Sang năm thứ hai, Trần Mạc Bạch đã có thể đánh giá sơ bộ chất lượng tân sinh.
Dù là thiên tài xuất thân từ ba mươi sáu động thiên, bảy mươi hai phúc địa của Tiên Môn, vẫn có sự khác biệt về trình độ.
Ban đầu, nhiều người cho rằng Trần Mạc Bạch xuất thân từ một tiểu phúc địa, nhờ vả tứ đại đạo viện mở rộng tuyển sinh, suýt soát đạt điểm chuẩn mới vào được, hẳn là thuộc hàng bét. Ai ngờ, hắn lại nổi lên giữa đám thiên tài, tạo dựng được danh tiếng riêng.
Học kỳ hai này, ngoài môn Phù Lục, các môn Khôi Lỗi, Nông Học của Trần Mạc Bạch đều đứng nhất.
Danh hiệu "Thức Tỉnh Người Ngủ Say" của hắn vang vọng khóa này, thậm chí đến tai các bậc cao tầng và lão sư.
Ngoài Trần Mạc Bạch, những học sinh khác cũng tỏa sáng, thể hiện tư chất và tài hoa vượt trội.
Ví dụ như Minh Dập Hoa luyện khí giỏi nhất, Vân Dương Băng trận pháp giỏi nhất, Vương Tinh Vũ luyện đan giỏi nhất, Lộ Tử Tuyền ngự thú giỏi nhất, Địch Kiến Bạch luyện kiếm giỏi nhất,...
Trần Mạc Bạch cũng được xếp vào hàng ngũ này, cùng họ được gọi là "Vũ Khí Thập Kiệt" khóa 5012 của Vũ Khí đạo viện.
Trước danh xưng này, Trần Mạc Bạch chỉ cười trừ.
Đó chỉ là hư danh, Trúc Cơ mới là thực chất.
Dù cho danh tiếng của cả "Vũ Khí Thập Kiệt" cộng lại cũng không bằng một ngón tay của Chung Ly Thiên Vũ. Nhìn khắp Tiên Môn, chủ cần nói là đồng môn của Chung Ly Thiên Vũ, phần lớn mọi người đều phải giật mình kính nể.
Cũng trong năm này, Chung Ly Thiên Vũ lại đột phá, đạt đến Trúc Cơ tầng ba.
"Tham Đồng Khế" trong tay hắn tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, thậm chí có người đoán rằng hắn có khả năng chạm đến ngưỡng Kết Đan trước khi gặp đại nạn ở tuổi sáu mươi.
Một vài học trưởng học tỷ cấp Trúc Cơ ẩn cư sau núi Xích Thành cũng không nhịn được xuất quan, đến gặp gỡ vị chân đạo chủng xuất sắc nhất trong trăm năm của đạo viện.
Trong khi ánh mắt mọi người đổ dồn vào Chung Ly Thiên Vũ nhập hậu sơn, Trần Mạc Bạch lặng lẽ nhận bảng điểm cuối kỳ rồi rời khỏi đạo viện.
Hắn không về Đan Hà thành.
Vì cha mẹ đi du lịch, dù rất muốn tụ tập với Lục Hoằng Thịnh và những bạn bè tốt, nhưng hai năm không gặp, Trần Mạc Bạch cảm thấy hình ảnh của họ trong ký ức dần phai nhạt.
Trong cuộc điện thoại với Thanh Nữ, biết năm nay hắn không về Đan Hà thành, Thanh Nữ cũng thấy nhẹ nhõm.
Nàng đang bận ôn thi lấy chứng chỉ Luyện Đan sư nhị giai, dự định tự học mười mấy cuốn sách liên quan trong kỳ nghỉ. Trần Mạc Bạch không về, nàng cũng không có lý do gì để về Đan Hà thành, có thể chuyên tâm học tập.
"Vậy chúc cậu thi tốt, đỗ ngay lần đầu."
Trần Mạc Bạch cười kết thúc cuộc trò chuyện với Thanh Nữ, trong lòng lại cảm thán tốc độ tiến bộ nhanh chóng của Thiên Linh Căn.
Phải biết, nhờ vào hiệu lực của Khai Linh Ngộ Đạo Đan, hắn mới chỉ vừa thi đậu Chế Phù sư nhất giai năm nay. Muốn thi lấy nhị giai, đoán chừng còn cần học tập thêm nhiều năm, thậm chí có thể phải đợi đến sau Trúc Cơ mới có nắm chắc.
So với kỳ thi lấy chức danh tu tiên bách nghệ khắc nghiệt bên Tiên Môn, bên Thiên Hà giới lại thoáng hơn nhiều, gần như không có ngưỡng cửa.
Chỉ cần luyện chế được bất kỳ loại phù lục nhị giai nào, liền có thể tự xưng là Chế Phù sư nhị giai.
Theo tiêu chuẩn này, Trần Mạc Bạch đã là một Chế Phù sư nhị giai.
Nhưng ở Thiên Hà giới, hắn chịu thiệt nhiều rồi, nên không tiết lộ điều này.
Năm nay, Trần Mạc Bạch dồn phần lớn tinh lực và sự chú ý vào đạo viện, nhưng nhờ hiệu lực của Khai Linh Ngộ Đạo Đan, hắn đã giảm bớt được đáng kể thời gian học tập, nên không bỏ bê việc ở Thần Mộc Tông.
Hắn chăm sóc rất tốt hai mẫu ruộng dược điền và hai mươi sáu mẫu linh điền mang tên mình.
Dù sao, muốn đổi Trúc Cơ Đan thì cống hiến tông môn là không thể thiếu. Việc làm ruộng này có ích lợi gấp mười lần so với các nhiệm vụ thông thường, Trần Mạc Bạch có đủ thời gian và tinh lực nên rất chú trọng.
Một mình chăm sóc nhiều linh điền như vậy thì không xuể, nhưng Trần Mạc Bạch không quên mình là người của linh thực bộ.
Thông qua linh thực bộ, hắn đăng ký nhiệm vụ của tông môn tại Linh Bảo Các, tuyển ba người chăm sóc linh điền. Không giới hạn tư vi, chỉ cần luyện thành linh lực, có thể mở Thanh Quang Trận chống chim thú là được.
Dù sao, việc cày ruộng, gieo hạt, bón phân, tưới nước, trừ sâu, thu hoạch đều do hắn tự tay làm.
Hắn trả công mười lăm linh thạch một năm, coi như hơi thấp, nhưng vẫn có hai đệ tử Thần Mộc Tông Luyện Khí tầng hai và một đệ tử Luyện Khí tầng ba nhận lời.
Trần Mạc Bạch tự mình chăm sóc hai mẫu ruộng dược điền và hai mẫu ruộng linh điền ở Tiểu Dương lĩnh, còn lại hai mươi tư mẫu linh điền được phân bố ở ba nơi, mỗi đệ tử một khu.
Hắn không hề giấu giếm, khi gieo hạt, cấy mạ, tưới nước, trừ sâu đều tận tình chỉ bảo, thoải mái thể hiện trước mặt ba đệ tử Thần Mộc Tông này.
Nhưng phân bón quan trọng lại được hắn mang từ Tiên Môn đến, và không nói cho họ biết.
"Trần sư đệ, lại một năm bội thu rồi."
Lỗ Quân và Đằng Giới dưới sự dẫn dắt của Trần Mạc Bạch đã thu hoạch xong toàn bộ hai mẫu ruộng dược điền và mười chín mẫu linh điền mang danh nghĩa linh thực bộ. Vì sản lượng quá nhiều, hai người bận rộn suốt ba ngày mới hoàn thành nhiệm vụ.
"Hai vị sư huynh vất vả rồi, nào, uống một chén rồi về."
"Đằng sư đệ, đây chính là loại linh tửu lần trước Tôn đôn đốc uống xong khen không ngớt miệng đấy, hai chúng ta có lộc ăn rồi."
Lần trước Lỗ Quân mang vò rượu từ chỗ Trần Mạc Bạch về, sau khi nếm thử một miếng thì kinh ngạc như gặp thần tiên, lập tức chuyển cho cấp trên là Tôn Cao Sướng. Vị này cũng là một tửu quỷ, uống xong trực tiếp tìm Trần Mạc Bạch hỏi mua hết số rượu còn lại.
Nhưng Trần Mạc Bạch biết của hiếm thì quý, chỉ đưa ra mười vò, không nhận linh thạch mà biếu không cho vị đôn đốc linh thực bộ này.
Tôn Cao Sướng lại là người rất cẩn trọng, sau khi nhận rượu liền ném ra một khối linh thạch trung phẩm.
"Người của Thưởng Thiện điện chúng ta coi trọng nhất là sổ sách. Sổ sách này nếu không diệt ngay từ đầu, về sau sẽ càng ngày càng khó rõ ràng. Nếu biến thành sổ sách ân tình, thậm chí có thể phải trả giá bằng tính mạng, cho nên khối linh thạch này bản đôn đốc nhất định phải đưa."
Nói xong câu này, Tôn Cao Sướng liền mang mười vò rượu rời đi.
Cũng qua chuyện này, Trần Mạc Bạch cảm thấy lôn Cao Sướng, vị Trúc Cơ trưởng lão trông như Tiếu Diện Hổ này, là một chỗ dựa đáng kết giao.
Thiên Hà giới bên kia, linh tửu căn bản không phát triển.
Men rượu Thanh Sơn ở quê Trần Mạc Bạch, nhiều nhất chỉ có thể sản xuất linh tửu nhị giai.
Dùng với ngọc nha linh mễ ở Thần Mộc Tông, vì linh khí dồi dào, dù phẩm chất giống lúa, nhưng linh tửu sản xuất ra cũng không kém Thanh Sơn Tửu bao nhiêu.
Loại rượu mời Lỗ Quân hai người uống chính là ngọc nha linh tửu sản xuất năm ngoái.
Sau khi hai người uống xong, lại mở một vò Thanh Sơn Tửu ra so sánh, phát hiện mỗi loại đều có phong vị riêng.
Ngọc Nha linh tửu mạnh, Thanh Sơn Hoàng Tửu thuần.
Sau khi chiêu đãi xong, ba người kết toán sản lượng linh mễ. Tài khoản của Trần Mạc Bạch lại tăng thêm ba nghìn điểm cống hiến tông môn.
Trong đó, ngọc nha linh mễ là hai nghìn sáu trăm năm mươi điểm, hai mẫu ruộng ngưng lộ thảo là ba trăm năm mươi điểm.
So sánh ra thì quả nhiên, trồng linh thảo linh dược thu hoạch được nhiều hơn. Chẳng trách trong Thần Mộc Tông, dù làm ruộng có ích lợi cống hiến gấp mười lần, mọi người vẫn như ong vỡ tổ đi trồng dược liệu, gần như không đoái hoài gì đến linh điền.