So với các tu sĩ khác, th tu nhất định phải chôn mình trong một bảo địa phong thủy, rất khó di chuyển.
Cũng chính vì lẽ đó, trong các mạch của Ma Đạo, thi tu dễ bị nhắm đến và tiêu diệt nhất. Bởi vì thường có Địa Sư tìm long điểm huyệt, phát hiện ra hang ổ của thi tu.
Ví dụ như trước đây, Trần Mạc Bạch khi cấy ghép Lục Thiền linh thụ đã tìm được Long Giác Câu. Hay như Diêm Kim Diệp vừa Trúc Cơ đã đi đào bảo, đào được Cô Hồn Lĩnh.
Ngũ Hành Tông nhân thủ đông đảo, Thuần Vu Tố lại có những Địa Sư và Trận Pháp Sư xuất sắc, rất nhanh đã tìm được hang ổ của thi tu.
Sau khi nhận được tin tức, Trần Mạc Bạch không tự mình đi mở ra.
Dù sao chuyến này lấy Diệp Thanh, vị Đạo Tử của thánh địa, làm chủ. Hắn quan sát từ trên không xuống mặt đất một vòng, sau đó sai người mời hai vị của Cửu Thiên Đãng Ma Tông đến.
Hang ổ thi tu chỉ có thể ở dưới lòng đất.
Ba tu sĩ Kết Đan không lãng phí thời gian, trực tiếp xông vào.
Thi tu trời sinh đã biết Thổ Độn, cho nên cả ba đều dùng sức mạnh phá đất mà xuống. Lúc này có thể thấy rõ tu vi cao thấp của ba người.
Viên Chân vậy mà cũng là Kết Đan hậu kỳ, khó trách có thể trở thành Thánh Nữ dự khuyết, đi theo Diệp Thanh.
Khi ba người xông xuống dưới lòng đất, phát hiện nơi này là một chỗ Âm Sát linh huyệt tam giai. Khó trách thi tu kia có thể lột xác thành Kim Giáp Thủ.
Sau một tiếng nổ lớn, ba người đã hoàn toàn thông đường từ mặt đất xuống lòng đất, tiến vào một không gian trống rỗng dưới lòng đất.
Ở giữa không gian là một chiếc quan tài ngọc mở ra, trước quan tài bày một chiếc Đèn Dẫn Hồn quang mang nhu hòa. Xung quanh quan tài ngọc trồng một đám trúc màu mực ngọc, bốn phía cây trúc còn có một số linh thảo tản ra huỳnh quang, chiếu lên những bức bích họa trên vách tường, tựa như ghi lại cuộc đời của thi tu.
"Trần chưởng môn, chiếc Đèn Dẫn Hồn này chúng ta cần tiêu hủy."
Người nói là Viên Chân. Loại pháp khí này, cơ bản đều thuộc về Ma Đạo, luôn là đối tượng trấn áp của Cửu Thiên Đãng Ma Tông.
“Hai vị làm chủ là đủ.”
Trần Mạc Bạch nhẹ nhàng gật đầu. Chuyến này hắn nhận của Diệp Thanh mấy triệu linh thạch, xem như được thuê. Mọi thu hoạch trên đường đi lẽ ra đều thuộc về Diệp Thanh.
Bất quá, nhìn Viên Chân lấy ra một đạo linh phù, dán lên Đèn Dẫn Hồn, rồi kích phát đốt pháp khí này thành ngọc trấp, vẫn cảm thấy có chút lãng phí.
Chiếc Đèn Dẫn Hồn tam giai này nếu đem ra chợ đen, có thể bán được một cái giá trên trời.
Diệp Thanh lúc này đã chạy tới trước quan tài ngọc, lấy ra hai quyển sách lụa từ bên trong, mở ra xem. Trong này hẳn là ghi chép thi tu chi pháp.
Để biểu đạt sự đối nghịch với Ma Đạo, Trần Mạc Bạch không tiến tới, mà đi đến đám trúc mnàu mực ngọc.
Trước đây, để tìm kiếm những linh tài Tiên Môn có giá trị trong Thiên Hà Giới, hắn cũng đã khổ công học hỏi kiến thức về phương diện này. Rất nhanh, hắn nhận ra đây là Âm Hư Trúc, là Thanh Tịnh Trúc trồng ở nơi âm sát, biến dị mà thành.
Vì hấp thu địa khí thuộc tính âm mà trưởng thành, nên nó hữu dụng nhất đối với những người tu luyện công pháp thuộc tính âm. Ngoài ra, tu sĩ công pháp hệ Thủy và hệ Thổ cũng có thể dùng.
Không hiểu sao, Trần Mạc Bạch nghĩ đến Tiểu Hắc mang Thuần Âm Chi Thể ở Tiên Môn.
Không biết tình hình cầu học của nàng ở hải vực bên kia thế nào.
Trần Mạc Bạch kiểm tra thêm một chút, phát hiện có bảy cây Âm Hư Trúc phẩm chất tam giai, còn lại đều là nhị giai. Dùng để luyện chế pháp khí cũng là vật liệu rất tốt.
Hỏa Ngọc Tâm Liên, pháp khí bản mệnh của Lạc Nghi Huyên, cũng giống Thần Chung của Trần Mạc Bạch, chỉ có thể thủ hộ tâm thần, trấn áp Tử Phủ. Tương lai sau khi Kết Đan, trong môi trường Thiên Hà Giới này, vẫn cần một chút pháp khí mạnh mẽ để đấu pháp.
Trần Mạc Bạch cảm thấy có thể dùng Âm Hư Trúc này luyện chế cho nàng một bộ.
Hắn lại nhìn những linh thảo bên cạnh rễ trúc. Đây cũng là những thứ trân quý, bởi vì chúng chỉ sinh trưởng ở nơi âm sát, tên là Âm La Thảo. Có cả nhị giai và nhất giai, có thể luyện chế một số đan dược bồi nguyên trấn tĩnh Tử Phủ.
Sau khi xem xét xong, Trần Mạc Bạch nhìn về phía Diệp Thanh, lại thấy người này đang đứng trước vách tường, quan sát những bức bích họa kia.
Hắn đi tới, chuẩn bị thương lượng với Diệp Thanh về cách xử lý những thứ này.
"Thi tu này khi còn sống là một trưởng lão của tông môn, tu luyện tới cảnh giới Kết Đan. Trước khi thọ tận sắp tọa hóa, đã bố trí nơi này, chôn mình vào trong đó, dùng thi tu chi pháp để trùng sinh."
Diệp Thanh thấy Trần Mạc Bạch đến, chỉ vào nội dung trên bích họa nói. Sau khi nghe, sắc mặt Trần Mạc Bạch hơi động.
"Theo phong cách của Cửu Thiên Đãng Ma Tông chúng ta, cần hỏi ý kiến môn phái của thi tu này khi còn sống, đảm bảo rằng bà ta không để lại công pháp Ma Đạo nào ở đây, mới có thể buông tha."
Trần Mạc Bạch còn chưa mở lời, Diệp Thanh dường như đã biết hắn đang nghĩ gì, cố ý hỏi một câu.
“Người này nếu chôn mình ở gần Hoang Khư của Đông Hoang, chắc hắn cũng là tu sĩ vùng lân cận. Trần chưởng môn là bá chủ Đông Hoang, có thể cung cấp manh mối gì không?”
Trần Mạc Bạch bình tĩnh nhìn hết những bức bích họa xung quanh, rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
"Ta cả đời chưa từng rời khỏi Đông Hoang, tuổi tu hành cũng ít. Nhưng có thể đảm bảo rằng trong mấy trăm năm gần đây, trong số các tu sĩ Kết Đan của Đông Hoang không có ai như vậy."
Đông Hoang được coi là vùng quê hẻo lánh nhất của Đông Vực, số lượng tu sĩ Kết Đan trong mấy trăm năm gần đây có thể đếm trên đầu ngón tay.
So sánh với nội dung bích họa, không có một ai trùng khớp.
Trong lòng ngược lại hiện lên một ý niệm, nghĩ xem có thể đổ cái nồi này lên đầu Hồi Thiên Cốc hoặc Xuy Tuyết Cung hay không.
Nhưng Trần Mạc Bạch là người ngay thẳng, ý nghĩ này chỉ thoáng qua rồi biến mất, không biến thành hành động.
"Nếu không phải Đông Hoang, vậy thì có thể là Đông Ngô hoặc Đông Di..."
Sau khi nghe, Diệp Thanh gật đầu, rồi truyền tin lên mặt đất. Chốc lát sau, Thẩm Sơn Thanh và Vu Hợi cũng xuống. Họ nghe chuyện này, lập tức nhìn lên những bức bích họa.
"Cái này có chút giống Không Tang Cốc!"
Thẩm Sơn Thanh lắc đầu, nhưng Vu Hợi lại nói ra một trong ba đại phái của Đông Di.
Trần Mạc Bạch nghe vậy, nhìn hắn một chút. Nghĩ xem có phải tên này thấy Không Tang Cốc thế lực lớn ở Đông Di, muốn mượn Cửu Thiên Đãng Ma Tông để chèn ép một chút hay không.
"Có thể xác định không?"
"Cũng không dám chắc, nhưng Không Tang Cốc 300 năm trước, quả thật có một vị trưởng lão Kết Đan biến mất một cách thần bí trước khi thọ tận. Diệp chân nhân sau khi trừ ma dù sao cũng phải về Đông Di cưỡi truyền tống trận, đến lúc đó có thể đến hỏi Khổ Trúc thượng nhân."
Vu Hợi nói những gì mình biết, sau đó chỉ vào một vài hoa văn trên bích họa, vạch ra những cảnh sắc rất giống Không Tang Cốc.
“Ta đã biết."
Diệp Thanh gật đầu, rồi vung năm ngón tay, kiếm khí mát lạnh tung hoành, cắt hết tất cả bích họa, chứa vào túi trữ vật của mình.
"Sư huynh, đã kiểm tra xong. Ngoài những Thiên Tinh Sa trong quan tài ngọc, chỉ có mấy gốc linh trúc tam giai kia là có chút giá trị."
Lúc này, Viên Chân cũng đã hòa tan hoàn toàn chiếc Đèn Dẫn Hồn thành ngọc trấp. Nàng nhanh chóng đi một vòng không gian trống rỗng dưới lòng đất này, kiểm tra tất cả những gì thi tu để lại.
Thiên Tinh Sa là một loại vật liệu thuộc tính Thổ Kim vô cùng trân quý. Khi thi tu trưởng thành, có thể đặt nó bên cạnh để dễ dàng lột xác thành Kim Giáp Thi hơn.
Đây cũng là một loại vật liệu luyện kiếm thượng phẩm. Vốn dĩ phải đầy quan tài ngọc, bây giờ chú còn lại một phần ba.
"Loại linh trúc đó tên là Âm Hư Trúc..."
Sau khi nghe, Trần Mạc Bạch lên tiếng nói về lai lịch của đám trúc màu mực ngọc. Khi nghe nói nó là biến chủng của Thanh Tịnh Trúc, ánh mắt Vu Hợi có chút sáng lên.