“Tốt, nhận lời chúc lành của ngươi đây."
Thích Thụy hào sảng uống cạn hơn nửa bầu rượu.
"Đúng rồi, Thích sư huynh, trong tông môn mình, có chỗ nào có kiểu bình đài cá cược thi đấu không?"
Thích Thụy đang uống dở thì bị câu hỏi này của Trần Mạc Bạch làm sặc, cả hắn và Tịch Tĩnh Hỏa đều trợn mắt nhìn Trần Mạc Bạch.
"Ngươi định làm gì?"
“Ta chỉ hỏi chút thôi.”
Nhìn biểu lộ của hai người, Trần Mạc Bạch biết là không có, trong lòng có chút tiếc nuối.
Sau bữa rượu, ba người lại không ngừng trầm trồ khen Tiểu Dương lĩnh. Phải biết, ngay cả đệ tử chân truyền, tông môn cũng chỉ phát cho động phủ linh mạch nhị giai thượng phẩm.
Trần Mạc Bạch chỉ vừa mới gia nhập linh thực bộ mà đã được an bài linh địa thế này, có thể thấy hắn được coi trọng đến mức nào.
Rất nhanh đã đến kỳ thi đấu tông môn.
Thích Thụy tuy Luyện Khí tầng chín, nhưng dù sao cũng chỉ vừa mới lên, kiếm quyết và phù lục còn kém những Luyện Khi đỉnh phong lâu năm, dù cố gắng chiến đấu lọt vào top 50, cuối cùng vẫn ngã ngựa trước các chân truyền tiền bối.
Tịch Tĩnh Hỏa thì khỏi phải nói, đến top 300 cũng không có tên.
Sau khi quan sát toàn bộ quá trình thi đấu tông môn, Trần Mạc Bạch càng thêm khâm phục thủ đoạn đấu pháp của tu sĩ Thiên Hà giới. Nếu là hắn lên sàn, dù cùng cảnh giới, chắc cũng chỉ đứng bét.
Hết năm, đạo viện liền khai giảng.
Trước khi bắt đầu khóa học còn có một chuyện, đó là thi lại.
Trần Mạc Bạch vào sân xem qua đề thị, liền an tâm.
Lão sư ra đề vẫn còn nương tay, chỉ yêu cầu bọn họ vẽ một đạo "Dẫn Lôi Phù" nhất giai thượng phẩm.
Đây là một đạo phù lục được nhấn mạnh trong sách giáo trình năm nhất, Trần Mạc Bạch cầm lấy Thanh Trúc Bút của mình, mở lá bùa nhất giai đã được chuẩn bị sẵn trên bàn thi, nhắm mắt hồi tưởng một chút.
Khoảng ba phút sau, hắn đã tính xong, nhấc bút chấm mực, bút đi như rồng bay phượng múa, một mạch hoàn thành.
Vẽ xong, hắn rót linh lực vào, xác nhận có thể kích phát.
Nhưng để tránh ngoài ý muốn, hắn lại lấy thêm hai lá bùa nhất giai khác, tiếp tục đặt bút vẽ hai đạo "Dẫn Lôi Phù”, cả hai đều thành công.
"Lão sư, em nộp bài được chưa ạ?"
Vị lão sư giám khảo vừa ngồi xuống liếc nhìn đồng hồ, mới có mười phút.
Nhưng trong đại học, nhất là tứ đại đạo viện, việc nộp bài sớm rất bình thường.
Dù sao cũng có những thiên tài quá mức yêu nghiệt, không thể lãng phí thời gian quý báu của họ.
Hai vị lão sư giám khảo tiến đến chỗ Trần Mạc Bạch, kiểm tra ba tấm "Dẫn Lôi Phù" mà hắn vừa vẽ, phát hiện độ tỉnh xảo không hề thua kém những gì họ vẽ.
Họ nhìn thông tin thí sinh ở góc trên bên trái.
Ra là Trần Mạc Bạch!
Hai vị lão sư này đều dạy tiết tự chọn liên quan đến phù lục, tự nhiên đã nghe qua cái tên này, vốn còn nghĩ chỉ là lời đồn, xem ra đúng là một thiên tài.
"Ừ, không vấn đề, em thi lại đạt rồi."
Vì ít người, việc thi lại chương trình học phù lục được chấm và nghiệm thư tại chỗ. Sau khi hai vị lão sư giám khảo nhất trí thông qua, Trần Mạc Bạch hoàn thành kỳ thủ lại với điểm tối đa.
Số tín chỉ của hắn lại tăng thêm ba.
Bất quá ba tín chỉ này phải đến cuối học kỳ mới có thể dùng để đổi linh vật.
Mấy người khác trong phòng thi nhìn Trần Mạc Bạch với ánh mắt kinh ngạc. Có người thi lại vì rớt môn này, có người còn sót lại từ những lần thi lại trước, nhìn bóng lưng thiếu niên thanh tú tiêu sái rời đi, họ đều cảm thấy sự chênh lệch về tài năng.
Đều ôn tập trong một kỳ nghỉ, sao hắn lại giỏi đến vậy?
Chắng lẽ, đây chính là "người ngủ say" sau khi thức tỉnh?
Tư Quan Ngọc và Trang Gia Lan có chút áp lực khi thấy kết quả thi lại.
"Có thể là vừa hay trúng tủ thôi."
Thấy Trang Gia Lan có vẻ căng thẳng, Tư Quan Ngọc không khỏi lên tiếng an ủi.
Sau đó, khi kết quả thi tháng môn phù lục của học kỳ này được công bố, anh cũng bắt đầu lo lắng.
"Lần này, bài thi Tụ Trần Phù, hạng nhất, Trần Mạc Bạch.”
Lão sư dạy môn phù lục của họ tên là Từ Tụ, ông cầm bài Tụ Trần Phù điểm cao nhất đưa cho Trần Mạc Bạch, ánh mắt lộ vẻ hài lòng.
"Tốt lắm, năm ngoái ta cố tình đánh rớt môn của em, quả nhiên rất hiệu quả, nếu không học kỳ này em đã không cố gắng như vậy."
Trần Mạc Bạch vốn đang rất vui vì thi được hạng nhất, nghe câu này của Từ Tụ, lập tức há hốc mồm, không dám tin nhìn vị lão sư trước mặt.
Làm gương sáng kiểu gì vậy!
Nhưng Từ Tụ tự cho rằng trình độ giảng dạy của mình rất cao, đang đắc ý, phất phất tay bảo Trần Mạc Bạch đi xuống.
"Người thứ hai, Tư Quan Ngọc."
"Người thứ ba, Trang Gia Lan."
Lớp trưởng và ủy viên học tập vẫn giữ thành tích tương đương, nhưng họ không còn thay phiên nhau chiếm vị trí thứ nhất, thứ hai nữa, và cả một học kỳ đều không chạm lại được hạng nhất.
Sau khi bị Từ Tụ "khích lệ" bằng cách cho rớt môn, Trần Mạc Bạch, dưới con mắt ngưỡng mộ của tất cả bạn học, ôm trọn sáu lần thi tháng toàn hạng nhất trong hơn nửa năm.
Thực ra, lúc đầu hắn hoàn toàn có thể liên tục thắng, cho đến kỳ thi cuối kỳ, trực tiếp đạt mười hai lần hạng nhất.
Nhưng ở nhà xảy ra chút chuyện, khiến hắn phải xin nghỉ về.
Trần Hưng Lam gặp đại nạn tuổi 60, buộc phải dẫn động linh lực, bắt đầu Trúc Cơ.
Tăng sư thúc của luyện đan bộ Thần Mộc tông vẫn chưa xuất quan luyện chế Trúc Cơ Đan. Trần Mạc Bạch thậm chí dành thời gian về thủy phủ một chuyến, mang theo khối trận bàn khảm linh thạch thượng phẩm kia, để nếu thật sự có Trúc Cơ Đan để giao dịch, thử xem có thể đổi được không.
Chỉ tiếc, mọi chuyện không như ý.
Cuối cùng, hắn vẫn không đợi được.
Sau khi Trần Mạc Bạch đạt Luyện Khí tầng tám, đã nhờ Đại Lý Trúc Cơ Bảo giúp cha mình thôi diễn xác suất thành công khi Trúc Cơ, chỉ có 14.5%.
Sự thật chứng minh, kết quả thôi diễn này không có vấn đề.
Trần Hưng Lam Trúc Cơ thất bại.
Nhưng điều đáng mừng là Trần Hưng Lam không liều mạng, sau khi dịch cân tẩy tủy, cảm thấy việc ngưng khí hóa dịch đã bắt đầu quá sức, ông nghĩ đến gia đình, rất quả quyết từ bỏ quá trình thuế biến tiếp theo.
Lấy việc tự làm mình bị thương làm cái giá, đình chỉ quá trình Trúc Cơ.
Khi cánh cửa động phủ mở ra từ bên trong, Trần Mạc Bạch thấy Trần Hưng Lam tuy tiều tụy, nhưng tinh khí thần còn tốt, không bị nguyên khí đại thương.
"Tốt rồi, đừng khóc. Cuộc đời có tám chín phần mười chuyện không như ý, cả đời này ta có thằng con trai này là mãn nguyện lắm rồi."
Sau khi xuất quan, Trần Hưng Lam thấy Đường Phán Thúy khóc lóc, không khỏi nhẹ nhàng an ủi.
"Anh, anh không sao là tốt rồi."
Ngoài Trần Mạc Bạch và gia đình, Nhị cô Trần Ngọc Lam, tiểu thúc Trần Bảo Lam cũng đến.
Sau khi về nhà ở Đan Hà thành hai ngày, Trần Hưng Lam và Đường Phán Thúy cùng nhau về Thanh Sơn thôn.
Vì Trúc Cơ, ông đã hai năm không đến thăm cha mẹ vợ.
"Con trai, chờ cha ở Thanh Sơn thôn dưỡng thương xong, sẽ đưa mẹ con đi du ngoạn khắp các Tiên Môn, con cứ ở Vũ Khí đạo viện cố gắng học hành, không cần nhớ nhung chúng ta."
Thấy cha có vẻ đã nghĩ thông suốt, Trần Mạc Bạch chỉ có thể gật đầu.
Nhưng thấy bóng lưng cha còng xuống khi rời đi, trong lòng hắn lại hạ quyết tâm, nhất định phải Trúc Cơ thành công.
Trở lại đạo viện, Trần Mạc Bạch bắt đầu học tập hăng hái hơn trước.
Những kỳ thi tháng tiếp theo cho đến kỳ thi cuối kỳ, hắn đều đạt điểm tối đa, kết thúc năm thứ hai với thành tích hạng nhất.