Không lâu sau, vẫn vị trí đó, vẫn những người đó, chỉ khác là lần này có thêm hai người.
Tô Tranh nhìn cột sáng to lớn như chiếc chuông úp ngược trước mặt, rồi lại nhìn Phù Văn Nguyên Hiệt bên trong, trong lòng vẫn không mấy chắc chắn.
“Nơi này là đáy Địa Uyên, bên trong…”
Chưa kịp Tô Tranh nói hết câu, Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần đã ngây người trước cảnh tượng này.
“Oa, đáy Địa Uyên lại có nơi tốt thế này!”
“Hệ bảo đại trận mạnh thật!”
“Cái gương kia có phải là bí bảo của đáy Địa Uyên không? Quả nhiên to lớn!”
Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần vừa nhìn Phù Văn Trận trước mắt, liền bị tấm gương lớn lơ lửng giữa không trung trong đại trận thu hút.
Họ đều cho rằng tấm gương đó là bí bảo của đáy Địa Uyên, nên chẳng ai chú ý đến tờ giấy màu vàng kim nằm sát mặt đất trong đại trận – nơi mấu chốt nhất của toàn bộ đại trận.
Nhưng như vậy cũng tốt, họ đều nghĩ tấm gương là bí bảo, sẽ không tranh giành Phù Văn Nguyên Hiệt với Tô Tranh, đỡ rắc rối. Vì vậy, Tô Tranh cũng không vạch trần.
Nhưng Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần vừa nhìn đã không kìm được, tiến thăng đến cột sáng.
Khi Tô Tranh định nhắc nhở thì đã muộn.
Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần vừa chạm vào cột sáng, lập tức bị một lực mạnh hất văng ra xa, giống hệt lần đầu của Tô Tranh.
"Phốc phốc!"
Hai người bị đánh bay xa mười mấy mét, thân thể ma sát trên mặt đất trượt đến vách núi rồi đâm sầm vào đó mới dừng lại.
Hai người kêu lên đau đớn, suýt chút nữa không nhịn được thét lên thành tiếng, nhưng sực nhớ ra đây là Địa Uyên, đành phải nuốt ngược tiếng kêu vào trong.
“Mẹ kiếp, đau chết ta rồi!”
Huyết Giao Vương nghiến răng nghiến lợi, mặt nhăn nhó.
Tiểu Ma Thần cũng chẳng khá hơn, cơ mặt co giật liên hồi. Thấy Tô Tranh đứng bên cạnh cười tủm tỉm nhìn mình, hắn u oán nói: “Có phải ngươi biết trước sẽ thế này nên không nhắc chúng ta, đứng đó cười nhạo? Vô nhân đạo quá đi!”
Thằng nhãi Tiểu Ma Thần này càng ngày càng giống Huyết Giao Vương, mặt dày vô sỉ.
Tô Tranh lườm hai kẻ kia, bực mình nói: “Hai người còn không biết xấu hổ à? Thấy bảo bối là mắt sáng rỡ, ta có muốn nhắc cũng không kịp!”
Một lát sau, Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần bò dậy, trở lại bên cạnh Tô Tranh, cùng nhau nhìn đại trận trước mặt, hỏi: “Lần trước ngươi không thành công cũng vì cái đại trận này à?”
“Không sai.”
Tô Tranh gật đầu, nói: “Đại trận này mạnh lắm, dù ta làm thế nào cũng không thể lấy được đồ bên trong mà không kinh động nó. Mà dù kinh động nó cũng không lấy được.”
“Ngươi không phải biết Phù Văn Thuật à, thử phá giải xem sao?” Huyết Giao Vương nói.
“Vô dụng, ta thử rồi, đại trận này rất bài xích Phù Văn chi lực khác, không thể phá giải được.”
Tô Tranh lắc đầu đáp.
Nghe Tô Tranh nói vậy, Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần xoa cằm, ra vẻ trầm tư: “Vậy thì đại trận này không thể phá được rồi. Không phá được thì không lấy được bí bảo bên trong. Mà không lấy được thì ngươi dẫn bọn ta đến đây làm gì?!”
Huyết Giao Vương đổi giọng, tức giận nhìn Tô Tranh: “Nếu không lấy được bí bảo thì dẫn bọn ta đến đây làm gì? Thà ở trên, cứ xông vào giết tiếp từ cửa vào, chắc chắn có cách vào được đại trận. Cứ cướp trắng trợn không phải hơn sao?”
Nghe Huyết Giao Vương nói vậy, Tô Tranh cạn lời: “Toàn bộ đội hộ vệ Địa Uyên cộng lại cũng phải năm trăm người, mà tu vi thấp nhất cũng là Tiên Nhất, ngươi nghĩ ba người chúng ta đánh lại năm trăm người à?!”
“ ” .
Nghe nhiều người vậy, Huyết Giao Vương vội ho khan, thu lại vẻ ngông nghênh, nhìn cột sáng nói: “Vậy thôi, cứ nghiên cứu xem có cách nào vào được từ đây, khỏi lên trên cho chói mắt.”
“…”
Tô Tranh và Tiểu Ma Thần câm nín.
Ngươi chắc là sợ chói mắt chứ không phải sợ đánh không lại năm trăm người kia đấy hả?!
Huyết Giao Vương mặc kệ ánh mắt khinh bị của Tô Tranh và Tiểu Ma Thần, đi vòng quanh cột sáng, lẩm bẩm: “Hay là ba người ta cùng ra tay, có khi phá được cái trận này không?”
Tô Tranh trầm ngâm: “Ta dẫn các ngươi đến cũng là ý đó. Nếu không nghĩ ra cách gì hay hơn thì chỉ còn cách dùng sức mạnh thôi.”
“Nhưng như vậy vẫn kinh động đến năm trăm tên hộ vệ kia, cuối cùng vẫn là ba người ta đánh năm trăm người à.”
Tiểu Ma Thần dè dặt nhắc nhở.
“Nhưng chúng ta đâu còn cách nào khác.” Tô Tranh nhăn nhó nói.
Huyết Giao Vương nhìn cột sáng, bực bội gãi đầu: “Chết tiệt, bảo bối ngay trước mắt mà không lấy được vì cái trận chết tiệt này, ta không cam tâm”
Đâu chỉ mình hắn không cam tâm.
Khi Huyết Giao Vương và Tô Tranh đang vắt óc nghĩ cách phá trận thì Tiểu Ma Thần bỗng nhìn đại trận, rồi lại nhìn xuống đất: “Có lẽ không phải là không có cách.”
Tô Tranh và Huyết Giao Vương ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn Tiểu Ma Thần: “Ngươi có chủ ý?”
Ánh mắt hai người rõ ràng là không tin vào trí thông minh của hắn.
Tiểu Ma Thần tức giận: “Ta khinh, ta đâu phải đồ ngốc, nghĩ ra cách gì lạ lắm sao?”
“Khụ khụ, không phải ý đó.”
Tô Tranh và Huyết Giao Vương chột dạ ho khan, che giấu.
Chúc Chung nổi giận: “Vừa rồi rõ ràng là ý đó mà!”
“Thôi đi, cái đó không quan trọng. Ngươi không phải bảo nghĩ ra cách rồi sao, mau nói đi.”
Huyết Giao Vương tiếp tục phát huy độ dày da mặt, truy hỏi.
“Cái gì mà ‘cái đó không quan trọng’…”
Tiểu Ma Thần cạn lời, nhưng nghĩ đến bí bảo là việc cấp bách, hắn đành trừng Huyết Giao Vương, rồi chỉnh lại cảm xúc, ra vẻ thong dong nói: “Cách của ta là, đã không làm được từ trên thì ta đi xuống dưới!”
“Đi xuống dưới?!”
Huyết Giao Vương và Tô Tranh càng thêm khó hiểu.
Tiểu Ma Thần nhếch mép, lộ ra nụ cười đắc ý, thong dong chỉ ngón tay xuống mặt đất bên dưới cột sáng.
Tô Tranh và Huyết Giao Vương nhìn theo, mắt dần sáng lên, không khỏi kinh hỉ nói: “Má ơi, ngươi thật sự nghĩ ra cách à?”
Tiểu Ma Thần nghe vậy thì nụ cười cứng đờ.
Mẹ nó, có cần kinh hỉ và bất ngờ vậy không, trước giờ bọn hắn coi mình là đồ ngốc à!