Từ khi tống tên ma tu ở tầng cao nhất Vạn Ma Quật xuống, Huyết Giao Vương trở nên cảnh giác hơn nhiều, ngày nào cũng lân la đến gần Tiểu Ma Thần hoặc Tô Tranh.
Hắn bảo, tốt nhất là ba người thường xuyên ở cùng nhau, đề phòng đám ma tu kia trả thù.
Ban đầu, Tô Tranh và Tiểu Ma Thần cũng cảnh giác chuyện này. Nhưng không hiểu sao, kể từ sau sự kiện hôm đó, đám ma tu kia bỗng dưng im thin thít, chẳng ai tìm bọn họ gây sự, cứ như thể đã quên chuyện bị ném xuống.
Thậm chí, đôi khi Tô Tranh cùng hai người kia xuống dưới, đám ma tu bên dưới chẳng những không hằn học, trái lại còn xúm lại chào hỏi, thái độ nhiệt tình như thể công nhận bọn họ.
Phát hiện ra điều này, Tô Tranh liền bàn với Tiểu Ma Thần, kỳ quái hỏi: "Ngươi có thấy đám ma tu dưới kia dạo này hơi lạ không?"
Tiểu Ma Thần gãi đầu, chăng thấy gì bất thường: "Lạ á? Lạ chỗ nào?"
"Ngươi không thấy à, giờ ngươi xuống dưới, bọn chúng hình như không bài xích ngươi nữa, còn rất nhiệt tình nữa chứ. Có lúc nhiệt tình đến phát sợ ấy, không thấy sao?" Tô Tranh nghi hoặc.
Tiểu Ma Thần ngớ người, rồi cũng hiểu ý Tô Tranh, cau mày nói: "Ừm, hơi bất thường thật. Nhưng có lẽ bọn họ thực sự công nhận chúng ta rồi thì sao?"
Đúng lúc hai người đang bàn bạc, Huyết Giao Vương cũng lân la tới, vừa thấy mặt đã hỏi: "Hai người có thấy đám ma tu dưới kia là lạ không?"
"Ngươi cũng nhận ra à?"
Tô Tranh lập tức trao đổi ánh mắt với Huyết Giao Vương.
Huyết Giao Vương nhìn Tô Tranh, hiểu ý ngay: "Xem ra ngươi cũng thấy rồi. Vậy ngươi nghĩ sao? Ngươi thực sự tin là bọn chúng dễ dàng bỏ qua, công nhận chúng ta?"
Tô Tranh nhìn ánh mắt láo liên của Huyết Giao Vương, biết lão cáo già này chắc chắn hiểu rõ hơn mình nhiều, liền cười nói: "Thôi, cứ để ngươi nói đi. Về khoản chơi xỏ người khác, ngươi rành hơn bọn ta, chắc chắn hiểu rõ bọn chúng đang nghĩ gì. Chứ bảo là bọn chúng công nhận chúng ta á, tôi không tin đâu."
Nghe Tô Tranh nói vậy, Huyết Giao Vương bực mình lườm hắn một cái: "Nghe kiểu gì mà khó nghe thế không biết. Thôi được rồi, ta lười so đo với ngươi. Nhưng theo ta quan sát và phỏng đoán, ta cũng thấy đám người dưới kia chẳng có ý tốt lành gì đâu. Trước kia bọn chúng định chơi xỏ, định dằn mặt ta, giờ kế hoạch thất bại, quay ngoắt ra công nhận chúng ta ngay? Đâu dễ vậy."
Tiểu Ma Thần thấy Huyết Giao Vương và Tô Tranh đều nói vậy, bèn chen vào: "Sao lại không thể? Trước kia bọn chúng hại chúng ta không thành, chắc cũng biết thực lực của chúng ta rồi. Dù không bằng lòng, bọn chúng còn cách nào khác? Chắc là không bằng lòng cũng chẳng làm gì được thôi."
“Thăng nhóc, mày còn non lắm."
Chưa để Tiểu Ma Thần nói hết câu, Huyết Giao Vương đã ra vẻ cay nghiệt, phê bình một câu, rồi lắc đầu nói: "Chuyện này mà ở chỗ khác, nhân tộc hay yêu tộc gì đó, mày nói thế ta còn tin. Nhưng đây là đâu? Ma tộc. Đây lại là đâu? Cự Ma Uyên. Kẻ nào vào được Cự Ma Uyên đều là hạng người gì? Chẳng có ai là loại lương thiện cả.
Mày trông cậy vào đám ma tu này thay đổi tốt lên, biết khó mà lui? Nằm mơ đi.
Bọn chúng mà không trả thù thì đâu còn gọi là ma tu nữa. Giờ bọn chúng đối tốt với mày, mặt tươi như hoa đón lấy, là đang cố ý làm mày mất cảnh giác đấy, muốn mày tưởng thật là bọn chúng công nhận mày. Mày mà cũng nghĩ vậy thật thì đến lúc chết còn chẳng biết vì sao."
"Cái gì? Ngươi nói bọn chúng cố ý làm màu cho chúng ta xem á? Để làm gì?"
Nghe Huyết Giao Vương nói vậy, Tiểu Ma Thần ngơ ngác hỏi.
Thấy Tiểu Ma Thần đúng là chẳng hiểu gì, Huyết Giao Vương câm nín một hồi, vỗ vỗ vai Tiểu Ma Thần thở dài: "Chúc Chung, Tiểu Ma Thần à, cái đầu mày đơn giản thế kia, tao không hiểu mày sống sót ở cái đám Ma tộc xảo quyệt này bằng cách nào nữa. Chẳng lẽ trước kia mày chưa từng bị ai hố à?"
Tiểu Ma Thần ra vẻ nghiêm túc nói: "Có bị chứ, nhưng cuối cùng đều bị ta đập chết!"
"..."
Huyết Giao Vương nghẹn họng trước câu nói này.
Hóa ra, mọi âm mưu quỷ kế đều vô dụng trước thực lực tuyệt đối.
Câu này xem ra rất hợp với Tiểu Ma Thần.
Tô Tranh cũng cạn lời, chuyện này khiến hắn biết rằng, ở Ma tộc không phải ai cũng âm hiểm xảo trá, vẫn có những ma tu chỉ chuyên tâm tu luyện, nhưng sống sót được thì rất ít.
Loại như Tiểu Ma Thần Chúc Chung này thì lại càng hiếm.
Huyết Giao Vương thấy nói chuyện với Tiểu Ma Thần không thông, đành quay sang Tô Tranh, nói tiếp: "Cho nên ta thấy, bọn chúng càng tỏ ra tốt với chúng ta, càng giả vờ như không có chuyện gì, thì càng chứng tỏ âm mưu sau lưng lại càng lớn. Tóm lại một câu, tuyệt đối đừng để bọn chúng đánh lừa bằng vẻ bề ngoài hiện tại. Hai người tốt nhất cũng nên đề phòng, một khi có chuyện gì xảy ra, tốt nhất mọi người nên ở cùng nhau, chiếu cố lẫn nhau, tránh bị bọn chúng đánh lẻ."
Nói đến đây, Tô Tranh buồn cười nhìn Huyết Giao Vương một cái, nói: "Nói nhiều như vậy, thực ra câu cuối mới là điều ngươi muốn nói đứng không? Ý ngươi đơn giản là, nếu ngươi gặp chuyện, thì bảo bọn ta mau đi cứu ngươi, đúng không?”
Thấy Tô Tranh vạch trần ý đồ của mình, đáy mắt Huyết Giao Vương thoáng hiện vẻ mất tự nhiên, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ mạnh miệng: "Đâu có, ta chỉ thấy chúng ta đi cùng nhau, đương nhiên phải chiếu cố lẫn nhau thôi."
"Thôi đi, ngươi tưởng ta không biết à? Ngươi chắc chắn đã sớm nhìn ra tâm tư của đám người kia rồi, chỉ là trước giờ không nói thôi. Dạo này, đám người dưới kia cứ dán mắt vào ngươi nhiều nhất. Theo ta thấy, chắc bọn chúng cho rằng thực lực của ngươi là yếu nhất trong ba người chúng ta, nên nếu ra tay trước, cũng sẽ chọn ngươi làm dê tế thần đầu tiên. Ngươi tự nhận ra điều này, nên mới chạy tới nói hết những lời này với chúng ta.
Nếu không phải ngươi sợ bọn chúng ra tay với ngươi trước, thì ngươi có tốt bụng đến mức nói những điều này cho chúng ta biết à? Chắc ngươi đang ngồi sau lưng chờ xem kịch vui còn hơn."
Tô Tranh mỉm cười nhìn chằm chằm Huyết Giao Vương, hắn nhìn thấu hết những toan tính nhỏ nhặt của lão cáo già này. Hắn không tin con hàng này tự dưng tốt bụng như vậy.
Tiểu Ma Thần nghe Tô Tranh nói vậy, lập tức bừng tỉnh đại ngộ: "À, ra là ngươi có tâm tư này. Ta còn tưởng ngươi thật sự cho rằng đi cùng hai ta là một đám nên nhắc nhở chúng ta, hóa ra ngươi vẫn là vì ngươi thôi.”
Thấy tâm tư của mình bị vạch trần, mặt Huyết Giao Vương hiếm khi đỏ lên một chút, nhưng ngay lập tức đã trở lại bình thường, vẫn mạnh miệng giải thích: "Đâu có, đừng nghe cái thằng nhóc hỗn láo này nói bậy. Tóm lại chúng ta phải đoàn kết. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, hai người cũng không thể bỏ rơi ta đâu đấy."
Thấy Huyết Giao Vương bị phơi bày mà vẫn bình chân như vại như thế, Tô Tranh không khỏi cảm thán một tiếng, quả nhiên không hổ là lão cáo già.