếc ván trượt theo Trần Mạc Bạch đang vụng về bay trên trời, Mạnh Hoàng Nhi không khỏi thầm ngưỡng mộ.
Dù vụng về, dù tư thế khó coi, thì đó cũng là đang bay bằng sức mạnh của chính mình!
Sao trước đây mình không phát hiện ra, cậu học đệ này vẫn rất thanh tú.
Mạnh Hoàng Nhi nhìn Trần Mạc Bạch đang bay trên không trung, trong lòng bỗng thấy nóng ran.
Ở cổng trường, cô cuối cùng cũng đợi được Trần Mạc Bạch hạ xuống sau một hồi lạ lẫm.
"Học đệ, chúng ta kết bạn nhé?"
Mạnh Hoàng Nhi không còn dè dặt, chủ động lấy điện thoại ra.
"A, được ạ."
Trần Mạc Bạch có chút kỳ lạ, anh có thể cảm nhận được ngày thường đại minh tinh này luôn trốn tránh mình, sao hôm nay lại chủ động như vậy?
À, chắc là vì mình Trúc Cơ.
Hiểu ra, Trần Mạc Bạch không khỏi cảm khái công sức hơn ba năm khổ luyện và Trúc Cơ Đan mà anh thu được ở Thần Mộc Tông, quả nhiên là đáng giá.
Chỉ có cảnh giới càng cao mới được người ta tôn trọng.
Đây cũng là một luận chứng khác của lý luận Thanh Bình Thượng Nhân.
Trần Mạc Bạch nghĩ vậy, mở điện thoại ra, rồi lập tức giật mình.
"Moment" 99+ chưa đọc.
Tình huống gì đây?
Nhưng dù sao anh cũng là tu sĩ Trúc Cơ, nhớ lại một chút, anh lập tức nhớ ra mọi chuyện.
Tối qua anh hình như đã đăng "Momernt”.
Chết rồi, có chút khoe khoang quá.
Sau khi kết bạn với Mạnh Hoàng Nhi, Trần Mạc Bạch vẫn còn đang nghĩ đến chuyện đó.
Anh chào tạm biệt đại minh tinh rồi đi thẳng về phía giảng đường.
"Này."
Giọng Mạnh Hoàng Nhi từ phía sau vọng đến, Trần Mạc Bạch quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu.
"Còn gì nữa không?"
"Không... Không có gì..."
Mạnh Hoàng Nhi da mặt vẫn còn mỏng, không tiện hỏi bí quyết tu luyện "Lâm Giới Pháp" của cậu học đệ mới vừa kết bạn.
Cô định đợi quen thân hơn một thời gian nữa rồi mới từ từ hỏi thăm.
"À, tôi đi đây."
Nói xong câu đó, Trần Mạc Bạch xoay người, lại không ngờ ở chỗ ngã ba cầu thang, anh gặp một người quen khác.
Mã Tiểu Minh.
Học sinh Đạo viện Vũ khí mà anh đã gặp ở phòng chờ nhà ga ngày xưa, kẻ đã chế giễu Trần Mạc Bạch chỉ là kẻ may mắn nhờ vào chính sách chiêu sinh của Tiên Môn mới có thể vào học, lúc này đang đứng ở đó với vẻ mặt vô cùng khó xử.
Hắn định quay người bỏ chạy, cúi đầu thật nhanh về hướng ngược lại.
Nhưng hắn là một học sinh ngoan ngoãn tuân thủ nội quy trường học, cuối cùng chỉ có thể cắn răng, đứng tại chỗ, hướng về Trần Mạc Bạch ở phía xa, cúi đầu chúc mừng anh Trúc Cơ thành công.
"Chúc mừng."
Trần Mạc Bạch không ngờ Mã Tiểu Minh lại thông suốt như vậy, nhưng đã như vậy, anh cũng không cần phải so đo chuyện này nữa.
Anh đưa tay trái ra, đặt ngang trước ngực, nhẹ nhàng nhấc lên, đáp lễ.
"Không có gì, hy vọng người Trúc Cơ tiếp theo là cậu."
Cảnh tượng này cũng vừa hay bị Mạnh Hoàng Nhi ở lối ra cầu thang nhìn thấy, là người đã chứng kiến chuyện đó, trong lòng cô cũng cảm thấy vưi lây và dâng lên một cảm giác vui sướng.
"Hì hì ha ha!"
Tiếng cười như chuông bạc khiến Trần Mạc Bạch không khỏi ngạc nhiên.
Rõ ràng đây là cảnh mình "vả mặt", cô vui cái gì chứ?