“ Cái ái gì?!”
Nghe Chu Mộc nói vậy, Bành Thiên Phóng bên cạnh giật mình hỏi: “Ý ngươi là, vừa rồi Ngô Tu tự trượt chân là do hắn đang luyện bộ pháp mới?!”
“Không sai.”
Sắc mặt Chu Mộc lập tức trở nên âm trầm.
Nếu Tô Tranh chỉ là một ma tu Tiên tam mạnh hơn một chút, có lẽ hắn đã không để tâm đến vậy. Nhưng Tô Tranh lại dám học bộ pháp mới ngay trong lúc giao chiến. Chưa bàn đến bộ pháp đó ra sao, chỉ riêng sự táo bạo này thôi đã không phải ma tu bình thường nào cũng dám làm.
Hơn nữa, xem ra bộ pháp đó có vẻ rất hiệu quả, đã bắt đầu đuổi kịp tốc độ của Lôi Đồng. Điều này càng không thể xem thường.
“Kẻ này có thể sáng tạo bộ pháp phù hợp với bản thân ngay trong trận chiến, thiên phú nghịch thiên đến mức nào vậy?”
Trong khoảnh khắc, sự kiêng kỵ của Chu Mộc với Tô Tranh càng thêm sâu sắc.
Trong chiến trường, Lôi Đồng vẫn chưa nhận ra điều này.
Hắn không ngừng đánh bay Tô Tranh, tìm lại cảm giác ưu việt của cường giả Ma Vương. Sự bực tức trước đó đã tan biến.
Nắm lấy sơ hở của Tô Tranh, hắn lại một chưởng đánh bay đối phương: “Ha ha ha, nhãi ranh, ngươi cũng chỉ có thế thôi! Ta mới chỉ nghiêm túc hai phần, ngươi đã không chịu nổi. Giờ thì biết khoảng cách giữa chúng ta rồi chứ? Còn không chịu thua đi!”
Trên mặt đất, Tô Tranh lại bò dậy, hoạt động gân cốt.
Hắn đã hứng chịu vô số cú đấm, toàn thân gần như gãy xương. May mắn có Sát Tiên Kiếm, tinh khí bên trong giúp hắn nhanh chóng hồi phục vết thương, giúp hắn bò dậy được.
Dù ăn không ít đòn, hiệu quả cũng rõ ràng. Tiên Vương bộ đã quen thuộc với hắn. Dù chưa đạt đến Nhập Vi cảnh, việc theo kịp tốc độ của Lôi Đồng không còn là vấn đề.
Nghe Lôi Đồng chế giễu, hắn đứng lên, phủi bụi trên người, ngẩng đầu, ánh mắt trở nên trầm ổn: “Chịu thua chưa bao giờ nằm trong lựa chọn của ta. Trái lại, cuộc chơi bây giờ mới bắt đầu!”
“Hừ, còn mạnh miệng. Xem ra ngươi vẫn chưa ăn đủ đòn. Vậy bản Ma Vương sẽ cho ngươi toại nguyện, xem ngươi còn mạnh miệng được đến khi nào!”
Nói rồi, Lôi Đồng hóa thành một đạo lưu quang, lao về phía Tô Tranh nhanh như chớp.
Nhưng trong hư không, một đạo lưu quang khác cũng lóe lên. Tô Tranh dễ dàng né được cú đấm của Lôi Đồng.
"Oanh!"
Lôi Đồng đấm hụt, trúng vào một cây đại thụ bên cạnh, khiến nó nổ tung tại chỗ.
“Không thể nào?!”
Lôi Đồng giật mình quay đầu nhìn Tô Tranh.
Hắn đã thấy tốc độ của Tô Tranh, vậy mà có thể sánh ngang với mình.
Tô Tranh im lặng, chỉ nhìn Lôi Đồng với vẻ dò xét.
Lôi Đồng không tin, thân thể lại lao đến, hai tay hóa thành lợi trảo, tấn công liên tục vào Tô Tranh, ra chiêu nhanh như bão táp.
Trước đây, khi đổi mặt với chiêu thức này, Tô Tranh chắc chắn sẽ bị bắt được vì tốc độ không đủ.
Nhưng lần này, Tô Tranh thong dong ứng phó. Dưới chân hắn duy trì tốc độ tương đương với Lôi Đồng. Điều này khiến Lôi Đồng không thể đuổi kịp. Hai tay hắn chỉ cách Tô Tranh một bước, nhưng không thể chạm vào đối phương.
Kết quả này khiến ánh mắt Lôi Đồng kịch biến: “Tốc độ của hắn đã bằng ta rồi sao?”
Bành Thiên Phóng và những người khác cũng kinh ngạc há hốc mồm: “Sư huynh Lôi Đồng vốn giỏi nhất về tốc độ, vậy mà giờ, trên lĩnh vực sở trường nhất của mình, anh ấy lại không chiếm được chút lợi thế nào. Chuyện này...”
Sắc mặt Chu Mộc cũng trở nên khó coi: “Hắn quả nhiên đang lợi dụng Lôi Đồng để tôi luyện bộ pháp của mình. Không ngờ hắn lại thành công.”
Tốc độ hiện tại của Tô Tranh khiến sắc mặt Chu Mộc và đồng bọn trở nên nghiêm trọng.
Nếu để Tô Tranh thoát vòng vây, với tốc độ hiện tại, chỉ cần hắn còn sức, Chu Mộc sẽ rất khó đuổi kịp.
Đây là một vấn đề nan giải.
Giữa sân, Lôi Đồng vẫn không tin, tiếp tục truy đuổi. Nhưng dù hắn cố gắng tăng tốc, vẫn duy trì khoảng cách một bước với Tô Tranh.
Tốc độ không còn là lợi thế của hắn. Vậy tiếp theo, hắn có thể áp chế Tô Tranh được không?!
Rất nhanh, Tô Tranh đã cho hắn câu trả lời!
Tô Tranh đột ngột dừng bước. Hắn không còn lùi lại. Khoảnh khắc hắn dừng lại, dưới chân hắn nổi lên một tia kim quang. Mọi thứ trước mắt đều dừng lại.
Cấm Ma Thất Bộ!
"Ông!"
Không gian ngưng đọng. Lôi Đồng như con rối, bị giam cầm trong hư không.
Khoảnh khắc nhận ra mình không thể cử động, tim Lôi Đồng hãng một nhịp. Hắn ý thức được điều gì đó. Nhưng hắn không sợ hãi. Trước khi đến, Bành Thiên Phóng đã nói với hắn rằng Tô Tranh biết Phù Văn Thuật, có thể giam cầm không gian. Chi là trước đó hắn đánh quá hăng say, quên phòng bị chiêu này của Tô Tranh.
Nhưng hắn vẫn không lo lắng, vì Bành Thiên Phóng cũng nói chỉ cần dùng lực lượng pháp tắc, có thể dễ dàng phá giải loại giam cầm này.
Vì vậy, sau khi bị định trụ, Lôi Đồng lập tức điều động lực lượng pháp tắc trong hư không: “Định trụ ta thì sao, ngươi vẫn là...”
"Ầm!"
Chưa dứt lời, Lôi Đồng đã bị Tô Tranh đấm bay.
Rõ ràng, Bành Thiên Phóng đã không nói cho Lôi Đồng rằng, khi bị định trụ, điều tốt nhất là tranh thủ thời gian phòng thủ, thay vì giãy giụa.
Vì sau khi Tô Tranh khống chế được đối thủ, nắm đấm của hắn chưa bao giờ vắng mặt.
"Oanh!"
Lôi Đồng bị đánh xuống đất, tạo thành một hố lớn, bụi bay mù trời.
"Bá!"
Để ngăn Tô Tranh thừa cơ giết Lôi Đồng, Chu Mộc lập tức xuất hiện bên cạnh Lôi Đồng, phòng bị Tô Tranh.
Cùng lúc đó, Bành Thiên Phóng và một ma tu khác phong tỏa đường lui của Tô Tranh, sát khí bừng bừng.
Nhận ra điều này, khóe miệng Tô Tranh nhếch lên: “Xem ra các ngươi không định tuân thủ giao ước?”
Lúc này, Lôi Đồng được Chu Mộc đỡ dậy. Mặt hắn đỏ như máu, trước ngực có một hố lõm hình nắm đấm lớn, rất dễ thấy.
Hắn không có thể phách cường hãn như Tô Tranh, càng không có tinh khí để nhanh chóng hồi phục vết thương. Hơn nữa, cú đấm đó của Tô Tranh là toàn lực, nên Lôi Đồng bị thương rất nặng.
Sau khi được đỡ dậy, Lôi Đồng ho khan không ngừng. Nghe lời Tô Tranh, hắn dường như muốn giải thích, nhưng bị Chu Mộc ngăn lại, nói thay: “Lôi Đồng đã thua, lời hắn nói tự nhiên là giữ lời. Nhưng tiền cược là hắn bỏ qua cho ngươi, chứ không nói chúng ta cũng bỏ qua cho ngươi!”
Nghe vậy, Tô Tranh cười nhạo: “Chơi trò chữ nghĩa với ta, có ý nghĩa sao?”
“Chúng ta vốn là ma tu, dù không giữ lời thì sao?!” Bành Thiên Phóng không nhịn được chen vào. Lời nói này hùng hồn, khiến Tô Tranh không thể phản bác.
Tô Tranh cười: “Cũng đúng, vô sỉ vốn là bản tính của các ngươi. May mà ta không trông cậy vào các ngươi có thể tuân thủ ước định. Vậy tiếp theo, các ngươi cùng nhau lên hay đổi người đấu tiếp với ta?!”