La Tuyết Nhi vô cùng vui mừng, dù sao, những tâm đắc về Nộ Giang Kết Đan có ích lợi nhất đối với nàng.
Trần Mạc Bạch đã nói vậy, có nghĩa là Nộ Giang chắc chắn sẽ nể mặt.
Chu Thánh Thanh đã đến Hoang Khư, nên đỉnh động phủ trên núi vốn chuẩn bị cho hắn được Trần Mạc Bạch tặng cho La Tuyết Nhi.
Thời gian thấm thoắt trôi qua.
Ba điện mười hai bộ tinh nhuệ của Thần Mộc tông, dưới sự dẫn dắt của Tạ Vân Thiên và Toàn Thiện Lâm, hai tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, đã cưỡi phi thuyền đến Bắc Uyên thành.
Ba mươi tu sĩ Trúc Cơ và ba nghìn luyện khí kết thành chiến trận, đóng quân trên bãi đất trống bên ngoài Bắc Uyên thành, thỉnh thoảng diễn luyện Giáp Mộc Đạo Binh, tạo nên khí thế đáng sợ khiến các tán tu và tu sĩ gia tộc trong thành không khỏi kinh hãi.
Xem ra, đại chiến với Huyền Hiêu đạo cung là không thể tránh khỏi.
Dù Thần Mộc tông là bá chủ Đông Hoang, danh tiếng của Nguyên Anh đại phái vẫn khiến nhiều tu sĩ kính sợ. Vì vậy, không ít người tranh thủ bán tống bán tháo bất động sản ở Bắc Uyên thành trước khi chiến tranh nổ ra, mong rời khỏi nơi chắc chắn sẽ trở thành chiến trường này.
Trần Mạc Bạch không ngăn cản điều này, mà muốn nhân cơ hội này để xem ai thực sự nguyện ý đứng về phía Thần Mộc tông.
Đám tán tu bỏ chạy không thành vấn đề, quan trọng là thái độ của các đại gia tộc.
Sự thật chứng minh, khi phải đối mặt với nguy cơ đối đầu với Nguyên Anh đại phái, phần lớn gia tộc đều chọn cách thoái lui.
Họ tìm đủ mọi lý do để điều động con cháu nòng cốt của gia tộc ở Bắc Uyên thành trở về tộc địa, tránh bị Thần Mộc tông thu nạp, biến thành pháo thí.
Theo lệnh của Trần Mạc Bạch, Thần Mộc tông không hề ngăn cản.
Rất nhanh, Bắc Uyên thành vốn náo nhiệt, người người qua lại tấp nập, vắng bóng hơn một nửa.
Giá cả giao dịch bất động sản trên thị trường mỗi ngày một giảm, nhanh chóng chạm đáy.
Lưu Văn Bách vừa được Trần Mạc Bạch triệu đến, lập tức nhận thấy cơ hội buôn bán. Sau khi xin chỉ thị, hắn liền phái đệ tử Tống Hoàng Đại ra mặt, bắt đầu gom mua.
Với linh thạch dồi dào, gần một nửa bất động sản ở Bắc Uyên thành đã rơi vào danh nghĩa của Tiêu Nam Sơn Phố.
Hành động này đương nhiên không qua mắt được những người có tâm.
Nhiều tu sĩ Trúc Cơ của Thần Mộc tông, dù không chắc chắn lắm về cuộc chiến với Huyền Hiêu đạo cung, nhưng họ đã gắn bó với tông môn, trận chiến này chỉ có thể thắng chứ không được thua.
Vì vậy, họ cũng tranh thủ cơ hội mua vào với giá rẻ, thậm chí có người mua vài căn.
Nữa tháng sau, khi Lạc Nghi Huyên dẫn đầu đại quân Thần Mộc tông san bằng Nam Huyền tông, phong trào bán tháo bất động sản ở Bắc Uyên thành mới chấm dứt.
Lúc này, tu sĩ Đông Hoang đều vô cùng nghi hoặc.
Nửa tháng trôi qua, dù Huyền Hiêu đạo cung có chậm trễ đến đâu, chắc chắn cũng đã nhận được tin tức, sao lại không có chút phản ứng nào?
Phương Huyền Ngưỡng đâu?
Chẳng lẽ đã bị Trần chưởng môn khát máu của Thần Mộc tông giết rồi sao?
Kim Phong lão tổ, tu sĩ Nguyên Anh uy danh hiển hách kia đâu?
Chẳng lẽ đã bị yêu tà trong Hoang Khư níu chân rồi?
Ngay khi các đại phái ở Đông Hoang, thậm chí cả Trần Mạc Bạch đều nghi hoặc về sự im lặng của Huyền Hiêu đạo cung, Chu Thánh Thanh đã gửi tin tức về.
Ông đã tìm được một bãi chiến trường thích hợp trong Hoang Khư, sau khi thanh trừ một số yêu tà dị thú.
Nơi đó có một đầu linh mạch tam giai, lại chứa mộc linh khí, có thể giúp Giáp Mộc Đạo Binh của Thần Mộc tông phát huy uy lực mạnh mẽ hơn.
Trần Mạc Bạch nghe vậy, lập tức đích thân dẫn đại quân Thần Mộc tông đến chiến trường.
Còn Bắc Uyên thành, hắn giao cho Ngạc Vân, người vừa trở về sau khi hủy diệt Nam Huyền tông.
Lạc Nghị Huyền, vị Kết Đan chiến lược, tự nhiên cũng được hắn mang theo.
Hành động của đại quân Thần Mộc tông công khai, đường đường chính chính, khiến toàn bộ Đông Hoang xôn xao!
Cuối cùng cũng đánh sao!
Không biết Thần Mộc tông có gì mà dám đối đầu với Nguyên Anh đại phái?
Nhan Thiệu Ẩn và Khổng Linh Linh thậm chí còn cầu khẩn hai phái lưỡng bại câu thương, để lại thời gian cho họ phát triển lên Kết Anh!
Chỉ có điều, một tháng trôi qua, đệ tử phái đi tiền tuyến của họ vẫn không thấy bóng dáng đại quân Huyền Hiêu đạo cung.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Phản ứng chậm đến vậy sao?
Hai tháng trôi qua, vẫn không có đại chiến xảy ral
Chẳng lẽ, Huyền Hiêu đạo cung rút lui rồi?
Sau ba tháng, Nhan Thiệu Ẩn và Khổng Linh Linh không khỏi khinh bỉ Kim Phong lão tổ.
Đường đường là tu sĩ Nguyên Anh, bị một tông môn thôn quê như họ ở Đông Hoang dọa cho sợ mất mật, làm con rùa đen rụt cổ, uổng là Nguyên Anh!
Nếu là họ Kết Anh, dù Thần Mộc tông giết một đệ tử Luyện Khí của họ, cũng phải khiến Trần chưởng môn kia quỳ trước cửa tạ tội!
Ngay khi toàn bộ Đông Hoang không hiểu hành vi rút lui của Kim Phong lão tổ và Huyền Hiêu đạo cung, Đông Di cũng có chưng tình cảnh.
Bạch Ô lão tổ của Dục Nhật Hải thậm chí còn cố ý triệu kiến Trữ Tác Xu, hỏi tại sao Thần Mộc tông dám động thủ với Nam Huyền tông.
Trữ Tác Xu tự nhiên không thể nói rõ nguyên do, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm làm chưởng môn, ông ứng phó rất tốt.
Ông đổ hết tội lên đầu Nam Huyền tông, nào là ức hiếp tu sĩ bản địa Đông Hoang, bán Trúc Cơ Đan mà không cung cấp bảo hộ, dung túng đệ tử cướp bóc...
Bạch Ô lão tổ nghe mà ngơ ngác.
Chắng phải đây là chuyện bình thường sao, đại phái nào ở Thiên Hà giới mà không như vậy, chỉ có mấy chuyện nhỏ nhặt mà Thần Mộc tông các ngươi cũng không chịu được?
Tiêu Trần mới nhậm chức kia tính cách có vẻ cương nghị nhỉ, không hổ là kiếm tu!
Đây là ấn tượng đầu tiên của Bạch Ô lão tổ về Trần Mạc Bạch!
Nhưng ông không biết rằng, việc ông triệu kiến Trữ Tác Xu đã bị ám tử của Huyền Hiêu đạo cung mai phục ở Dục Nhật Hải phát hiện và nhanh chóng truyền về Minh Kính sơn.
"Lão tặc quả nhiên muốn hại ta!"
Kim Phong lão tổ nghe tin này thì giận tím mặt.
Các Kết Đan như Huyền Quang bên dưới cũng nhao nhao trách mắng Bạch Ô lão tổ âm hiểm xảo trá, tâm địa độc ác, may mà lão tổ mắt tinh tường, sớm nhìn ra âm mưu, nếu không đại quân của họ có lẽ đã bị Không Tang cốc và Dục Nhật Hải mai phục tiêu diệt.
"Phái đệ tử, cầm lệnh tín của ta, đi mời người phụ trách của các đại thương hội như Tinh Thiên Các ở Đông Di đến."
Sau khi nổi giận, Kim Phong lão tổ chỉ có thể bình tĩnh đối mặt với thực tế.
Nếu Không Tang cốc liên thủ với Dục Nhật Hải, muốn hòa giải cuộc chiến này, ông chỉ có thể cầu viện ngoại viện.