Trần Mạc Bạch đứng trên lôi đài, hướng nữ tử áo đỏ có thân hình đẫy đà trước mặt hành lễ.
"Ngươi có dũng khí lên đây, thật khiến ta kinh ngạc."
Đinh Doanh tỏ vẻ thoải mái, tay phải đã nắm chặt hai tấm phù lục màu xanh vàng, từng bước tiến về phía Trần Mạc Bạch, chậm rãi gia tăng áp lực.
"Dù sao cũng đã đến vòng thứ sáu, chỉ cần vượt qua vòng này, sẽ trở thành đệ tử chân truyền của tông môn. Cho dù đối thủ mạnh hơn, ta cũng phải thử sức một lần."
Trần Mạc Bạch khiêm tốn đáp lời, bày tỏ quyết tâm không từ bỏ, muốn cố gắng tranh đoạt.
“Ngươi nghĩ mình có thể thắng ta?"
Đinh Doanh nghe vậy, che miệng cười khẽ, như thể vừa nghe được chuyện gì nực cười lắm.
"Ừ!"
Đáp lại, Trần Mạc Bạch chỉ nói một chữ.
"Hả?"
Đinh Doanh mở to mắt, không hiểu sự tự tin của hắn từ đâu mà ra.
Nàng hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ném ra tấm phù lục màu vàng trong tay.
Một tiếng nổ vang lên, một quả cầu lửa đường kính nửa mét đột ngột xuất hiện, rơi xuống đỉnh đầu Trần Mạc Bạch, sắp sửa nuốt chửng hắn.
Một thanh phi kiếm thuần thanh phóng lên trời, xoay quanh quả cầu lửa một vòng, đã hóa nó thành vô số đốm lửa.
Toàn bộ lôi đài như trút cơn mưa lửa, nhưng đều bị một tấm phù lục phòng ngự của Trần Mạc Bạch ngăn lại.
"Không có Thần Mộc Kiếm kia, ngươi ngay cả một chiêu của ta cũng không đỡ nổi.”
Đinh Doanh cười lạnh, một đạo phù lục màu xanh khác tách ra linh quang, rơi xuống dưới chân nàng.
Ngay sau đó, một mầm cây trồi lên khỏi mặt đất, trong chớp mắt đã thành một cây đại thụ cao hai mét.
"Đây là..."
Trần Mạc Bạch thấy trận thế này có chút quen thuộc, ngay lập tức động tác của Đinh Doanh khiến hắn hiểu ra vì sao mình thấy quen mắt.
Nàng ném một đạo phù lục vào thân cây, một đạo quang mang trong treo hiện ra, hóa thành ánh sáng màu xanh khiến cả lôi đài rung chuyển. Ánh sáng ngưng tụ trên đầu ngón tay phải của Định Doanh thành một cột sáng lớn cỡ năm tay.
"Thiên Mộc Thần Quang!?"
Ngày xưa trên Thanh Quang đảo, chẳng phải đội của bọn họ đã dựa vào linh thụ ở bên cạnh, mới có thể thong dong chống cự đàn Hắc Ôn Điểu, thậm chí bức lui Điểu Vương nhị giai hay sao?
Nhưng nếu Đinh Doanh có thể một mình sử dụng "Thiên Mộc Thần Quang", e rằng trong số đệ tử chân truyền không ai là đối thủ của nàng.
Trần Mạc Bạch trấn tĩnh lại, phân tích và phát hiện ánh sáng màu xanh này khác với Thiên Mộc Thần Quang.
Hình như đây là phiên bản kém hơn của Thiên Mộc Thần Quang.
"Có thể thua dưới tấm Thiên Mộc Phù nhị giai này của ta, ngươi nên lấy làm kiêu hãnh."
Đinh Doanh tuy lời nói khinh miệt, nhưng hành động lại rất thận trọng. Dù sao Trần Mạc Bạch đã Luyện Khí tầng chín, lại có phi kiếm nhị giai trong tay.
Thiên Mộc Phù đã là một trong những lá bài tẩy của nàng. Nàng ngẩng đầu, năm ngón tay phải hướng về phía Trần Mạc Bạch, cột Thiên Mộc Linh Quang bắt đầu xoay tròn, tạo thành hình dạng mũi thương xoắn ốc.
Trần Mạc Bạch thấy vậy, tay phải khẽ điểm kiếm quyết, Thần Mộc Kiếm rung lên. Hắn muốn cho Đinh Doanh một thất bại thảm hại cả đời khó quên.
Một giọt linh lực lỏng từ khí hải đan điền tuôn ra, thông qua đầu ngón tay hắn rót vào kiếm.
Trong khoảnh khắc, Thần Mộc Kiếm như dải lụa thuần thanh, bắn ra từ đầu ngón tay hắn.
Cùng lúc đó, Đinh Doanh cũng phóng ra Thiên Mộc Linh Quang thương.
Một tiếng nổ chói tai vang lên, mũi thương xoắn ốc màu xanh tựa như đạn pháo, bóp méo không khí, thậm chí làm nứt cả lôi đài, mang theo sức mạnh đáng sợ có thể phá vỡ mọi phòng ngự linh quang, va chạm với mũi phi kiếm thuần thanh do Trần Mạc Bạch điều khiển.
Sau một tiếng nổ chói tai, phi kiếm thuần thanh trong ánh mắt không dám tin của mọi người, tách ra linh quang thanh tịnh hơn, bộc phát ra một đạo Thần Mộc Kiếm khí đáng sợ vô song. Nó trực diện phá vỡ Thiên Mộc Linh Quang của Đinh Doanh.
Sau khi chém tan mũi thương xoắn ốc do Thiên Mộc Linh Quang ngưng tự thành, kiếm khí vẫn không suy giảm, lao thắng đến trước mặt Đỉnh Doanh.
Một mảnh cánh hoa đỏ rực đột ngột xuất hiện, hóa thành một lớp giáp phù cứng cáp, ngăn cản đạo Thần Mộc Kiếm khí đáng sợ vô song trong gang tấc.
Một tiếng "phanh" vang lên, lôi đài vốn đã được gia cố rung chuyển dữ dội.
Đinh Doanh mất kiểm soát lùi lại, Phi Hoa Phù Giáp cũng bắt đầu tan rã từng mảnh, sắp sửa hoàn toàn biến mất. Sắc mặt nàng đại biến, không tiếc thi triển bí thuật hao tổn nguyên khí để tăng cường linh lực.
Ánh sáng xanh đỏ xen kẽ trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Trong chớp mắt, linh lực màu xanh bị linh lực thuộc tính "Hỏa" thôn phệ hoàn toàn.
Đây là một phương pháp sử dụng của Nhị Tướng Công, trong thời gian ngắn dùng Mộc thuộc tính linh lực nuôi dưỡng linh lực thuộc tính “Hỏa”, khiến cho người sau có thể tăng lên gấp ba uy lực trong chớp mắt.
Coi đây là sát chiêu, Đinh Doanh mới có thể vững vàng vị trí chân truyền hơn mười năm.
Trong lúc niệm chú, Phi Hoa Phù Giáp sắp tan rã dưới đòn tấn công của Thần Mộc Kiếm khí bùng nổ ánh sáng đỏ rực rỡ hơn, các phù văn biến mất bắt đầu tái hiện, xây dựng lại thành một bộ Phù Giáp phòng ngự hoàn chỉnh.
Đúng lúc này, Thần Mộc Kiếm khí triệt để bộc phát, linh quang thanh tịnh khuếch tán, bao trùm không gian, dẫn dắt linh khí đất trời, hóa thành triều dâng kiếm khí, dữ dội đánh vào Phi Hoa Phù Giáp.
Ầm! Ầm! Ầm!
Từng đạo phù văn hình cánh hoa bắt đầu ảm đạm, tan rã, biến mất dưới sự công kích của kiếm khi.
Đinh Doanh không thể chịu đựng thêm, phun ra máu tươi, cả người bay khỏi lôi đài.
"Không thể nào!"
Nàng không để ý đến máu tươi trào ra khóe miệng, mở to mắt, giãy giụa đứng dậy từ mặt đất, nhìn Trần Mạc Bạch thu lại phi kiếm thuần thanh.
Nàng không phải chưa từng đối đầu với Thần Mộc Kiếm, sao nó có thể mạnh đến vậy?
Ngay cả sát chiêu mạnh nhất mà nàng vẫn tự hào, cộng thêm Phú Hoa Phù Giáp cũng không thể hóa giải được kiếm khí cường đại này.
Nếu cuối cùng Trần Mạc Bạch không thu kiếm, có lẽ nàng đã mất mạng tại chỗ.
Đây rốt cuộc là sức mạnh gì?
"Đỉnh sư tỷ, đa tạ chỉ giáo."
Trần Mạc Bạch sắc mặt bình tĩnh, tay phải vung kiếm quyết, Thần Mộc Kiếm bên cạnh rung động, như một con cá bơi lội, bay vào túi trữ vật bên hông hắn.
Một chiêu đánh bại địch, nhìn vẻ mặt không cam lòng, kinh hãi, khó tin của Định Doanh, uất khí trong lòng Trần Mạc Bạch tan biến.
Nhưng sau đó lại cảm thấy trống rỗng, tẻ nhạt.
Một lúc lâu sau, dường như ngay cả vị trưởng lão chủ trì vòng đấu này cũng chưa hoàn hồn, mãi nửa ngày sau mới tuyên bố kết quả Trần Mạc Bạch chiến thắng.
Khi hắn bước xuống lôi đài, thấy Thích Thụy há hốc mồm, Tịch Tĩnh Hỏa kinh ngạc, Trác Minh che miệng.
Còn có Nguyên Trì Dã cầm chén rượu ngẩn người thất thần trên tửu lâu sát vách, và Lưu Văn Bách đứng cạnh hắn với vẻ mặt chấn động.
"Sư đệ, từ hôm nay trở đi, tên của ngươi sẽ được truyền tụng lâu dài khắp Thần Mộc tông, giống như Hồng Hà sư thúc."
Thích Thụy cảm khái. Anh nhớ lại trên Thanh Quang đảo, trước sự tấn công của yêu thú, chàng thiếu niên non nớt còn có chút luống cuống tay chân.
Lúc trước anh đã nghĩ Trần Mạc Bạch sẽ trở thành một phần của Thần Mộc tông, thậm chí là đệ tử chân truyền, nhưng tuyệt đối không ngờ, chỉ trong vòng chưa đầy bốn năm, thiếu niên thanh tú ấy lại trưởng thành đến mức này.
"Đi thôi, hôm nay vui vẻ, chúng ta uống thật đã."
Trần Mạc Bạch vừa cười vừa nói, kêu gọi Thích Thụy và những người khác vốn định an ủi hắn nếu thua trận, hướng về quán rượu quen thuộc.
Vừa hay Nguyên Trì Dã cũng ở bên đó.