`ˆ Am ầm!
Sau một tiếng nổ long trời lở đất, vách núi lại một lần nữa sụp đổ, toàn bộ Vạn Ma Quật cuối cùng cũng trở lại tĩnh lặng.
Thế nhưng, đám ma tu phía dưới nhìn lên con quái vật trên không trung, vẫn còn ngơ ngác, chưa kịp hoàn hồn.
Trong đầu bọn hắn giờ phút này vẫn còn là một mớ hỗn độn.
Con quái vật này là ai?!
Quái vật này từ đâu chưi ra?l
Người vừa bị đánh bay ra ngoài là ai?!
Nhưng rất nhanh, bọn hắn cũng đã nhận ra một điều: người vừa bay ra ngoài chính là Quỷ Diêm La.
"Đại ca!"
Thanh Ma là người đầu tiên hốt hoảng lao vào một hang động gần đó để tìm người, còn những ma tu khác vẫn há hốc mồm, dường như chưa thể chấp nhận sự thật vừa diễn ra.
Tiểu Ma Thần chẳng bận tâm đến điều đó, thu hồi Ma Thần chỉ lực, nhẹ nhàng đáp xuống đất, rồi thản nhiên quay trở lại.
Khi trở lại bên cạnh Tô Tranh, Huyết Giao Vương nhăn nhó mặt mày, vẻ ghê tởm hỏi: "Uy, Chúc Chung nhóc con, sao không đánh thêm vài hiệp với tên kia đi? Vừa vào trận đã tung tuyệt chiêu, không thấy là đang bắt nạt người ta à?"
Nghe vậy, Tiểu Ma Thần liền liếc xéo hắn một cái, khinh bỉ nói: "Ngươi coi ta là thằng ngốc chắc? Lúc trước hắn còn chưa biết cách sử dụng lực lượng pháp tắc, ta đánh vài hiệp để hắn học hỏi kinh nghiệm thì có sao. Nhưng giờ hắn đã nắm được cách vận dụng rồi, ta còn chờ hắn thi triển ra mới ra tay, ta dại à?"
Nghe Tiểu Ma Thần nói thẳng toẹt như vậy, Tô Tranh bật cười thành tiếng.
Đừng thấy Tiểu Ma Thần vẻ ngoài thô lỗ, tùy tiện, nhưng thật ra hắn không hề ngốc, mà là trong cái thô có cái khôn, đại trí nhược ngu. Nếu chỉ vì vẻ bề ngoài và tính cách mà coi thường hắn, thì mới thật là ngốc.
Huyết Giao Vương nghe Tiếu Ma Thần nói vậy, lập tức nghẹn họng, lầm bầm vài câu rồi lủi thủi đi về.
Lúc này, Quỷ Diêm La đã được người đưa ra ngoài. Ăn trọn một chiêu của Tiểu Ma Thần, hắn vẫn còn choáng váng đầu óc, mãi đến khi được Thanh Ma vận công giúp đỡ mới hồi phục lại.
Cuối cùng, Quỷ Diêm La nghiến răng, không cam tâm liếc nhìn Tiểu Ma Thần rồi nói: "Được, lần này coi như ta thua, ta nhận thua. Nhưng lần sau, ta nhất định sẽ không thua ngươi nữa!"
Lần này Quỷ Diêm La thua thật không cam tâm. Hắn không phải không có thực lực, mà là thua thiệt lớn trong việc vận dụng lực lượng pháp tắc. Nếu hắn sớm nắm vững được lực lượng pháp tắc, kết quả đã không như vậy.
Như hắn đã nói, lần sau giao chiến với Tiểu Ma Thần, hắn tin rằng mình đã hoàn toàn nắm vững được lực lượng pháp tắc, đó mới là căn nguyên sự tự tin của hắn.
Nhưng Tiểu Ma Thần cũng không hề sợ hãi, chỉ đáp lại Quỷ Diêm La một câu: "Chưa chắc đâu, ta đã là Tiên Tam định phong rồi!”
Nghe xong câu này, khóe miệng Quỷ Diêm La lập tức giật giật.
Ý nghĩa của câu nói này hắn hiểu rõ. Tiểu Ma Thần hiện tại đã là Tiên Tam đỉnh phong, có nghĩa là hắn có thể đột phá lên Tiên Tứ bất cứ lúc nào. Lúc còn Tiên Tam, Quỷ Diêm La đã không phải đối thủ của hắn, vậy khi Tiểu Ma Thần lên Tiên Tứ, hắn còn dám tự tin mình sẽ không thua sao?!
Quỷ Diêm La méo mặt một hồi lâu, cuối cùng xanh mặt hừ lạnh một tiếng, quay người bỏ đi.
Hôm nay, mặt mũi đã mất hết, hắn ở lại cũng chỉ thêm xấu hổ, không đi không được.
Sau khi hắn đi, mọi người xung quanh mới đần hoàn hồn, chấp nhận thực tế, rồi bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Trời ơi, Quỷ Diêm La sư huynh vậy mà lại thua người mới kia, thật không thể tin được!"
"Ngay cả Ma Vương cường giả cũng không áp chế nổi hắn, lần này chúng ta xong rồi!"
"Vậy còn ai có thể trấn áp được bọn hắn?"
"Chẳng lẽ bọn hắn sẽ quay lại trả thù? Trước đó chúng ta đều tố cáo bọn hắn mà!"
Nghĩ đến đây, sắc mặt đám ma tu Vạn Ma Quật lập tức tái mét.
Nhất là Hồ Trùng, trước đó hắn là kẻ hăng hái nhất, tố cáo hăng say nhất, còn dựa hơi người khác chỉ trỏ vào Tô Tranh. Kết quả, giờ chỗ dựa của hắn đã bị đánh cho chạy mất, hắn sẽ có kết cục tốt đẹp sao?!
Trong khoảnh khắc, Hồ Trùng cảm thấy mặt mình lại bắt đầu đau nhức. Rồi, hắn liếc thấy Điền Nhị Ma và Lịch Thanh, lập tức lóe lên một tia hy vọng, vội vàng tiến lên lôi kéo hai người nói: "Hai vị sư huynh, hai vị sư huynh hiện tại đã tận mắt chứng kiến, đám gia hỏa mới đến này ngông cuồng đến mức nào, ngay cả sư huynh nhóm cũng không coi ra gì. Hai vị sư huynh nhất định phải đứng ra cho chúng ta, nếu không chuyện này mà truyền ra ngoài, anh em Vạn Ma Quật chúng ta ra đường sẽ không còn mặt mũi nào nữa!"
Nghe vậy, những ma tu khác cũng nhao nhao phụ họa, đều đặt hy vọng cuối cùng vào Điền Nhị Ma và Lịch Thanh.
Nghe Hồ Trùng nói vậy, khóe mắt Điền Nhị Ma và Lịch Thanh cũng không khỏi giật giật.
Chứng kiến Tiểu Ma Thần mạnh mẽ như vậy, nhất là khoảnh khắc biến thân cuối cùng, đã khiến cả hai kinh hồn bạt vía.
Tiên Tam mà đã mạnh đến thế, cứ như Tiên Tứ ấy, mà người ta còn là Tiên Tam đỉnh phong, nếu đột phá thì chẳng phải là có thể trực tiếp so tài với cường giả Tiên Ngũ sao.
Bọn họ chọc nổi chắc?!
Điền Nhị Ma và Lịch Thanh lặng lẽ liếc nhìn nhau, đáy mắt đều toát ra một ý: tên đại ngốc này quá mạnh, không thể trêu vào, không thể trêu vào!
Nhưng chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy sao?
Rõ ràng là không được, dù sao đây là cơ hội của bọn họ, hệ trọng vô cùng, tuyệt đối không thể từ bỏ.
Vì vậy, sau khi liếc mắt nhìn nhau, Lịch Thanh liền nảy ra một chủ ý, bước lên trước, nói với Tô Tranh: "Trước đó ngươi đã nói, một trận định kết quả. Vừa rồi là vị Chúc Chung sư đệ này đúng không? Hắn và Quỷ Diêm La sư huynh so tài, hắn thắng, vậy coi như xong hết mọi chuyện trước đó, bỏ qua đi. Nhưng ngươi vẫn chưa so tài, vậy bây giờ đến lượt ngươi."
Tô Tranh thấy hai người nhắm vào mình, ánh mắt lập tức dao động.
Từ khi hai người này đến, Tô Tranh đã lờ mờ cảm thấy, ánh mắt của họ đều đảo quanh trên người mình, dường như không phải vì lấy lại mặt mũi cho người Vạn Ma Quật, mà giống như vốn dĩ là nhắm vào hắn.
Hiện tại, thấy bọn họ trực tiếp bày tỏ ý muốn giao đấu với mình, hắn càng thêm nghi ngờ.
Nhưng lời đối phương nói dường như không có sơ hở nào, hắn chỉ có thể tạm thời nén nghỉ hoặc trong lòng, rồi định bước ra, nhưng vừa động, cánh tay hắn đã bị người kéo lại.
Nhìn lại, lần này không phải Tiểu Ma Thần, mà là Huyết Giao Vương xông ra.
Hắn hất hàm về phía Tô Tranh, rồi ngẩng cao đầu ưỡn ngực, khí thế hiên ngang bước ra, vênh váo hừ lạnh một tiếng, học giọng Tiểu Ma Thần vừa nãy nói: "Chờ một chút, trận này bản ma sẽ đấu, ta nhịn lâu lắm rồi, loại gia hỏa này, bản ma vài phút giải quyết hắn!"
Lời này cũng rất ra dáng, nhưng thật ra ý nghĩ trong lòng hắn là: Tiểu Ma Thần đã nổi danh rồi, lão tử sao có thể thua kém. Hơn nữa, kẻ trước mắt rõ ràng chỉ là tu vi Tiên Tam, chỉ cần không phải Ma Vương, lão tử chẳng phải dễ dàng đùa chết hắn sao?!
Cũng chính vì thế, Huyết Giao Vương mới khí thế ngút trời đứng ra.
Hắn ra vẻ ngầu lòi như vậy thì sướng rồi, nhưng thấy ánh mắt coi thường của hắn, Lịch Thanh nổi giận: Hắn coi ta là quả hồng mềm, dễ bắt nạt lắm hả?!
Cho dù ngươi và Tiểu Ma Thần mạnh như nhau, nhưng một người ta đánh không lại ngươi, chẳng lẽ hai người cùng nhau lên cũng không đánh lại ngươi?!