Chu Thánh Thanh nghe Trần Mạc Bạch kể lại mọi việc, cũng vô cùng kích động.
Dù sao, với tu vi Pháp Thân Nguyên Anh, việc tăng tiến cảnh giới là vô cùng khó khăn, nếu muốn gia tăng sức chiến đấu, chỉ có thể tìm cách từ ngoại vật mà thôi.
Mà thụ chủng lại là vật phẩm tuyệt phối với Trường Sinh Bất Lão Kinh, vừa là pháp khí, vừa là pháp thuật, thậm chí còn là trận pháp. Nếu hắn có một viên thụ chủng tứ giai, khi gặp Kim Phong lão tổ trước kia, chắc chắn không đến mức thất bại chỉ sau một chiêu.
"Sư đệ, ta đem gốc Trường Sinh Mộc ở đạo tràng của mình cô đọng thành thụ chủng là đủ rồi."
Nhưng Chu Thánh Thanh cẩn thận suy nghĩ lại, cảm thấy dùng hai gốc Trường Sinh Mộc để cô đọng thụ chủng thì quá lãng phí. Dù hắn có được thụ chủng tứ giai đỉnh cấp, sức chiến đấu cũng chỉ ngang một Nguyên Anh bình thường.
Nếu một viên thụ chủng diễn hóa lĩnh vực cũng không thể ngăn cản đối thủ, thì hai viên cũng chỉ là uổng phí bảo vật, chỉ bằng giữ lại cho tông môn. Vạn nhất sau này có người tu luyện Trường Sinh Bất Lão Kinh thành công Kết Anh, thì cũng có thêm một lựa chọn.
"Vậy cũng được, sư huynh cứ cô đọng gốc của mình trước đi. Còn gốc của đệ, có thể đợi đến khi linh mạch ngũ giai ở Đông Hoang thành hình rồi tính tiếp, biết đâu tương lai còn có thể điểm hóa nó thành ngũ giai."
Trần Mạc Bạch nghe vậy liền gật đầu, nói ra ý nghĩ của mình.
"Ở Đông Hoang còn có linh mạch ngũ giai chưa được phát hiện sao?"
Ai ngờ Chu Thánh Thanh lại hiểu lầm ý của hắn, kinh ngạc hỏi.
"Không có linh mạch hoang đã, nhưng gần đây đệ bế quan đã lĩnh hội được đạo trận pháp của Trường Sinh giáo, ngộ ra Chúng Mộc Thành Lâm chỉ pháp, có thể hợp nhất nhiều linh mạch để tăng cấp."
Trần Mạc Bạch đại khái kể cho Chu Thánh Thanh về phương pháp tập hợp các linh mạch, hợp nhất thành một đại linh mạch siêu cấp. Sau khi nghe, Chu Thánh Thanh càng thêm kính sợ Thượng Cổ Trường Sinh giáo, đến cả loại pháp môn tạo ra linh mạch cao giai này cũng có.
Nhớ tới Thiên Tôn thành đạo nhờ linh mộc, Chu Thánh Thanh không hề nghi ngờ gì về Chúng Mộc Thành Lâm chi pháp mà Trần Mạc Bạch vừa nói.
"Vậy sư đệ định đặt đầu linh mạch ngũ giai này ở đâu?"
Chu Thánh Thanh hỏi thêm chi tiết, biết có thể chỉ định bất kỳ linh mạch nào trong phạm vi bao phủ của Huyền Cơ Ngũ Hành Trận, liền có chút tư tâm hỏi.
“Đương nhiên là ở Cự Mộc lĩnh thuộc Mộc mạch của chúng ta rồi!”
Trần Mạc Bạch đáp không chút do dự. Chu Thánh Thanh nghe xong thì yên tâm hẳn.
Thực ra, trên lý thuyết, vị trí thích hợp nhất để làm trung tâm của Huyền Cơ Ngũ Hành Trận là nơi có linh xu thuộc Thổ hành, vì đại trận ngũ giai này về cơ bản là nhất mạch tương thừa với Hỗn Nguyên Đạo Quả.
Nhưng việc linh mạch ngũ giai, Trần Mạc Bạch chắc chắn phải cân nhắc đến căn cơ của mình. Hắn có được ngày hôm nay, hoàn toàn là nhờ Mộc mạch hết lòng ủng hộ, vì vậy hắn chỉ chọn Cự Mộc lĩnh để thăng cấp thành linh mạch ngũ giai.
Nói xong chuyện này, hai người lại bàn đến vấn đề phân phối Mộc Nguyên Kết Kim Đan.
Đầu tiên, tự nhiên là ưu tiên người một nhà.
Vì số lượng tu sĩ Trúc Cơ viên mãn của Mộc mạch chỉ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí còn chưa đến mười người, nên nếu vận khí tốt, tất cả đều có thể nhận được một viên.
Hai người cùng nhau lập danh sách: Trữ Tác Xu, Dịch Thiếu Thanh, Mạnh Hoằng, Mã Ngũ Nương, Toàn Thiện Lâm.
Trong đó, vì lần trước Mạnh Hoằng Kết Đan thất bại do Kim Đan Ngoại Đạo vỡ vụn, Chu Thánh Thanh đã hóa giải phần lớn linh lực của hắn để bảo toàn tính mạng, khiến bản nguyên hao tổn. Dù vẫn ở cảnh giới Trúc Cơ viên mãn, nhưng thực tế là không thể thử Kết Đan lần nữa.
Vì chắc chắn sẽ thập tử vô sinh.
Vậy chỉ dùng đến bốn viên Mộc Nguyên Kết Kim Đan. Nhưng trong Mộc mạch, có không Ít người sắp đạt đến Trúc Cơ viên mãn, ví dụ như Nghiêm Nguyên Hạo, Mộc Viên, Đổng Huyền Tắc, Vệ Liễu Đình.
Trong đó, ngoại trừ Mộc Viên là người trẻ tuổi, ba người còn lại đều là tu sĩ Trúc Cơ chủ động đến trấn thủ một phương khi Trần Mạc Bạch mới lên nắm quyền.
Nhất là Nghiêm Nguyên Hạo, mấy chục năm qua cần cù chăm chỉ ở Hồng quận, cũng chia sẻ chút công đức trị thủy khai sông. Trần Mạc Bạch cũng đã chỉ điểm hắn vài lần. Những năm gần đây, hắn chăm chỉ rèn luyện thân thể, ăn linh mễ, loại bỏ đan độc, có hi vọng Kết Đan.
Nhưng dù sao vẫn chưa tu luyện đến Trúc Cơ viên mãn, nên nhiều nhất chỉ để họ biết có Mộc Nguyên Kết Kim Đan, để họ cố gắng tu hành.
Nhưng nếu cứ như vậy, Trần Mạc Bạch lại sợ họ vì linh dược Kết Đan mà tham công liều lĩnh, khiến căn cơ bất ổn. Vì vậy, sau khi bàn bạc với Chu Thánh Thanh, hai người vẫn quyết định làm theo quy củ trước đây.
Trước tiên sẽ niêm yết giá bốn viên Mộc Nguyên Kết Kim Đan ở Linh Bảo Các, để bốn người Trữ Tác Xu hối đoái.
"Chỉ tiếc là tứ mạch còn lại không có tu sĩ Trúc Cơ viên mãn tu luyện công pháp thuộc Mộc."
Chu Thánh Thanh có chút tiếc nuối nói, nhưng nụ cười trên khóe miệng lại không thể che giấu được. Dù Ngũ Hành ngũ mạch đã sát nhập, nhưng ông vẫn hy vọng Mộc mạch của mình ngày càng cường đại.
"Chúng ta Mộc mạch cầm hết cũng không hay lắm. Ngũ Hành mộc sinh hỏa, nếu Đàm Dung sư chất của Hỏa mạch nguyện ý, đệ thấy có thể cho nàng thêm một cơ hội."
Trần Mạc Bạch có ấn tượng khá tốt với Đàm Dung, người đã chiếu cố hắn khi còn ở Hỏa Chân Điện. Lần trước nàng dùng Kim Dịch Ngọc Hoàn Đan để Kết Đan thất bại, hắn vẫn rất tiếc nuối.
Lần này, đù mười viên Mộc Nguyên Kết Kim Đan đều phân cho người của Mộc mạch, thì tứ mạch còn lại cũng không dám nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ có suy nghĩ.
Trần Mạc Bạch hiện tại là chưởng môn Ngũ Hành Tông, nên trong khả năng cho phép, vẫn phải để các đệ tử có hi vọng thăng tiến.
Đây cũng là một trong những nền tảng của chế độ Tiên Môn.
Có hi vọng thì mới có động lực phấn đấu và tiến lên, như vậy mới có thể thúc đẩy sự phát triển của Ngũ Hành Tông, thậm chí là toàn bộ Đông Hoang.
"Sư đệ quyết định là được, nhưng cũng không thể cho quá nhiều cơ hội Kết Đan được."
Chu Thánh Thanh về cơ bản đồng ý với ý tưởng của Trần Mạc Bạch, nhưng vẫn đưa ra một vài đề nghị bổ sưng theo lối suy nghĩ lão thành.
Ngũ Hành Tông hiện tại vẫn đang trên đà phát triển. Sau khi chiếm được Huyền Hiêu đạo cung, lại có Thanh Nữ là đại sư luyện đan, nên ít nhất trong những năm gần đây, sẽ không xảy ra tình trạng tu sĩ Trúc Cơ viên mãn nhiều như suối, mà linh vật Kết Đan không đủ cung ứng.
Trần Mạc Bạch vẫn còn năm viên Thủy Nguyên Kết Kim Đan, chưa tìm được người dùng.
Nhưng theo thời gian, sớm muộn gì cũng sẽ giống như Tiên Môn, cung không đủ cầu, nên vẫn cần phải có giới hạn.
"Có thể một, có thể hai, không thể ba. Vậy thì hạn định trong tông môn, mỗi người chỉ được hối đoái linh dược Kết Đan nhiều nhất hai lần."
Trần Mạc Bạch nghĩ ngợi, người đạt được số lần linh dược Kết Đan nhiều nhất trong tông môn chính là Mạnh Hoằng, với số lượng là hai lần, vậy thì lấy hắn làm mốc.
"Có thể thực hiện."
Chu Thánh Thanh gật đầu sau khi nghe. Quy củ này chỉ lập ra một cái khung, nhưng với những tu sĩ Nguyên Anh như họ, việc lách luật vẫn rất dễ dàng.
Dù sao họ có thể mua các loại linh dược Kết Đan khác cho đệ tử của mình từ bên ngoài Ngũ Hành Tông.
Ví dụ như đại đồ đệ Lưu Văn Bách của Trần Mạc Bạch, Chu Quân đã mang đến một bình Thiên Dương Hỏa Dịch khi mở ra Hoàng Long động phủ. Bây giờ nó đang ở trong túi trữ vật của Trần Mạc Bạch, chờ đến khi đại đồ đệ Kết Đan thì cho hắn.
Ngoài Thiên Dương Hỏa Dịch, vì Lưu Văn Bách tu luyện công pháp thủy mộc luân chuyển nhị tướng, nên Trân Mạc Bạch còn giữ lại cho Lưu Văn Bách một viên Mộc Nguyên Kết Kim Đan và một viên Thủy Nguyên Kết Kim Đan.
Với những điều kiện này, việc Lưu Văn Bách Kết Đan về cơ bản là chắc chắn.
"Nếu Đàm sư chất của Hỏa mạch có thể đổi, thì cho Tạ Vân Thiên một viên đi."
Trần Mạc Bạch nhớ đến bộ trưởng bộ luyện kiếm này. Hắn tu luyện Xích Viêm Kiếm Quyết, cũng là một tu sĩ Trúc Cơ thế hệ trước đã lập công lớn cho Mộc mạch. Hiện tại điều kiện tông môn tốt, chắc chắn không thể quên hắn.
"Sư đệ quyết định là đủ."
Chu Thánh Thanh gật đầu. Nếu vậy, sẽ phải chỉ ra sáu viên Mộc Nguyên Kết Kim Đan. Không biết có mấy người có thể Kết Đan thành công?