Tô Tranh vung đao, cuối cùng chọc giận Bạch Mi Ma Quân. Lập tức, cả bầu trời trở nên âm u, một cỗ sát khí lạnh lẽo bao trừm không gian.
Gió lớn nổi lên, sấm chớp rền vang trên bầu trời.
Tô Tranh cảm nhận được sát khí chưa từng có, toàn thân sởn gai ốc.
Bạch Mi Ma Quân bước một bước trên không trung, tựa như vượt qua không gian. Vừa mới còn ở ngoài mười mấy trượng, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Tô Tranh, giơ tay điểm một chỉ.
Ầm!
Ngón tay đó tựa cây cột chống trời, đầu ngón tay lấp lánh ánh bạc, như vầng trăng sáng treo lơ lửng. Theo ngón tay chuyển động, không gian xung quanh lập tức sụp đổ, tan rã, tạo thành vô số hố đen tản ra khí thế kinh khủng.
Thấy cảnh này, Tô Tranh con ngươi co rút. Hắn cảm nhận rõ ràng mình bị khí thế cường đại khóa chặt, không thể lùi bước. Lập tức, hắn chỉ có thể ngưng tụ quang nhận từ lực lượng pháp tắc trong tay, dựng trước người làm tấm chắn.
Soạt!
Ngón tay Bạch Mi Ma Quân chạm vào quang nhận của Tô Tranh, một âm thanh quỷ dị vang lên, giống như hai bọt khí va vào nhau rồi nổ tung.
Âm thanh nhỏ nhưng sức công phá lại vô cùng lớn!
Khoảnh khắc đó, Tô Tranh cảm thấy thứ đánh tới không phải ngón tay, mà là cả một đây núi. Một cỗ lực trùng kích mạnh mẽ như dòng sông cuốn phăng hắn.
Phụt!
Tô Tranh như bị sét đánh, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Quang nhận ngưng tụ từ lực lượng pháp tắc trong tay hắn vỡ tan ngay lập tức. Cùng lúc đó, lực đạo khủng khiếp kia xuyên thẳng vào cơ thể hắn, hất văng hắn như diều đứt dây.
Vút!
Ầm!
Thân thể 1ô Tranh như sao băng rơi xuống, đâm mạnh xuống dãy núi. Một tiếng nổ vang long trời lở đất, khiến núi non rung chuyển.
Ma Quân giận dữ, trời đất đảo điên!
Giữa thiên địa, giờ phút này dường như chỉ còn tiếng Bạch Mi Ma Quân, hơi thở của hắn cũng có thể khiến trời đất sụp đổ.
Đây chính là uy năng của Ma Quân, cường đại không thể lay chuyển!
Phía dưới, trong một cái hố sâu giữa núi, Tô Tranh bị đá vụn vùi lấp. Một lúc sau, hắn mới thở được, cố gắng bò dậy, khiến đá vụn trượt xuống. "Khụ, khụ..."
Tô Tranh miễn cưỡng chống người, vừa cử động đã ho ra một búng máu tươi. Hắn kinh hãi ngẩng đầu nhìn bóng người trên đỉnh đầu, trong lòng bị đả kích mạnh mẽ.
Quá mạnh!
Sức mạnh này hắn chưa từng thấy. Ma Quân như thần linh, một chỉ cũng uy lực đến vậy. Với thực lực Tiên Tam hiện tại, hắn căn bản không có cơ hội đối kháng.
Chẳng lẽ cứ vậy chịu thua chờ chết sao?!
"Không, ta chưa thua, ta không thể chết. Dù Ma Quân muốn giết ta, ta cũng không bao giờ chịu trói!"
Trong lòng Tô Tranh trỗi dậy một tia phản kháng.
Hắn nghiến răng, đột ngột ngẩng đầu, đáy mắt lại bừng lên chiến ý bất khuất.
Sau đó, một bóng người xuất hiện bên cạnh hắn.
Bóng người đó tóc dài trắng như cước, thân thể tiều tụy, hai mắt nhắm nghiền, không một tia sinh cơ như tử thi, nhưng lại tỏa ra một thứ uy áp khiến người kinh sợ.
Tô Tranh nhìn bóng người trước mắt, ánh mắt lóe sáng: "Tiên Tam không được, vậy Tiên Vương thì sao?"
Lúc này, trên không trung, Bạch Mi Ma Quân từ trên cao nhìn xuống, đảo mắt qua Tô Tranh và hai người kia. Trong đáy mắt hắn ấn chứa lửa giận chưa nguôi, nhưng nhiều hơn là sự khinh miệt: "Một lũ kiến hôi, giờ các ngươi đã nhận ra sự khác biệt về thực lực rồi chứ? Dù các ngươi liều mạng thế nào, cũng chỉ là sâu kiến thôi. Ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, giao đồ vật ra, ta sẽ cho các ngươi một cái chết thống khoái. Nếu không, ta sẽ rút thần hồn của các ngươi, khiến các ngươi vĩnh thế không được siêu sinh”
Phía dưới, Huyết Giao Vương bị đánh xuống trước cũng bị thương rất nặng. Ở không xa Tô Tranh, hắn miễn cưỡng đứng dậy, xương ngực bị lõm một mảng lớn. Mỗi bước đi, hắn lại phun ra một ngụm máu tươi, trông như đã mất nửa cái mạng.
Nhưng nghe Bạch Mi Ma Quân nói vậy, Huyết Giao Vương nghiến răng, tức giận chửi: "Mẹ nhà ngươi, Ma Quân ghê gớm lắm à? Có bản lĩnh ngươi thả lão tử đi, đợi lão tử thành Ma Quân rồi, xem ta có chơi chết ngươi không!"
Trên không trung, Bạch Mi Ma Quân nghe Huyết Giao Vương nói vậy, lập tức nhíu mày: "Ngươi còn dám mắng ta?!"
"Phì, lão tử sao lại không dám mắng ngươi? Chẳng lẽ bây giờ ta quỳ xuống xin tha thì ngươi sẽ bỏ qua cho ta? Đằng nào cũng không, vậy ta việc gì không mắng?"
Huyết Giao Vương vừa nói vừa nhổ một bãi nước bọt lên không trung, thái độ vô cùng ngạo mạn.
Hắn có cảm giác vò đã mẻ không sợ rơi.
Trên không trung, Bạch Mi Ma Quân nghe vậy, ánh mắt lạnh đi, rồi cười dữ tợn: "Tốt, coi như ngươi có gan. Thấy ngươi mạnh miệng thế, bản Ma Quân sẽ không giết ngươi."
Nghe Bạch Mi Ma Quân nói vậy, Huyết Giao Vương mừng thầm: Chẳng lẽ lão già này thích kiểu này, mình càng mắng hắn càng vui?!
Nhưng ngay sau đó, Bạch Mi Ma Quân đổi giọng: "Ta tuy không giết ngươi, nhưng ta sẽ bắt ngươi về rút gân lột da, luyện chế thành khôi lỗi, để ngươi vĩnh thế làm nô lệ hèn mọn nhất của ta. Hy vọng đến lúc đó ngươi vẫn dũng cảm như vậy!"
Nghe Bạch Mi Ma Quân nói vậy, Huyết Giao Vương không khỏi rùng mình. Vừa nghĩ đến cảnh tượng Bạch Mi Ma Quân vừa tả, hắn đã thấy lạnh sống lưng, rồi lớn tiếng chửi: "Đi mẹ nhà ngươi, lão tử dù chết cũng không làm nô lệ cho ngươi. Muốn tra tấn lão tử, cũng phải xem lão tử có chịu không!”
Vừa nói, Huyết Giao Vương khẽ giơ tay, trong lòng bàn tay xuất hiện hai viên dược hoàn màu đỏ. Dược hoàn vừa xuất hiện, lập tức tràn ra một nguồn năng lượng khủng khiếp.
Trong hư không, Bạch Mi Ma Quân thấy Huyết Giao Vương định nuốt dược hoàn cũng không ngăn cản. Hắn chỉ nhàn nhạt liếc qua dược hoàn trong tay Huyết Giao Vương, rồi khinh thường nói: "Hóa Ma Đan? Hừ, dù ngươi nuốt Hóa Ma Đan, để thương thế của ngươi hồi phục ngay lập tức, thì với thực lực Tiên Tam của ngươi, ngươi cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ta!"
Bạch Mi Ma Quân rất tự tin vào thực lực của mình.
Huyết Giao Vương nhìn hai viên dược hoàn, vốn còn hơi do dự. Nuốt Hóa Ma Đan tuy có thể tạm thời trấn áp mọi vết thương trong cơ thể, giúp khôi phục thực lực đến đỉnh phong, nhưng tác dụng phụ sau khi dược hiệu hết sẽ khiến người ta đau đớn không muốn sống.
Nhưng nghe Bạch Mi Ma Quân chế giễu, hắn không chút do dự, nghiến răng nuốt cả hai viên được hoàn. Sau đó ngẩng đầu nhìn Bạch Mi Ma Quân trên không trung, dữ tợn nói: “Thật sao? Ngươi chắc chắn lão tử chỉ là Tiên Tam? Nếu lão tử chỉ là Tiên Tam, tại sao phải nuốt hai viên Hóa Ma Đan?”
Vừa nói, dược hiệu của Hóa Ma Đan bắt đầu phát huy, khí tức trên người Huyết Giao Vương liên tục tăng lên.
Đồng thời, Bạch Mi Ma Quân nghe Huyết Giao Vương nói vậy lập tức nhíu mày.
Đúng như Huyết Giao Vương nói, nếu chỉ muốn trấn áp thương thế, tạm thời khôi phục thực lực đến đỉnh phong, một viên là đủ rồi, tại sao phải nuốt hai viên?
Thấy vẻ nghi hoặc trên mặt Bạch Mi Ma Quân, Huyết Giao Vương không kìm được đắc ý cười dữ tợn, nói tiếp: "Bởi vì đỉnh phong của lão tử không phải Tiên Tam, mà là Tiên Lục Đại Ma Vương!"